Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 653: Lần này đến là vì điều gì
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:42
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên thịt dê đúng như lời Từ Thanh Sơn , thơm ngon khác thường.
Lúc , Cao Triều chẳng buồn suy nghĩ gì, điều duy nhất là ăn no, uống say, ngủ một giấc, vứt hết những rối rắm trong đầu cho Tĩnh Thất gánh .
Một miếng thịt, một chén rượu, ăn uống hào hứng hơn bất kỳ ai.
Tĩnh Bảo giận đến nỗi dùng khuỷu tay huých huých : “Uống ít thôi, uống say , đêm nay mặc kệ ngươi đấy!”
Lời bên ngoài thì ai cũng hiểu, nhưng ẩn ý bên trong, chỉ Cao Triều rõ: Ý ngươi là để đối mặt một với Từ Thanh Sơn ? Không cửa !
Cao Triều híp mắt, chỉ Tĩnh Bảo mà rằng: “Sinh là cha , hiểu chỉ Tĩnh Thất. Chúng từng là tình địch, thật uổng.”
Hai chữ “tình địch” thốt , sắc mặt Tĩnh Bảo và Từ Thanh Sơn đồng thời biến.
Cao Triều chẳng hề để tâm, híp mắt cợt. Giấy dán cửa sổ sớm muộn gì cũng đ.â.m thủng, đ.â.m thủng mới thấy rõ bên trong rốt cuộc là chuyện gì.
Hắn cứ lắc qua lắc như cái kén bít kín, lắc đến mức bản cũng thấy mệt. Hắn tin Từ Thanh Sơn đến nước mà còn thể nhịn nổi.
Thực Từ Thanh Sơn chẳng nhịn nổi từ lâu, trong lòng cả bụng điều hỏi.
“Ẻo lả, ngươi gầy , cũng tiều tụy hơn.”
Hắn chằm chằm Tĩnh Bảo, ánh mắt gay gắt đến mức như thiêu đốt: “Tam Nhất ? Sao đến?”
Lời đơn giản, nhưng từng câu đều trúng chỗ hiểm.
Câu đầu, ngầm nhắc đến Cố Trường Bình;
Câu , là ngầm hỏi: Rốt cuộc các ngươi đến là vì điều gì?
Dù cũng tướng quân, còn giống như xưa mở miệng là ngu ngơ, giờ bóng gió.
Yết hầu Tĩnh Bảo động, chẳng nên bắt đầu từ , càng chẳng thế nào.
Nàng dốc cạn một chén rượu, mượn men đang bốc lên nơi bụng , thẳng thắn hỏi: “Thanh Sơn, chuyện của , ngươi nhận thế nào?”
Từ Thanh Sơn sững , hồi lâu mới đáp một câu: “Xưa nay thiên gia sai.”
Lời mở đầu, Tĩnh Bảo trái chẳng còn sợ nữa: “Thanh Sơn, thiên gia thật sự sai ?”
Từ Thanh Sơn trả lời, chỉ : “ , đến lượt chúng ư? Nào, uống rượu.”
“Thanh Sơn!” Cao Triều nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.
“Ngươi im miệng!”
Từ Thanh Sơn bỗng trầm mặt: “Chúng khó khăn lắm mới gặp , vài lời, đợi uống xong bữa rượu .”
Sự đổi sắc đột ngột khiến Cao Triều kịp trở tay, nhưng tim Tĩnh Bảo bất giác giật thót.
Hắn cho bọn họ tiếp tục nữa, chẳng lẽ đoán điều gì?
...
Huynh lâu ngày gặp, gặp rượu mạnh nhất, thế là thành cảnh nâng chén dứt.
Tĩnh Bảo sợ họ uống quá chén, liên tục gắp thịt bỏ chén cho cả hai.
Nào ngờ tên mỹ nhân họ Cao là vô tình cố ý, chẳng đụng đến miếng thịt nào, cứ hết chén đến chén khác ép Từ Thanh Sơn uống rượu.
Tửu lượng của Từ Thanh Sơn, chẳng , giờ rèn luyện nơi quân doanh, thứ một mỹ nhân thể sánh .
Chỉ dăm ba lượt khiến Cao Triều, cái tên “gậy khuấy phân” gục luôn xuống bàn, bất động như heo c.h.ế.t.
Tĩnh Bảo cũng chẳng quen uống rượu mạnh thế , chỉ mới mấy chén mà hai má hồng rực, ánh mắt lơ mơ.
“Thanh Sơn, đều say , giải tán thôi!”
“Ai là đều say!”
Từ Thanh Sơn đặt mạnh chén rượu xuống bàn, ánh mắt chớp nàng: “Ta say, ẻo lả, còn tỉnh táo.”
Tĩnh Bảo chống đầu bằng một tay, tay giơ ngón cái: “Giỏi thật!”
“Có ai !”
“Tướng quân?”
“Bên ngoài gió tuyết ngớt ?”
“Bẩm tướng quân, mới ngớt xong.”
“Trời sáng lên chút nào ?”
“Cũng hửng chút .”
“Ê, ẻo lả?”
Từ Thanh Sơn nghiêng tới: “Dám ngoài với một chuyến ?”
Tĩnh Bảo hỏi: “Đi ?”
“Ra ngoại thành, lên núi, ngắm dải Ngân Hà.”
“...Muộn quá !”
Từ Thanh Sơn khuyên nữa, chỉ lặng lẽ nàng, ánh mắt sâu thẳm đến mức gần như phần áp lực.
Tĩnh Bảo vội vã tránh ánh mắt , hồi lâu mới gật đầu: “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-653-lan-nay-den-la-vi-dieu-gi.html.]
“Có ai , chuẩn ngựa, mang áo choàng lớn của .”
“Tuân lệnh, tướng quân!”
“Ẻo lả, thôi.”
Tĩnh Bảo chống mép bàn dậy, men rượu quả thật nhẹ, một lúc vẫn phân biệt nên bước chân nào , đúng lúc đó, một bàn tay to lớn đỡ lấy nàng.
“Cẩn thận chân đó.”
Tĩnh Bảo vô thức hất tay : “Yên tâm , say, ngươi xem vững bao.”
Từ Thanh Sơn bóng nàng loạng choạng rời , ánh mắt còn âm trầm hơn cả đêm tối ngoài .
Ngoài cửa, gió tuyết ngừng.
Một vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa trời, thỉnh thoảng vài cụm mây đen lững lờ trôi qua.
“Tướng quân?”
Mạch Tử mang áo choàng lớn đến, Từ Thanh Sơn nhận lấy, vung tay một cái, áo choàng phủ lên Tĩnh Bảo.
“Ta cần, ngươi mặc , ...”
Bàn tay thô dài của nam nhân đưa lên cổ nàng, khiến nàng lập tức nín thở, men rượu cũng tỉnh ba phần, bất giác ngả .
Ngón tay khéo léo buộc một nút thắt, đội mũ lên cho nàng.
Áo choàng may theo vóc dáng của Từ Thanh Sơn, khoác lên Tĩnh Bảo thì dài rộng, nàng thể tưởng tượng dáng vẻ buồn của lúc , bất lực thở dài một tiếng.
Từ Thanh Sơn nhíu mày.
Con ẻo lả , từng thở dài, dù bắt nạt đến mức nào, mặt cũng chỉ vẻ bướng bỉnh.
“Dám cùng cưỡi một ngựa ?” hỏi.
“Không dám!” Tĩnh Bảo thành thật trả lời, sợ ngươi phận.
Từ Thanh Sơn: “Ngươi đúng là nhát gan!”
Tĩnh Bảo: “...” Nhát còn hơn mất mạng.
Từ Thanh Sơn: “Tự lên ngựa, đỡ?”
Tĩnh Bảo: “Tự !”
Từ Thanh Sơn nhướng mày: “Chắc chứ?”
Tĩnh Bảo trừng mắt với : “Đừng coi thường !”
Ngựa dắt tới, Tĩnh Bảo mới lỡ miệng: con ngựa căn bản ngựa thường, đen to, còn cao hơn cả nàng.
Đang khó xử, bỗng cả nhẹ bẫng, nàng Từ Thanh Sơn xách lên, đặt thẳng lên lưng ngựa.
Bị quăng lên bất ngờ, đầu óc nàng choáng váng, còn kịp hồn, Từ Thanh Sơn xoay lên nàng, vững như núi.
“Này, ngươi lên gì?”
“Sợ ngươi ngã xuống.”
“Từ Thanh Sơn, trong mắt ngươi tuy là ẻo lả nhưng... á...”
Ngựa chồm lên, Tĩnh Bảo kịp hết câu hiện thực tát thẳng mặt, chỉ còn tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng giữa đêm.
Tên khốn , đ.á.n.h úp bất ngờ!
Tĩnh Bảo ôm lấy ngực, gào lên phía : “Tránh xa , đụng !”
“Sợ tà niệm với ngươi ?”
Khóe môi Từ Thanh Sơn cong lên, tự chủ bật : “Ẻo lả, còn đang sinh con đây, ngươi chẳng đẻ , tà niệm cũng vô dụng!”
Tĩnh Bảo: “...”
“Giá!”
Từ Thanh Sơn quất một roi m.ô.n.g ngựa, con hắc mã tung vó phi như bay nền tuyết.
Phía , A Nghiễn và Tiểu Thất , vội vàng mỗi tìm lấy một con ngựa, âm thầm bám theo phía .
Lúc , nếu Từ Thanh Sơn chịu chậm một chút, lắng tai , thể thấy đoạn đối thoại thế :
Tiểu Thất: “Gia nhà ngươi định giấu cả đời ?”
A Nghiễn: “Chuyện của chủ tử, chúng là hạ nhân, ít lời thôi.”
Tiểu Thất: “Đại tướng quân thật sự nhận chút gì ?”
A Nghiễn: “Tính tình đại tướng quân vốn chất phác.”
Tiểu Thất: “Nếu , liệu cướp dâu ?”
A Nghiễn: “Ngươi thể nghĩ điều gì hơn ?”
Còn nếu lúc Tĩnh Bảo thể lòng của Từ Thanh Sơn, nàng sẽ thấy tiếng trái tim trẻ trung , đang đập thình thịch dữ dội.
Ẻo lả, c.h.ế.t, các ngươi rõ rành rành.
Vậy thì, các ngươi đến, rốt cuộc là vì điều gì?