Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 669: Hai ngàn người, hai vạn người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:58
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vương gia, vương gia, Lăng Nguy trở về!"
"Gì cơ?"
Lời còn dứt, rèm lều vén lên, Lăng Nguy đầy bụi bặm, mang theo khí lạnh ùa trong trướng.
Lý Quân Tiện trợn trừng mắt: “Ngươi, ngươi trở về? Tử Hoài ?"
Lăng Nguy trả lời: "Tiên sinh lệnh cho thuộc hạ dẫn tám trăm kỵ binh về để bảo vệ Vương gia."
Lý Quân Tiện sững sờ y vài giây, đột nhiên vung tay, tát mạnh mặt Lăng Nguy.
"Chát!"
Cái tát , Lý Quân Tiện tay nặng, m.á.u theo khóe miệng Lăng Nguy chảy xuống.
"Đồ hỗn láo!" Lý Quân Tiện giận dữ quát: "Ta đang ở trong thành, thể gặp chuyện gì chứ?"
Nam nhân cao lớn dũng mãnh lập tức đỏ hoe mắt, lẩm bẩm: "Là... là nhất định bắt thuộc hạ về, thuộc hạ..."
Thuộc hạ cũng lo cho chủ tử lắm chứ!
Tấm lòng của chủ tử, giống như Bắc phủ quanh năm băng tuyết tan, mà lúc một dòng suối nhỏ lặng lẽ tuôn chảy.
Lý Quân Tiện từ từ nhắm mắt .
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói đầy vui mừng.
Tử Hoài!
Ta cô đơn, cũng đáng thương, hề! Ta còn ngươi!
May mà ngươi!
Một lúc lâu .
Lý Quân Tiện mở mắt, lệnh với Lăng Nguy: "Lời của , cái cần , cái cần. Đầu mọc cổ để ngươi cao thêm vài tấc, mà là để dùng đến."
Lăng Nguy xoa cổ, thầm nhủ: Ta nghĩ mà, thấy cũng lý đấy chứ!
Lý Quân Tiện y nữa, bước đến bàn , trải bản đồ .
"Lăng Nguy!"
"Có thuộc hạ!"
“Ngươi đoán Cố Trường Bình lúc đến ?"
Lăng Nguy suy nghĩ một chút: "Xe ngựa của chậm, nếu thuận lợi thì chắc còn nửa ngày nữa mới đến nơi."
Nửa ngày?
Lý Quân Tiện cúi đầu, chỉ một điểm bản đồ, đó mới ngẩng lên với Lăng Nguy: "Tạm thời phong tỏa mật đạo, cử canh giữ ở đó, đợi Cố Trường Bình đến."
"Rõ!"
...
Gia để Lăng Nguy , chuyện chút nào!
Cố Dịch điều khiển xe, âm thầm oán trách trong lòng.
Chớ đến đám Thát Đát ở biên cảnh Bắc phủ, chỉ cần đại quân của Diệp Phong mà đụng thôi thì cũng là tai họa lớn .
Hai trăm kỵ binh, kiểu gì cũng đủ!
Lúc , Cố Trường Bình đang cúi đầu, dùng ngón tay gì đó lên tấm t.h.ả.m lông, rõ là đang gì.
Lão Kỳ hé mắt trộm, lén lút xem y đang gì.
Nhìn mãi cũng chẳng hiểu cái gì, một chữ cũng nhận .
"Tiên sinh!" Bên ngoài tiếng vệ binh vọng : "Còn trăm dặm nữa là tới U Châu!"
Lão Kỳ thấy rõ, dù Cố Trường Bình động đậy, nhưng lặng lẽ căng lên.
Sau đó lập tức y hỏi: "Các xem, Cát Thành khi trốn khỏi phong địa, sẽ chạy ?"
Người trong xe, ngoài xe đều sửng sốt.
"Chỉ hai chỗ để ." Cố Trường Bình tự hỏi tự trả lời: "Một là doanh trại của Diệp Phong; hai là phủ U Châu."
Lão Kỳ nhịn hỏi tiếp: "Vậy theo ngươi, sẽ chọn nơi nào?"
Cố Trường Bình ngẩng lên : "U Châu."
"Tại ?"
Lão Kỳ phục: "Đến quân doanh báo tin chẳng tiện hơn ?"
Cố Trường Bình: "Vì chiến tranh là lừa lọc, Diệp Phong chắc tin ."
Lão Kỳ: "Vậy U Châu sẽ tin ?"
Cố Trường Bình: "Nửa tin nửa ngờ."
Lão Kỳ: "..."
Lắm mồm ba hoa, chỉ họ Cố nhà ngươi là giỏi bộ tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-669-hai-ngan-nguoi-hai-van-nguoi.html.]
lúc , rèm xe đột ngột vén lên, một vệ binh thò đầu : "Tiên sinh, thám mã báo, phía phát hiện mấy ngàn thiết kỵ đang lao đến."
Lão Kỳ dựng hết cả tóc gáy, túm lấy tay Cố Trường Bình: "Là địch là bạn?"
Cố Trường Bình sững .
Xong , là địch!
Lão Kỳ kêu rên trong lòng: "May mà ông đây chuẩn sẵn viên giả c.h.ế.t, cần dùng một viên ?"
Cố Trường Bình mặt biến sắc, hiệu im lặng, gọi lớn: "Cố Dịch!"
Cố Dịch lập tức nhảy xuống ngựa, áp tai xuống mặt đất ngóng.
Một lúc , kêu lên: "Vương gia, là quân Huyền Thiết!"
"Mau, đỡ xuống xe!"
"Khoan !"
Tay lão Kỳ túm chặt: "Hắn là quân Huyền Thiết bằng cách nào?"
"Gia nhà thường xuyên kêu trộn quân Huyền Thiết, quan sát kỹ, ngựa của bọn họ đều là giống lai với ngựa hoang, tứ chi mạnh hơn ngựa chiến thông thường."
Lão Kỳ: "..."
Vậy là viên giả c.h.ế.t cần dùng nữa ?
Chốc lát , đại quân Huyền Thiết ầm ầm kéo tới.
Người đầu một trong bốn bộ Huyền Thiết, Chương Vũ, diện mạo cực kỳ vạm vỡ.
Chương Vũ xuống ngựa, chạy đến mặt Cố Trường Bình, ôm quyền: "Tiên sinh, Vương gia phái đến đón ngài!"
Cố Trường Bình hỏi: "Tình hình Bắc phủ hiện giờ thế nào? Nói rõ ràng!"
Chương Vũ nghĩ bụng: Về đến phong địa hỏi ? Ở chốn quỷ quái , lỡ mà gặp ...
Ngẩng lên thấy sắc mặt Cố Trường Bình lạnh tanh, đành kể rõ sót một chữ những gì .
Nghe xong, Cố Trường Bình hỏi: "Có dò Cát Thành hiện đang ở ?"
"Thưa , thám tử báo về, đang ở trong phủ U Châu."
Cố Trường Bình đầu liếc về phía , đúng lúc lão Kỳ thò nửa cái đầu , thấy Cố Trường Bình sang, bèn hếch râu, buông tay, buông rèm một cái soạt.
Tinh quái!
Cố “tinh quái” sang hỏi Chương Vũ: "Ngươi nắm rõ lực lượng quân sự ở phủ U Châu chứ?”
"Chuyện ..."
Chương Vũ y định gì, trả lời: "Thưa , cũng sơ sơ."
"Nói xem!"
"Phủ U Châu hai vạn quân trú đóng, do Tạ Quý và Trương Tín quản lý; trong nha môn thêm ba trăm nha dịch, thuộc quyền của Trương Kiện."
"Dân bao nhiêu?"
"Dân đến một vạn."
“Ngươi mang theo bao nhiêu tới?"
"Hai ngàn ."
"Nếu chiếm lấy phủ U Châu, ngươi kế sách gì ?"
Chương Vũ và lão Kỳ đang thò đầu trộm liếc , cả hai cứ tưởng lầm.
Vừa gì, chiếm phủ U Châu?
Điên ?!
Lúc chỉ Cố Trường Bình : "Kế hoạch tập kích kho lương thất bại, phòng tại phong địa của Hạo Vương và thực lực của quân Huyền Thiết đều lộ. Vương gia nhà ngươi chẳng những rơi thế yếu, mà còn nguy hiểm."
Nghe thấy chữ "nguy hiểm", quân Huyền Thiết lặng lẽ áp sát, vây kín xe ngựa của Cố Trường Bình ở giữa.
"Diệp Phong từng nếm mùi thất bại, ít nhiều nắm tình hình Bắc phủ. Nếu dám chủ động tiến công thì ngoài gan lớn, chắc chắn còn chuẩn ."
Cố Trường Bình nhíu mày: "Nếu chúng nghĩ cách chiếm lấy phủ U Châu, một là thể tiếp ứng cho vương gia nhà ngươi, hai là đập thẳng một đòn đại quân của Diệp Phong. Thứ ba, bắt sống Cát Thành, dùng m.á.u kẻ phản bội để tế cờ Bắc phủ. Thứ tư..."
Ánh mắt y thẳng mắt Chương Vũ, gương mặt ôn hòa như ngọc toát lên sự quả quyết kín đáo mà mạnh mẽ.
"Trong bốn bộ của quân Huyền Thiết, các ngươi mấy nổi bật. Đây là cơ hội để lập công nhận thưởng, dám cùng lấy ít đ.á.n.h nhiều một phen ?"
Toàn Chương Vũ như bốc lửa.
Vương gia khởi binh tạo phản, vận mệnh cũng đổi theo, hoặc một bước lên mây, hoặc giáng tử tù.
Đã còn đường lui, thì đ.á.n.h cược một phen!
Chương Vũ đột ngột rút đại đao lưng : "Tiên sinh, ngài cứ phân phó, đ.á.n.h phủ U Châu, Chương Vũ xung phong dẫn đầu!"
"Hai ngàn đ.á.n.h hai vạn ..."
Lão Kỳ như như một gáo nước lạnh tạt thẳng mặt: "Chậc chậc chậc, công lập , đừng để mất mạng đấy."