Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 662: Rõ ràng là con gái

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:51
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều cũng kinh ngạc: lão già bắt mạch mà, chỉ một cái nhận phận của Tĩnh Thất. Thần kỳ thật đấy!

“Dựa chứ?” Hắn hỏi: “Rõ ràng trông còn giống nữ hơn nàng .”

Lão Kỳ khịt khịt mũi về phía Cao Triều, vẻ đạo mạo mà : “Trên ngươi là dương khí, nàng là âm khí. Dương là cương, âm là nhu. Dương khí thì tỏa ngoài, âm khí thì thu . Dương khí ngửi thấy vị ngọt, âm khí thì mùi chua. Trong Bát quái Âm Dương rằng...

Thôi, các ngươi cũng hiểu, là phàm phu tục tử!”

Ối chao ơi!

Cao Triều suýt chút nữa quỳ xuống: “Vậy mặt của thì ? Thần y xem giúp một chút!”

“Xem gì mà xem, trong vòng một tháng sẽ khỏi thôi.”

“Có để sẹo ?”

“Để sẹo á?” Lão Kỳ như thể chuyện gì đó buồn lắm: “Ngươi lo giữ lấy quả thận của thì hơn! Nhịn lâu quá cũng hỏng đấy!”

“Cút cho gia!”

Sau một tiếng c.h.ử.i như sấm động trời, lão Kỳ xoay nhanh như chớp, lỉnh khỏi lều.

“Khoan !” Cố Trường Bình gọi giật , ánh mắt lạnh lẽo: “Thân phận của học trò , tùy tiện với ai, kể cả là Hạo vương cũng !”

Ngươi tưởng là thần y rảnh rỗi ?

Lão Kỳ nhạt, ném một câu: “Cố Trường Bình, ngươi cũng nên lo giữ thận của !”

Rồi dứt khoát rời khỏi lều.

Cố Trường Bình thấy ánh mắt Tĩnh Bảo thẳng về phía , lập tức chột .

“Người tính khí , miệng bậy, nhưng y thuật thì vô song trong thiên hạ, thèm so đo với ông . Tắc Thành, ; A Bảo, đây, bên .”

Tĩnh Bảo lời xuống cạnh , khóe miệng mang theo nụ như như : “Ông thật sự giỏi đến thế ?”

Ánh mắt Cố Trường Bình mang theo sự cảnh cáo, chờ nàng thôi mới : “Sau khi đến Bắc phủ, Thập Nhị tìm hơn mấy trăm danh y, cuối cùng mới mời ông . Chỉ ông dám thể chữa trị. Tiền khám bệnh là mười vạn lượng.”

Mười vạn?

Tĩnh Bảo trố mắt, nghiến răng : “Dù đắt hơn cũng đáng.”

“Thập Nhị cũng .”

Cố Trường Bình rời mắt khỏi nàng, ánh mắt cuối cùng dừng chiếc trâm gỗ , ngơ ngẩn .

Lại nữa !

Cao Triều cố nhịn cơn tức trong lòng: “Không nên hỏi xem mặt ?”

Cố Trường Bình thu ánh mắt : “Còn cần hỏi , là do Từ Thanh Sơn đánh.”

Cao Triều sửng sốt: “Sao ngươi ?”

Cố Trường Bình: “Ta còn , các ngươi vượt ngàn dặm đến Biên Sa là để thuyết phục .”

Cao Triều: “...”

Hắn định hỏi “Cố Trường Bình, cảm động ” thì Cố Trường Bình từ tốn tiếp: “Các ngươi đang sỉ nhục .”

Lời dứt, ngay cả sắc mặt của Tĩnh Bảo cũng đổi.

“Người nhà họ Từ là bầy sói bẩm sinh, trong m.á.u họ chảy hai chữ trung hiếu. Quốc gia quan trọng hơn gia đình, trung thành quan trọng hơn tình cảm, đây là tầm vóc của nhà họ Từ, cũng là tầm vóc của Lão Hầu gia.”

Trước mặt Định Bắc Hầu, Cố Trường Bình thể khen, chỉ dám châm chọc; nhưng mặt Tĩnh Bảo và Cao Triều, tiếc lời ca ngợi.

“Từ Thanh Sơn lớn lên trong môi trường như , cũng nên tầm vóc như thế.” Cố Trường Bình lộ rõ vẻ uy nghiêm của : “Máu của tướng quân là nóng, trong cốt tủy là trung, nghĩa, hiếu, là quốc gia thiên hạ. Những thứ gọi là tình mà các ngươi , so với cốt cách sắt đá của thì chẳng đáng là gì.

A Bảo, nàng tin , cho dù nàng với rằng nàng là con gái thì trận chiến với Bắc phủ , vẫn sẽ tham gia. Bởi vì nhà họ Từ, vì trung thành và bản tính m.á.u lửa của , chứ vì nàng!”

Tĩnh Bảo: “...”

“Lần các ngươi đến, tâm ý thì , chỉ là đ.á.n.h giá thấp tầm vóc của Từ Thanh Sơn, và đ.á.n.h giá quá cao tình cảm giữa các ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-662-ro-rang-la-con-gai.html.]

Cố Trường Bình im lặng một lát : “Tướng quân trăm trận c.h.ế.t, bọc thây da ngựa, đó là mệnh của họ. Thà ngọc nát, ngói lành, cũng là mệnh của họ. Số mệnh thường hiểu nổi, chỉ thấy điên rồ. ...”

Ánh mắt Cố Trường Bình dần lạnh : “ điều họ theo đuổi là sự bất hủ ngàn đời, là tiếng thơm truyền mãi hậu thế. Vì , Từ Thanh Sơn cũng giống nhà họ Từ, là thể kéo về . Cho dù đau khổ, giằng xé thế nào, cũng vẫn sẽ ở phía đối lập với các ngươi.”

Chính điều đó khiến nhà họ Từ dù là võ tướng, nắm giữ binh quyền, vẫn thể sủng ái cho đến tận ngày nay, bởi vì nhà họ Từ là những tướng sĩ thực thụ;

Còn nhà họ Cố, ngoài là tướng sĩ, còn là mưu thần.

Tĩnh Bảo và Cao Triều mà sững sờ.

Trong lòng Cao Triều trào lên một nỗi buồn khó diễn tả.

Hắn với Từ Thanh Sơn lớn lên từ thuở còn ở truồng chạy rông, thiết tới mức thể mặc chung một cái quần, thế mà hiểu bằng Cố Trường Bình.

Nỗi buồn trong lòng Tĩnh Bảo đến từ điều đó.

“Thưa !” Nàng đột ngột gọi một tiếng như ngày xưa: “Tiên sinh sớm nghĩ đến kết cục hôm nay đúng ?”

.”

“Vậy còn nhận học trò? Còn dạy đủ loại binh pháp?”

Ánh mắt Cố Trường Bình lướt qua hàng mi, sống mũi, cuối cùng dừng môi nàng.

“Bởi vì, Từ Thanh Sơn là Từ Thanh Sơn của các nàng, là Từ Thanh Sơn của Quốc Tử Giám. tướng quân... là tướng quân của thiên hạ.”

Cố Trường Bình đặt tay lên mái tóc nàng, xót xa xoa nhẹ một cái.

“A Bảo, nếu đối đầu thì càng đối đầu với Từ Tướng quân, đó mới là sự tôn trọng thật sự dành cho .”

Tĩnh Bảo: “...”

Ta nên với Thanh Sơn những lời như , nên ép lựa chọn.

Ta... sai quá sai.

Cao Triều: “...”

Thảo nào Từ Thanh Sơn mãi bước lòng Tĩnh Thất, thì là vì Cố Trường Bình ở đó. Một như , nàng cam tâm theo sống c.h.ế.t .

Còn thì đây?

Trên đời , thứ hai như Cố Trường Bình nữa ...

“A Bảo, Tắc Thành.” Cố Trường Bình dịu giọng : “Từ giờ trở , các ngươi ngao du sơn thủy buồn chán sách cũng , cứ lo việc của , đừng nhúng tay chuyện nữa.”

“Tại ?”

“Tại ?”

Cả hai đồng thanh.

“Thứ nhất, các ngươi kẹt giữa và Thanh Sơn, khó xử đủ bề; thứ hai, các ngươi cần để một con đường cho , cho nhà họ Tĩnh, cho phủ Trưởng công chúa.”

Ánh mắt Cố Trường Bình đối diện với Tĩnh Bảo.

“Hãy về phủ Lâm An, ở bên cạnh Lục phu nhân. Trận chiến tính , nhanh thì một năm, chậm thì chừng. cũng sẽ đ.á.n.h đến phủ Lâm An, nơi đó an . Còn Tắc Thành cũng , hoặc là ở phủ Lâm An, hoặc đến trấn giữ hoàng lăng.”

Tĩnh Bảo nghĩ ngợi: “Có một chuyện e là , Kỷ Cương xuống Giang Nam , đang ở phủ Lâm An.”

“Lại nữa ?” Cố Trường Bình kinh ngạc, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ, nhưng kịp xác định cảm giác đó đến từ thì Cố Dịch vén rèm bước , đến bên thì thầm vài câu.

Chỉ thấy một luồng khí lạnh từ đỉnh đầu lan thẳng xuống tận tim, băng giá cả tứ chi, m.á.u huyết ngưng đọng. Tay Cố Trường Bình đang đặt tay vịn xe lăn từ từ siết chặt .

“Có chuyện gì xảy ?” Tĩnh Bảo cực kỳ nhạy cảm, lập tức phát hiện .

Cố Trường Bình hít sâu một , mỉm : “Không gì, lão già bảo đến giờ châm cứu , chân vẫn hồi phục.”

Tĩnh Bảo vội dậy: “Vậy bọn tránh mặt .”

“Không cần!” Cố Trường Bình nắm lấy tay nàng, giữ trong lòng bàn tay: “Chờ tiễn các nàng xong, sẽ lập tức về Bắc phủ, châm cứu cũng .”

Vừa mới gặp chia xa, nhanh như ?

Tĩnh Bảo ngơ ngác, thể hiểu nổi.

 

Loading...