Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 668: Có ai thật lòng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:57
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bắc cảnh, tuyết trắng phủ trời, gió bấc gào thét.
Một toà thành cổ xưa sừng sững giữa gió tuyết suốt ngàn năm, toà thành cái tên , U Châu.
Đây mới thực sự là trung tâm chính trị của Bắc phủ, nhưng bởi vì Hạo vương trấn giữ phương Bắc, danh tiếng lẫy lừng, nên Đại Tần chỉ đến Bắc phủ, còn cái tên U Châu thì ít ai nhắc tới.
U Châu cách lãnh địa phong vương của Hạo vương gần sáu trăm dặm, hai phủ từ xa, giống như hai chiến binh đang canh giữ biên cương phương Bắc của Đại Tần.
Tri phủ U Châu là Trương Kiện;
Tả hữu chỉ huy sứ là Tạ Quý và Trương Tín.
Bề ngoài, ba bọn họ đều chịu sự tiết chế và chỉ huy của chủ tướng là Hạo vương, nhưng thực tế ai nấy đều hiểu rõ trong lòng, cả ba đều do Hoàng đế phái tới, mục đích là giám sát hành động của Hạo vương, đồng thời kiềm chế .
Trên tường thành, binh sĩ giữ cửa dậm chân sưởi ấm c.ắ.n miếng khoai lang nướng còn bốc khói trong tay, chợt tiếng vó ngựa vọng từ phía xa.
Tiếng ngựa mỗi lúc một gần.
Người dẫn đầu là một nam tử trung niên, ăn mặc như nho sinh. Chỉ thấy ghìm cương ngựa, ngẩng đầu gọi lớn: “Mau, mau mở cổng thành! Ta gặp chỉ huy sứ của các ngươi!”
Binh sĩ tường thành hỏi: “Kẻ tới là ai?”
Nam tử xoay ngựa, cao giọng trả lời: “Trưởng sử quan của phủ Hạo vương, Cát Thành.”
Phủ Hạo vương?
Trưởng sử quan?
Mặt binh sĩ thoáng biến sắc, vội vứt củ khoai trong tay , luống cuống chạy báo tin.
Trong đại điện của quân bộ U Châu, bốn góc phòng đặt tám lò than, mà nhiệt độ trong điện vẫn chẳng khá hơn là bao.
Tạ Quý và Trương Tín xong một lượt lời của Cát Thành, sợ đến mức mắt gần như rớt khỏi hốc.
Tạ Quý phản ứng nhanh, túm lấy vạt áo n.g.ự.c Cát Thành, hỏi gấp: “Những lời ngươi ... đều là thật chứ?”
Cát Thành Tạ Quý, hận thể móc trái tim cho xem thử, rốt cuộc là đen đỏ.
Tân đế quyết tâm thu binh quyền trong tay Hạo vương, để thi hành lệnh tước phiên. Trận chiến vốn nên đợi tới xuân sang hoa nở mới khởi binh, nhưng vì vụ án của Cố Trường Bình mà thúc ép khai chiến thời hạn.
Trời đông giá rét, ban đầu Diệp Phong cố tình án binh bất động, dưỡng binh hồi sức là sách lược hợp tình hợp lý.
Một là vì miền Bắc vốn là địa bàn của Hạo vương, thể khinh suất tiến binh; hai là cũng để quân sĩ dần thích ứng với khí hậu phương Bắc.
Nào ngờ Hạo vương theo lời khuyên của Cố Trường Bình, tung một chiêu bất ngờ, ép quân đội của Diệp Phong lui gần trăm dặm.
Tin truyền tới, Cát Thành trong lòng niệm một tiếng A Di Đà Phật.
Thực đây là chuyện , thể khiến quân Đại Tần cảnh giác, cũng giúp Diệp Phong, lâu trận, cái đúng đắn hơn về cục diện chiến trường.
Đừng tưởng rằng các ngươi ngựa béo lương nhiều, quân đông thế mạnh mà khinh thường. Ở Bắc phủ, vẫn hết sức cẩn thận.
Cát Thành tính toán rõ, chỉ cần Diệp Phong nhân cơ hội siêng năng luyện binh, âm thầm tích lực suốt mùa đông, đến lúc xuân ấm hoa nở, tập hợp sĩ khí, quyết một trận với Bắc phủ thì vẫn sáu, bảy phần thắng.
Nào ngờ tên ngu ngốc Diệp Phong thua một trận mà mất kiên nhẫn, ỷ binh đông lương đủ, chủ động phát động tấn công.
Tin đến, Cát Thành sợ đến hồn vía đều bay mất.
Hắn là tiên đế phái đến bên Hạo vương năm hai mươi lăm tuổi, từ một chủ bạ nho nhỏ trong vương phủ từng bước đến vị trí ngày nay.
Hắn hiểu rõ thế trận phòng thủ của Bắc phủ, cũng sức mạnh thật sự của quân Huyền Thiết.
Huống chi bên cạnh Hạo vương bây giờ còn Cố Trường Bình.
Cát Thành như kiến bò chảo nóng, đúng lúc , Hạo vương triệu vài tâm phúc tới thương nghị kế sách đẩy lui quân địch, trong đó đưa một mưu:
Phái một ngàn quân Huyền Thiết đường bí mật rời Bắc phủ, nghĩ cách tìm nơi cất giữ lương thảo của đại quân Diệp Phong, châm lửa thiêu sạch kho lương.
Ngay đó quân Huyền Thiết chia hai đường, một đường đối đầu chính diện, một đường vòng lưng quân Diệp Phong, tạo thành thế gọng kìm giáp công.
Cát Thành thì toát mồ hôi lạnh.
Nếu mưu thành công, đại quân Diệp Phong chẳng những mất hết lương thảo, mà khi quân còn bỏ mạng.
Nghĩ đến lời dặn của tiên đế thuở , Cát Thành nghiến răng, dậm chân, cuối cùng đành nhân lúc hỗn loạn tìm cơ hội, mang theo vài binh, chạy trốn khỏi lãnh địa của Hạo vương trong đêm.
“Đại nhân!” Cát Thành Tạ Quý, thở dài: “Nếu chẳng vì tình thế gấp rút, nào đến mức tháo chạy trong hoảng loạn như thế. Giờ phút , chỉ mong thể lập tức báo tin cho Diệp tướng quân, nghĩ cách bảo vệ kho lương, đó mới mưu việc khác.”
Tạ Quý và Trương Tín liếc , lập tức quyết đoán: “Làm phiền Trương đại nhân trấn thủ nơi . Việc gấp, đích chạy một chuyến!”
“Đại nhân khoan hãy vội.” Cát Thành : “Ta sẽ vẽ sơ đồ phòng thủ trong lãnh địa Hạo vương và cách bố trận quen dùng của quân Huyền Thiết cho ngài.”
Trương Tín chau mày: “Hà tất phiền phức ? Cát đại nhân theo Tạ đại nhân đến thẳng quân doanh, chẳng tiện hơn ?”
Cát Thành vội xua tay: “Thân thể năm xưa theo Hạo vương xuất chinh từng thương, chỉ trốn khỏi lãnh địa thôi như mất nửa cái mạng, giờ chẳng thể thêm bước nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-668-co-ai-that-long.html.]
Trương Tín , nhân lúc Cát Thành cúi đầu vẽ sơ đồ, bèn đưa mắt hiệu cho Tạ Quý.
Người chịu đến quân doanh, quả thực đáng ngờ, dặn Diệp tướng quân cẩn thận xem xét thật giả, kẻo là kế trá hàng của Hạo vương.
Tạ Quý gật đầu, hiệu an tâm.
Hai cứ tưởng cái liếc mắt trao tình ai phát hiện, nào ngờ Cát Thành chỉ nghiêng mắt cũng thấy rõ nét mặt của hai .
Hắn nhạt trong lòng.
May mà đủ khôn ngoan, thẳng tới đại quân Diệp Phong, mà chạy tới U Châu, quả nhiên đúng như dự đoán, đám ai cũng cảnh giác với !
Trong quân trướng.
Hạo vương Lý Quân Tiện ngừng hạ lệnh: “Huyền Thiết nhất bộ!”
“Có!”
“Kế đốt lương huỷ bỏ.”
“Rõ!”
“Huyền Thiết nhị bộ!”
“Có!”
“Lập tức phong toả đường ngầm.”
“Rõ!”
“Huyền Thiết tam bộ!”
“Có!”
“Hợp lực với nhất bộ bày trận nghênh địch, thăm dò thực lực, tuyệt đối ham chiến.”
“Rõ!”
“Phía gửi tin gì về ?”
“Tâu vương gia, vẫn tin tức.”
Sắc mặt Lý Quân Tiện thoáng hiện vẻ bực bội, ngừng qua trong trướng.
Theo thời gian định , Tử Hoài lẽ trở về trong mấy ngày nay. Diệp Phong đang tấn công lãnh địa, nếu đụng trúng của ...
Ánh mắt Lý Quân Tiện chợt sắc lạnh: “Huyền Thiết tứ bộ!”
“Có!”
“Lập tức xuất phát bằng đường ngầm, tìm , bằng giá bảo đảm an cho !”
“Rõ!”
Người trong trướng lượt nhận lệnh rời , mà trong lòng Lý Quân Tiện vẫn chẳng vơi chút lo âu nào, đôi mày tuấn tú gần như chau thành một đường thẳng.
Hắn bên cạnh mật thám của Hoàng đế, nhưng mơ cũng ngờ, đó là Cát Thành.
Người đó theo suốt hơn mười năm, là một kẻ từng cùng sinh tử!
Lúc Cát Thành chạy trốn, Lý Quân Tiện nghĩ mãi , Lý Tòng Hậu rốt cuộc nhắm trúng từ bao giờ?
Hắn mới đăng cơ đầy năm năm, chuyện ?
Nghĩ tới đây, lập tức hiểu .
Đây của Lý Tòng Hậu sắp xếp, rõ ràng là tiên đế cài bên cạnh từ sớm.
tiên đế là phụ hoàng của mà! Hắn gọi ông một tiếng “cha” mà!
Nghĩ đến đây, Lý Quân Tiện chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Cha âm thầm toan tính ;
Người bên gối phản bội ;
Đến cả ông lão theo mười mấy năm trời cũng lưng bỏ .
Vậy thì...
Phải chăng tất cả những cận với , từng khuôn mặt mỉm với , đều chất chứa toan tính và giấu đầy sát cơ?
Có ai thật lòng đối xử với , thật lòng thương , thật lòng vì ?
Lý Quân Tiện bỗng cảm thấy, sống gần ba mươi năm trời, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ cô độc và đáng thương.