Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 659: Chỉ còn lại một mình hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:48
Lượt xem: 172
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết trắng phủ đầy đất, Từ Thanh Sơn lặng lẽ bước trong làn tuyết, nhắm mắt , trong đầu chỉ hiện lên đôi mắt đẫm lệ của tên ẻo lả .
Cú đ.ấ.m , lẽ nên giáng thẳng mặt y, cuối cùng nỡ.
Tại nỡ?
Rõ ràng đáng đ.á.n.h nhất là y.
Đám gia nhân trong phủ tướng quân thấy thế , mặt mày ai nấy tái mét, chẳng ai dám đến gần.
Trong lòng như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, chỗ phát tiết, bèn vật xuống đất, đôi mắt trống rỗng chằm chằm bầu trời đêm.
Cánh cửa trong tim kêu "két" một tiếng, mở một khe nhỏ, len trong đó, thấy cái bóng của chính ẩn sâu trong góc tối.
Trên gương mặt cái bóng , rõ mấy chữ: đố kỵ và cam lòng.
Phải !
Với Cố Trường Bình, đố kỵ từ tận đáy lòng.
Đố kỵ dung mạo, tài hoa, học thức, phong thái của y; đố kỵ y đối mặt với chuyện đều kinh hoảng, bình thản như mây, dễ như trở bàn tay.
Bề ngoài y chút sắc sảo, nhưng chỉ Từ Thanh Sơn mới , tất cả những góc cạnh sắc bén nơi y đều năm tháng và khổ nạn mài giũa, mà càng mài giũa, y càng giống một khối ngọc quý ẩm ướt, tỏa ánh sáng rực rỡ khiến rời mắt.
Ánh sáng , Cao Triều sánh kịp, Tiền Tam Nhất sánh kịp, còn càng .
Hắn từng tỉnh táo soi xét bản ngoài nỗi đau khi cha ở bên thì đời chỉ tám chữ: cao cao tại thượng, thuận buồm xuôi gió.
So với Cố Trường Bình, chẳng khác nào trời với vực.
Thế nên, khi ẻo lả ngày với rằng, y thích là Cố Trường Bình, chấp nhận phận, thể sánh bằng.
Trận chiến đầu tiên khi quân doanh, thua.
Không ai , nguyên do thua trận là vì quá nóng nảy, quá chứng minh bản , chứng minh cho cha thấy, cho triều đình thấy, và cho cả tên ẻo lả đang ở thành Tứ Cửu thấy.
Thua liên tiếp ba trận, đau khổ vô cùng.
Khi , cha : đ.á.n.h trận cũng như , kẻ phô trương thì chỉ bề ngoài, thể giành thắng lợi, chỉ kẻ ẩn nhẫn, bề ngoài tưởng như bình thường, nhưng thực chất bên trong toan tính khôn lường, con , điều con thiếu là sự rèn luyện.
Khoảnh khắc , chợt nghĩ đến Cố Trường Bình.
Từ đó, tính tình dần trầm .
Một khi con mục tiêu thì cũng động lực. Dưới sự bồi dưỡng tận tâm của cha, dòng m.á.u chảy trong cũng thúc đẩy,? mau chóng trưởng thành, trở thành một vị tướng tài xứng đáng.
Hắn từng nghĩ, dù thể đạt đến tầm cao như Cố Trường Bình, chỉ cần theo sát y, bước theo y thì cũng chẳng đến nỗi nào.
Đến lúc đó, trong đôi mắt của tên ẻo lả , cũng sẽ bóng dáng .
Nào ngờ, ngay khi lấy Cố Trường Bình mục tiêu, dốc lòng đuổi theo thì Cố Trường Bình ... tạo phản?
Sao y thể phản chứ?
Hình tượng sư phụ đổ sụp trong lòng, đau đớn khôn nguôi, ngấm ngầm dâng lên chút đắc ý, ít nhất về mặt trung hiếu, thắng y, kẻ ẻo lả dù gì cũng nên nhận điều đó.
Thế nhưng!
Kẻ ẻo lả hề nhận .
Trái tim ẻo lả, từ đầu đến cuối, đều đặt cả y dù y là kẻ nghịch thần tặc tử.
Đôi mắt Từ Thanh Sơn nóng bừng.
Khi cả bốn bọn họ đều theo Cố Trường Bình, điều khiến chấn động là chuyện khác, mà là: Cố Trường Bình sức hút lớn đến thế, khiến cam tâm trạng nguyện sống c.h.ế.t cùng y, bám theo rời?
Vậy nên!
Cả đời của ... cũng sánh với y ?
Từ Thanh Sơn lặng lẽ đó, chẳng rõ tuyết bắt đầu rơi trở từ khi nào.
Thời tiết nơi Biên Sa vốn , nắng mưa bất định, lúc còn đầy trời sáng, lúc vần vũ mây đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-659-chi-con-lai-mot-minh-han.html.]
Có xuống cạnh .
Từ Thanh Sơn nhíu đôi mày kiếm.
Rón rén như , cần đầu cũng là tên ẻo lả .
“Thanh Sơn, thật từ lúc và Mỹ Nhân bắt đầu lên đường, bàn bạc đủ cách để thuyết phục ngươi . Chúng thậm chí còn nghĩ đến cả ba mươi sáu kế.”
Giọng nàng khàn khàn, .
Quả nhiên là ẻo lả, hở chút !
Khóe môi Từ Thanh Sơn kéo một nụ nhạt nhạt.
“Mỗi khi nghĩ một cách, chúng tự phủ định, nghĩ, phủ định. Những âm mưu, dương mưu dám dùng, mà là nỡ dùng với ngươi.
Ngươi là của , là kiểu sinh tử, đối với , chỉ dùng chân tình, dùng tính toán. Ngươi thể tin, ngoài thằng ngốc Uông Tần Sinh nghĩ đến khả năng ngươi đối đầu với thì , Mỹ Nhân và Tam Nhất sớm đoán .
Mỗi nghĩ đến là đau một , cái đau như d.a.o c.h.é.m rìu bổ, lửa đỏ thiêu đốt. Ngươi thể nghi ngờ tư tâm, là vì Cố Trường Bình, nhưng thể nghi ngờ hai họ thật lòng lo lắng cho ngươi. Nhất là Mỹ Nhân. Hắn...”
Tĩnh Bảo bỗng nghẹn .
Cao Triều là tinh tế, những ai lọt mắt , đều trong tim , kể cả tình địch của chính .
Từ Thanh Sơn chấn động, nàng tiếp: “Ta từng , cái hố tạo phản là cam tâm tình nguyện nhảy xuống, Mỹ Nhân nhảy xuống, một nửa vì Cố Trường Bình, một nửa là vì ;
Uông Tần Sinh và Tiền Tam Nhất nhảy xuống, ngoài thì một nhát gan, một vì tiền, nhưng thực đều là vì và Mỹ Nhân, là nỡ rời chúng .
Huynh là thế, rõ phía là vực sâu, vẫn cứ nhảy, mà còn nhảy hề hối hận. Ta ơn họ, cũng thấy với họ.
Thanh Sơn, ngươi khác với bọn , ngươi sự kiên trì và lòng trung hiếu của riêng , điều đó hòa m.á.u thịt, bén rễ ăn sâu. Chúng từng lường kết cục, nhưng chuyến vẫn đến.
Bởi vì, ngươi là của chúng . Dù chỉ còn một tia hy vọng, chúng cũng cố gắng giành lấy. Nhỡ thì ?”
Tĩnh Bảo nghiêng đầu liếc một cái: “Thanh Sơn, ngươi cần khó xử, thật đó. Dù ngươi và Cố Trường Bình đối địch, trong lòng chúng , ngươi vẫn là ngươi của ngày , hề đổi, cũng thể đổi.
Mỹ Nhân từng , trong năm Hổ Tướng, thiếu ai cũng . Câu đó cũng là điều . Đây là một chút mong mỏi nhỏ nhoi của , phàm là sống, luôn tham lam, cái , thêm cái khác.
Chút lòng tham nhỏ nhoi , mong ngươi lượng thứ.”
Tĩnh Bảo chống tay dậy, nghiêng đầu gương mặt nghiêm nghị của Từ Thanh Sơn trong ánh trăng, mỉm .
“Trời sáng, và Mỹ Nhân sẽ lên đường. Cũng còn gì để , chỉ mong ngươi sự bình an, trận nào cũng thắng, nào cũng thương. Ngươi thương, đau, Mỹ Nhân cũng đau, Tam Nhất và Tần Sinh cũng sẽ đau.
Nếu cơ hội trở thành Tứ Cửu, chúng hẹn một , trèo tường Quốc Tử Giám lén nướng thịt ăn.”
Nói đến đây, giọng Tĩnh Bảo nghẹn .
Khi , năm bọn họ vui vẻ bao, ngoài chuyện học hành thì chỉ là đùa giỡn cãi cọ;
Khi , Cố Trường Bình vẫn còn quan, âm thầm che chở cho họ, cho dù trời sập xuống, y cũng thể chống đỡ họ.
Giờ thì chẳng thể nữa!
Khóe mắt Tĩnh Bảo hoe đỏ, cuối cùng một : “Từ Thanh Sơn, từng với ngươi ? Thịt ngươi nướng là thơm nhất trong bốn bọn họ.”
Nhất định là thơm nhất!
Từ Thanh Sơn âm thầm đáp trong lòng.
“Bảo trọng, Thanh Sơn.”
Tĩnh Bảo dậy, phủi tuyết dính lưng, từng bước rời , hề ngoái đầu .
Trời đất tĩnh lặng đến mức thể rõ tiếng tuyết rơi, nhưng Từ Thanh Sơn chẳng thấy tiếng bước chân y.
Giống như lúc y đến lặng lẽ, một tiếng động.
Hai hàng lệ nóng từ khóe mắt Từ Thanh Sơn lặng lẽ trượt xuống.
Lại chỉ còn một .
Rốt cuộc cũng chỉ còn .