Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 654: Trong lòng ta luôn có ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:43
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuấn mã đen lao vút khỏi cổng thành như một mũi tên, Tĩnh Bảo choáng váng đầu óc, bên tai chỉ là tiếng gió gào rít.
“Lạnh ?” Từ Thanh Sơn lớn tiếng hỏi.
Nàng cũng lớn tiếng trả lời: “Không lạnh chút nào! Loại rượu hữu dụng thật, rượu ngon đấy!”
Từ Thanh Sơn đắc ý : “Ta còn mang theo một ít, lát nữa chúng lên đỉnh núi uống tiếp.”
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Uống nữa thì say mất.”
Từ Thanh Sơn: “Say thì cõng ngươi về.”
Tĩnh Bảo: “Không dám để tướng quân cõng .”
Từ Thanh Sơn: “Thôi , chẳng ngươi sợ tà niệm ? Ẻo lả , , sinh con trai, chúng là , tà niệm gì cũng giấu trong lòng cả .”
Tĩnh Bảo , mắt bỗng nóng lên, đôi tay đang siết chặt dây cương bên hông , mãi vẫn chẳng thốt nên lời.
Dựa theo mức độ quen thuộc với con ngựa , căn bản cần siết dây cương như thế.
Hắn chỉ là... đặt tay nên mới giữ lấy dây cương.
Người , dù trong lòng vô tà niệm với nàng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn là một chính nhân quân tử.
“Ẻo lả, hỏi tên con ngựa của ?”
“Gọi là gì?”
“Lãng Tử.”
“Sao đặt tên đó?”
“Thích thôi.”
“..."
“Ẻo lả, đây ngựa thường, mà là ngựa thiên lý do cha tặng.”
Từ Thanh Sơn ngừng một chút, : “Lãng Tử theo cha suốt hai năm, năm đó ông trúng tên, là Lãng Tử cõng ông trở về. Cha , con súc sinh linh tính, bảo vệ chủ nhân.”
Tĩnh Bảo chẳng phân biệt nổi trong lời là tự hào bi thương, đang khổ trong lòng thì chợt Từ Thanh Sơn hét lớn: “Lãng Tử, chạy nào! Một lên thẳng đỉnh núi, để mở mang kiến thức thế nào là ngựa thiên lý chân chính!”
Con ngựa như thể hiểu tiếng , hai chân bật mạnh, phi nước đại đầy uy lực, chỉ trong chốc lát tới tận đỉnh núi.
Từ Thanh Sơn nhảy xuống ngựa lập tức đưa tay đỡ Tĩnh Bảo, cả hai vững vàng đáp đất.
“Ẻo lả, ngẩng đầu lên !”
Tĩnh Bảo ngẩng lên, chợt nghẹn cả thở.
Trời đêm đầy , kéo dài vô tận. Một dải ngân hà vắt ngang giữa trung, đ.â.m xuyên màn đêm thăm thẳm, cảnh tượng hùng vĩ lời nào thể diễn tả nổi!
“Ẻo lả, lúc đ.á.n.h trận, hễ rảnh là tới đây.”
Tĩnh Bảo đầu.
Không từ lúc nào, đàn ông ngả lưng tuyết, đầu gối lên cánh tay, gương mặt góc cạnh nghiêng cứ như tạc bằng đá .
“Sao là ngươi, là , là Tam Nhất, là Mỹ Nhân, Uông Tần Sinh ở đằng ... Mẹ là ngôi đó... còn cha thì ở đó .”
Giọng mang theo vẻ cô độc lạnh lẽo: “Ở Biên Sa một truyền thuyết, c.h.ế.t sẽ hóa thành băng rơi xuống, mãi mãi tìm nữa.”
Tĩnh Bảo kéo chiếc áo choàng dài lê lết, tới bên cạnh , nghiêng đầu : “Từ Thanh Sơn, ngươi là võ tướng, nên buồn thu than nguyệt như thế.”
Võ tướng đôi khi cũng vài lời trong lòng, nhất là mặt thích.
Từ Thanh Sơn thò tay lớp tuyết dày, rút một cọng cỏ khô, ngắt đôi ngậm trong miệng.
“Khi còn nhỏ, điều mong mỏi nhất là bệnh.”
“Tại ?”
“Vì bệnh thì cần dậy sớm luyện công. Nếu bệnh lâu, bệnh nặng, cha về thăm .”
Đây là đầu tiên Tĩnh Bảo những lời như , cũng là đầu tiên nàng thấy một ánh mắt như thế: đen, sáng, u uất.
“Sau dần lớn, mới cứ bệnh là cha sẽ về, đó chẳng qua là trùng hợp. Rồi nữa, chẳng bao giờ bệnh nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-654-trong-long-ta-luon-co-nguoi.html.]
Tĩnh Bảo hồi lâu bằng ánh mắt khó tin, rốt cuộc cũng lời nào.
Từ Thanh Sơn dường như cũng chẳng cần nàng , tự lẩm bẩm: “Ta từng nghĩ, nếu con, nhất định sẽ rời xa chúng như . Dù khổ đến , khó đến , cũng đem theo bên .”
“Tại ?”
“Ngươi đó ở cạnh cha ... gượng gạo đến mức nào. Không gì, tay chân đặt . Mẹ là mạnh mẽ thế, mà cũng sắc mặt để chuyện.”
Tĩnh Bảo xót xa thở dài, một lúc mới : “Có lẽ bọn họ cũng ở bên ngươi như thế nào.”
“Ta thà để họ đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h tới rách da toé m.á.u cũng .”
Giọng Từ Thanh Sơn chợt trầm xuống: “Họ từng đ.á.n.h , một cũng . Cha mấy giận , cùng lắm chỉ mắng vài câu. Ông còn đ.á.n.h nổi nữa .”
Tĩnh Bảo lặng lẽ , chỉ cảm thấy mặt chân thật đến nao lòng... mà cũng xa cách lạ thường.
Trong ký ức của nàng, Từ Thanh Sơn luôn là kẻ khoa trương, lắm lời, tùy tiện, mà lúc đây xa lạ.
Đã bắt đầu đổi từ khi nào ?
“Tướng quân khoác giáp trụ nặng, là như mang vạn cân sức mạnh ; cởi bỏ giáp , mới là chính .”
Từ Thanh Sơn dậy, Tĩnh Bảo dịu dàng: “Ẻo lả, sẽ trở thành một vị tướng quân giỏi, ngươi tin ?”
“Ta tin!”
Tĩnh Bảo chợt nảy ý tưởng, hỏi: “Thanh Sơn, một tướng quân giỏi... thì ý nghĩa gì?”
Từ Thanh Sơn khựng .
“Là vì thiên hạ, vì bá tánh? Hay vì ngai vàng, là vì nhà họ Từ của các ngươi? Là vì phụ mẫu trưởng bối, là vì chính bản ngươi?”
Từ Thanh Sơn cúi đầu suy nghĩ nghiêm túc, trả lời: “Tất cả, mà cũng chẳng tất cả. Năm lễ bắt thăm đồ vật, cầm lên một thanh kiếm. Mọi đều , sinh là để tướng quân. Giống như Mỹ Nhân sinh là để yêu cái , Tiền Tam Nhất sinh là để yêu tiền.”
Tĩnh Bảo: “Mỹ Nhân bây giờ thể mười ngày rửa mặt đấy.”
“Đừng cãi lời!”
Từ Thanh Sơn gõ lên trán Tĩnh Bảo, thấy nhăn mày vì đau, lòng nhói lên.
Hắn thở một , dịu giọng : “Ẻo lả, thật trong lòng luôn ngươi.”
Tĩnh Bảo sững sờ tại chỗ.
“Chưa từng quên một khắc nào. Mỗi nhận thư ngươi, vui hơn ai hết, bao nhiêu , từng chữ đều thuộc lòng.”
Từ Thanh Sơn mắt Tĩnh Bảo, thấy hình bóng trong đó, sáng ngời đến lạ. Dũng khí trong lòng trào dâng.
“Khi chuyện Cố Trường Bình truyền đến tai , điều nghĩ , mà là ngươi . Ẻo lả, đau lòng vì ngươi cuốn tình cảnh .”
“Thanh Sơn, ...”
“Suỵt, đừng , .”
Giọng Từ Thanh Sơn kiên định, mang theo khí thế lệnh của bậc .
“Năm chúng bái sư trướng , thật lòng với chúng , dạy chúng thi thư là thật, giúp chúng vượt khó cũng là thật.
Ẻo lả, nếu từng tạo phản, ngươi ở bên cũng chấp nhận. Một như , xứng đáng với ngươi, cho dù nhà họ Tĩnh tuyệt hậu vì thế, cũng nhận.
nay thì...”
Từ Thanh Sơn khựng giây lát, cuối cùng : “Bây giờ, chỉ mong ngươi thu tấm lòng. Người đó đáng.
Ẻo lả, đáng để ngươi buồn phiền thở than, càng đáng để ngươi gầy gò thành thế . Mỹ Nhân bọn họ thì thấy chẳng , nhưng mà xót ruột.”
Từ Thanh Sơn nhắm mắt một cái, mở : “Ngươi cần sợ, quân của họ Từ trong tay , đến Hoàng đế cũng kiêng kị ba phần, chẳng ai dám động đến ngươi, ba kẻ cũng .”
“Thanh Sơn...”
Khoé mắt Tĩnh Bảo dần ươn ướt.
Giờ phút , Từ Thanh Sơn...
Thật sự giống Từ Thanh Sơn chút nào.
Mà giống bằng hữu, giống ca ca, giống một đàn ông thực thụ thể đội trời đạp đất.