Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 656: Chuyến này, nàng không nên đến
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:45
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông trong xe lăn, đôi mắt sáng như trời, dung mạo nho nhã, chẳng vương chút sát khí.
Ngón tay thon dài của chỉ về phía , phía , Lăng Nguy giơ cao cờ Huyền Thiết phất mấy cái.
Đội quân Huyền Thiết cưỡi chiến mã đồng loạt lao , móng ngựa giẫm lên tuyết trắng b.ắ.n tung lên trời. Ngay đó, họ đồng loạt rút đao lưng , c.h.é.m thẳng đội quân của Khương với tốc độ nhanh nhất.
Trong ánh đao bóng kiếm, Định Bắc hầu ném trong một chiếc xe ngựa rộng rãi.
Ông loạng choạng bò dậy, vén rèm lên ngoài...
Một màu tuyết trắng, một màu m.á.u đỏ.
Còn xe lăn, khoác áo bào màu nhạt, thẳng tắp, hề áp bức, lộ sát ý, trái một loại trầm tĩnh xa rời huyết chiến.
Rất lâu , tiếng c.h.é.m g.i.ế.c mới dần yếu .
Người đầu , bên môi là một nụ hờ hững: “Lão hầu gia, lâu gặp!”
Nụ bên môi khiến Định Bắc hầu sững , quát lớn: “Cố Trường Bình, ngươi ở đây? Tới Biên Sa là ý gì?”
Cố Trường Bình hiệu cho đẩy xe lăn gần, khẽ khàng mân mê mấy ngón tay, bộ dáng thảnh thơi: “Lão hầu gia là, Cố Trường Bình, may mà ngươi mặt ở đây mới đúng.”
“Ngươi...” Định Bắc hầu nghẹn họng, khó chịu đến mức tức ngực.
Lúc , Cố Dịch tới, cúi : “Gia, Khương rút.”
Cố Trường Bình: “Quét dọn chiến trường, tìm một nơi ấm áp, mời lão hầu gia uống chén nóng.”
“Rõ!”
...
Giữa sa mạc mênh mông, xe ngựa của Cố Trường Bình là nơi ấm áp nhất.
Trong xe lót một lớp
lông cừu dày mềm, một chiếc lò đất đỏ đang đun tuyết sạch lấy nước, minh châu đặt bàn nhỏ, bên cạnh là hai chén .
Nước sôi, pha .
Cố Trường Bình chỉ chén : “Đây là sâm đặc biệt của Bắc phủ, bổ khí , mời hầu gia nếm thử.”
“Cố Trường Bình!”
Định Bắc hầu nhịn nổi nữa, quát lớn: “Ta hỏi ngươi một nữa, tới Biên Sa gì? Là vì Thanh Sơn ?”
Hoàng đế thấu chuyện gì thì Cố Trường Bình thể hiểu rõ. Cuộc chiến cuối cùng giữa Đại Tần và Bắc phủ, là giữa quân Huyền Thiết và Từ gia quân.
“Nếu đúng là như thì nó, ngươi mơ giữa ban ngày !”
Định Bắc hầu giơ tay chỉ về phía phủ tướng quân: “Cả nhà họ Từ chúng , quyết phản bội...”
“Cả đời họ Từ các ngươi đều kẹt trong cái vỏ gọi là vẹn trung hiếu.”
Cố Trường Bình lạnh lùng cắt lời: “ trong những nam nhi xuất sắc nhất họ Từ, bao nhiêu c.h.ế.t yên lành? Dùng mạng của họ để giữ lấy danh tiếng vẹn trung hiếu cho dòng tộc, tính toán thật!”
“Cố Trường Bình, ngươi đúng là nghịch thần tặc tử, ...”
“Lão hầu gia lo lắng mục đích của , là tin tưởng cháu ngài, là tin tưởng ngai vàng ?”
Cố Trường Bình bật : “Lão hầu gia dốc lòng rèn một thanh kiếm bén suốt hai mươi năm, nghĩ nó dễ lệch hướng ? Là ngài xem thường Từ Thanh Sơn, đ.á.n.h giá quá cao?”
Định Bắc hầu chặn họng đến á khẩu.
Cố Trường Bình ung dung nâng chén nhấp một ngụm, : “Lão hầu gia còn nhớ chuyện năm xưa Từ Thanh Sơn Phác Chân Nhân sỉ nhục, ngài gấp đến độ chạy tới phủ , hỏi ?”
Định Bắc hầu cảnh giác , đoán nhắc chuyện cũ là ý gì.
“Theo , Phác Chân Nhân đối với cháu ngài là lễ binh , lời hết, đồ quý cũng tặng, chỉ thiếu điều quỳ xuống cầu thôi, mà cháu ngài vẫn động lòng.”
Cố Trường Bình : “Một nếu bản tính chất phác, tâm tính vững vàng thì khả năng dụ dỗ lệch đường gần như bằng .”
Định Bắc hầu trong lòng đắc ý, nhưng ngoài mặt lộ: “Đã hiểu rõ như thì ngươi còn đến Biên Sa gì?”
Để gặp một ;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-656-chuyen-nay-nang-khong-nen-den.html.]
Muốn thấy nàng một ;
Muốn ôm nàng lòng;
Muốn bên tai nàng một tiếng "cảm ơn".
Ánh mắt Cố Trường Bình loé lên một tia dịu dàng, thoáng qua nhanh đến mức Định Bắc hầu tài nào nắm bắt.
“Ta đến gì, cần báo với lão hầu gia. Cứu ngài chỉ là chuyện ngoài ý . Lát nữa uống xong chén , mời ngài lên đường, cứ xem như từng gặp . Đừng để chuyện truyền về kinh thành, khiến Hoàng thượng sinh nghi, hỏng mất cái gọi là vẹn trung hiếu của nhà họ Từ.”
Nghe thấy ý châm chọc trong lời , Định Bắc hầu chẳng thèm để tâm, trái còn mở miệng: “Cố Trường Bình, nể tình xưa, tự cho quyền già, thêm vài lời.”
“Mời hầu gia cứ .”
Định Bắc hầu hất mạnh rèm xe, chỉ những t.h.i t.h.ể bên ngoài: “Ngày nếu hai quân giao chiến, xuống đó... sẽ là Khương.
Ngươi vì nhà họ Cố, ôm hận trong lòng, thông đồng với Bắc phủ, khởi binh tạo phản, chịu khổ là bách tính, chịu thiệt là đám binh lính.
Dân chúng ly tán, ngươi yên lòng ? Những binh lính đó cha , vợ con, chỉ vì tư lợi của ngươi mà mất mạng, mấy thứ thánh hiền ngươi đều nuốt bụng ch.ó hết ?”
Định Bắc hầu càng càng kích động: “Cố Trường Bình, khuyên một câu, buông đao đồ tể, đầu là bờ. Ngươi hãy khuyên Hạo vương chịu hàng !”
“Hàng?”
Cố Trường Bình nghiêng tới gần, thấp giọng : “Người Khương , họ cũng cha , vợ con, họ sinh nơi sa mạc, cả đời đấu tranh để sống sót. Nếu vì sống, ai tình nguyện liều mạng chiến trường?
Thứ họ cướp giang sơn xã tắc, mà là miếng ăn, ngụm nước. Hầu gia ngài tự nhận là đại nghĩa, nhưng khi cầm đao lên, hề chút từ tâm, vì ?”
Cố Trường Bình mỉm , lắc đầu: “Vì ngài chỉ hai lựa chọn: hoặc là ngài c.h.ế.t, hoặc là họ c.h.ế.t. Nếu Hạo vương phản thì con đường sống của sẽ ?
Trong sa mạc, chỉ sói vương giành thắng qua chiến đấu mới thể dẫn dắt bầy sói, những loài khác ức hiếp. Súc sinh là , con cũng khác.”
Cố Trường Bình dừng chốc lát: “Gió lạnh nóng, cây khô xanh, vinh suy đổi, kẻ mạnh sống sót.”
Định Bắc hầu bất chợt ngẩng lên . Khuôn mặt rõ ràng vẫn là gương mặt năm xưa, nhưng thấy xa lạ đến thế?
Hoàng đế còn là thiên tử trời ban, đến miệng biến thành “kẻ mạnh sống, kẻ yếu c.h.ế.t”?
“Lão hầu gia, đêm dài lắm mộng, sẽ cử hai đưa ngài đến Sơn Hải quan.”
Ngài tưởng ngài nhăng cuội ?
Định Bắc hầu giận đến mức nhảy xuống xe ngựa, vài bước đầu hừ một tiếng: “Ân cứu mạng, xin nhận. ngày nếu Từ gia quân đụng độ với quân Huyền Thiết, tuyệt đối nương tay.”
“Không cần nương tay.”
Cố Trường Bình chắp tay: “Hầu gia bảo trọng.”
“Hừ!”
Định Bắc hầu vác đao lớn, xoay leo lên ngựa.
“Gia!”
Cố Dịch theo bóng lưng ông lão ngoài sáu mươi, cau mày : “Ông sẽ nương tay, chẳng lẽ Hoàng đế còn định cho ông trận?”
Cố Trường Bình trầm mặc hồi lâu, trả lời: “Liêm Pha già , còn ăn nổi ? Ai nỡ để một lão tướng trận chịu c.h.ế.t?”
“Ta cũng nghĩ là !”
Cố Dịch thở một : “Gia, giờ chúng tiếp ...”
“Đóng trại tại chỗ, thủ vững nơi .”
“Phải đợi đến bao giờ đây?”
“Sẽ lâu !”
“Haiz... Thất gia họ khó khăn lắm mới tới đây, ở thêm chút?”
“Vì...”
Giữa đôi mày Cố Trường Bình hiện lên vẻ nghiêm trọng lâu thấy.
“Chuyến , nàng vốn nên đến.”