Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 67: Bọn cướp đến
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:09
Lượt xem: 236
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng bao lâu , trong bếp bỗng vang lên tiếng lửa cháy tí tách, khói đen cuồn cuộn bốc lên cùng ngọn lửa hừng hực, khiến trong trang hoảng hốt kêu la, hô hoán chạy đến.
Hai cha con nhà Nhị phòng sợ lộ tẩy, cuống cuồng mặc quần áo, hấp tấp chạy ngoài.
Trên giường, Đỗ thị thể tả tơi, tứ chi lạnh toát, khe khẽ rên lên một tiếng, rấm rứt , nỗi đau đớn vượt quá giới hạn.
Mượn ánh sáng lờ mờ của ngọn nến nơi đầu giường, nàng cúi xuống thể từng tấc, càng càng thấy ghê tởm.
Cả đời e là nàng chẳng thể nào sạch sẽ trở , trừ khi c.h.ế.t .
Mà thật ... cũng từng c.h.ế.t.
Lần phá thai đó, nàng đau đến sống dở c.h.ế.t dở. Trong lòng nghĩ, thôi thì cùng đứa bé luôn, cũng coi như thanh tịnh. Một chân nàng bước điện Diêm Vương, mà vẫn kéo về.
Đứa bé đó là của lão gia, nàng nhất định tự tay g.i.ế.c nó.
Chốn bụi trần khốn khổ , nàng cố sống lay lắt cũng đủ . Nếu sinh con gái, e là cũng thoát khỏi kiếp chà đạp, sống để gì?
Nếu sinh con trai, nàng càng sợ ánh mắt đen láy trong veo , nàng chằm chằm, mỗi như chất vấn: là con của ai?
Còn đau hơn moi t.i.m nữa!
Nàng thường tự hỏi, tại vẫn sống, còn sống liêm sỉ thế .
Là để ngắm mây trời, nước đất? Là để ngắm mưa hạ, tuyết đông?
Không .
Chỉ là vì sống mà sống.
giờ đây, nàng sống nữa. Từ khoảnh khắc tựa như tiên nhân hạ phàm đưa đến một gói tổ yến, nàng nảy sinh ý niệm tìm cái c.h.ế.t.
Món của y, nàng xứng ăn ?
Nàng đến cả sống cũng xứng!
Nghĩ đến đây, Đỗ Ngọc Mai gượng gạo bò dậy, lấy kéo trong ngăn kéo ...
lúc , bên ngoài bỗng vang lên tiếng thét chói tai: “Không ! Có cướp trang!”
Chiếc kéo rơi đ.á.n.h “keng”, Đỗ Ngọc Mai sợ đến run lẩy bẩy.
...
Lúc , Tĩnh Bảo trằn trọc mãi vẫn ngủ . Một là lo chuyện của Đỗ thị sẽ , hai là cha con Nhị phòng chọc tức đến nguôi.
lúc , ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng ồn ào, tiếng ch.ó sủa hòa lẫn tiếng náo loạn.
Tĩnh Bảo bật dậy, khẽ gọi: “A Man?”
A Man ở cùng phòng còn kịp trả lời thì cửa đẩy mạnh, A Nghiễn rút kiếm xông : “Gia, cướp trang ! Mau chạy!”
“Đang yên đang lành, cướp?” Tĩnh Bảo kinh hãi.
Nói xong, bèn đảo mắt gương mặt của gia, cúi chà mấy vốc bùn lên tay, bôi bôi trét trét lên mặt Tĩnh Bảo, bôi cả lên mặt A Man.
“Đừng để lộ mặt, lũ súc sinh chẳng gì .”
Tĩnh Bảo nhét cả miệng bùn, phì phì mấy tiếng, hỏi: “Cướp từ tới? Bao nhiêu tên? Cầm theo vũ khí gì? Ai cầm đầu?”
A Nghiễn thấy gia những sợ mà còn tỉnh táo lạ thường, vội : “Chừng năm, sáu chục tên, tay nào cũng đao, thủ tệ. Cầm đầu là một tên chột mắt, trong tay cầm hai thanh đao tròn bằng sắt, thấy giống hạng lục lâm tầm thường.”
Tĩnh Bảo cố giữ bình tĩnh: “Cha con Nhị phòng ?”
A Nghiễn: “Không thấy, chắc trốn .”
Tĩnh Bảo: “Còn đám thị vệ theo thì ?”
A Nghiễn: “Thị vệ theo Nhị lão gia chỉ ba bốn , đ.á.n.h .”
Tĩnh Bảo: “Trong trang bao nhiêu dân cày?”
A Nghiễn: “Vài chục hộ, chắc tầm trăm .”
Tĩnh Bảo: “Dựa bản lĩnh của ngươi, g.i.ế.c mấy tên?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-67-bon-cuop-den.html.]
“G.i.ế.c mấy tên gì chứ!
Giờ lo chạy thoát còn hơn!
A Nghiễn liếc nhanh thanh trường kiếm trong tay, c.ắ.n răng: “Ta chỉ đủ sức bảo vệ gia và A Man, thêm hai phủ Hầu nữa thì chắc .”
A Man từng học vài chiêu phòng , ngẩng đầu : “Ta tự lo cho . Gia, thôi!”
Tĩnh Bảo vẫn yên tại chỗ, đầu óc xoay chuyển liên hồi.
Nếu giờ chạy, của lẽ sẽ , nhưng đại tẩu và đám dân cày thì ? Vài chục hộ nông dân, nhà nào chẳng con gái lớn phụ nữ trẻ? Rơi tay bọn cướp thì t.h.ả.m chừng nào!
Nàng quyết đoán: “Chưa vội, xem tình hình thế nào .”
“Gia?!”
A Nghiễn hít sâu một , xoay chắn ngay cửa: “Ngài ngoài!”
Tĩnh Bảo giậm chân: “Mạng là mạng, mạng khác cũng là mạng!”
A Nghiễn động lòng: “Ta chỉ bảo vệ mạng của gia.”
Sắc mặt Tĩnh Bảo trầm xuống: “Gia của ngươi sống trăm tuổi! Ta hứa với ngươi, nếu thực sự cứu , thì sẽ dứt khoát rút lui.”
A Nghiễn: “…”
“Tránh !” Tĩnh Bảo quát lớn, giọng chút do dự khoan nhượng.
A Nghiễn nàng dọa cho choáng váng, đành ngoan ngoãn nhích sang một bên.
Tĩnh Bảo tiện tay nhặt cây vồ giặt đồ, cầm lên ước lượng mở cửa bước .
Ngoài trời, mưa vẫn xối xả.
Giữa làn mưa, thành hai hàng :
Một hàng là bọn cướp cầm đao, ai nấy khoác áo tơi, mặt che nón lá, rõ diện mạo.
Một hàng là đám hộ vệ và đàn ông trong trang, cầm đao, cầm cuốc, gậy, chổi. Cha con Nhị phòng co rúm lưng hộ vệ, hộ vệ còn che ô cho họ.
Tên chột mắt cầm đầu bật khẽ, vung tay phóng thanh đao sắt trong tay. Lưỡi d.a.o lướt sát má trái của Tĩnh Vinh Tuyên, cắm xéo khung cửa.
Tĩnh Vinh Tuyên, một đấng nam nhi cao bảy thước, sợ đến suýt đái quần.
Một chiêu đó khiến cả đám hộ vệ lẫn dân đinh c.h.ế.t sững, xong , tiêu , đám cướp vặt, rõ ràng là hải tặc thảo khấu!
Tên chột nhạt: “Xem hôm nay chúng vận đỏ . Các ngươi gặp chúng cũng coi như xui xẻo. Khôn hồn thì dâng hết vàng bạc của cải , còn , thì đao trắng m.á.u đỏ , ai bảo các ngươi may gặp bọn chứ?”
Tĩnh Bảo ba câu rõ mục đích, trong lòng tính toán, nếu chỉ là cướp của, còn dễ xử lý.
Nghĩ tới đây thì Nhị lão gia run rẩy bước , cố tỏ uy nghiêm quát: “Ta là quan lục phẩm trong triều. Dưới chân thiên tử, thiên hạ vương pháp, bọn cướp các ngươi dám loạn ? Biết điều thì mau cút khỏi đây cho !”
Tĩnh Bảo xong thì thầm rủa một câu: tiêu !
Người cha vô dụng của nàng từng dạy:
Ra ngoài , việc đầu tiên là ôn hòa.
Ngoài ôn hòa, còn lý, giữ quy củ, thà rụt cổ cháu cũng hơn là lấy thế uy, lúc cần thì bỏ của giữ mạng.
Quả nhiên sai.
Tên chột chẳng thèm nể nang gì, lạnh lùng rút d.a.o tiến gần.
lúc , một con ch.ó vàng to từ tường bất ngờ phóng xuống, nhắm thẳng yết hầu mà cắn.
Tên chột phản ứng cực nhanh, chân trượt nhẹ, đao vung lên, con ch.ó kịp kêu một tiếng rụng đầu.
Chân Nhị lão gia mềm nhũn, nửa lời cũng dám thêm.
A Nghiễn thấy đường đao , khẽ thì thầm: “Gia, bọn cướp thường , bản lĩnh thật đấy, cẩn thận.”
Tĩnh Bảo cha con một cái thật sâu, lập tức : “Ngươi cũng tay, mau!”
A Nghiễn hiểu dụng ý, nhưng vẫn lập tức theo, vận khí tụ đan điền, nhảy vọt lên, kiếm trong tay xông thẳng về phía tên chột mắt.