Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 672: Lão Hầu gia trở về rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:01
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối năm Kiến Hưng thứ ba, chỉ còn nửa tháng nữa là đến đêm giao thừa.

Hôm đó là ngày rằm, theo lệ thường, Hoàng đế lẽ nghỉ ở cung Hoàng hậu.

Trời gần tối, Lý Tòng Hậu mới với vẻ mặt mệt mỏi bước điện.

Cơm nước dọn sẵn trong noãn các, Hoàng đế và Hoàng hậu cùng bàn.

Mới ăn hai miếng, Lý Tòng Hậu thấy Vương Trung thập thò ngoài cửa. Lão già theo bao năm, nếu việc gấp, tuyệt đối hành xử như .

“Vào đây bẩm báo.”

Vương Trung vội khom bước tới, liếc sắc mặt Hoàng đế mới lấy một bản tấu từ trong tay áo .

Đây là một bản tấu quân khẩn, truyền tin từ tám trăm dặm.

“Bệ hạ, chuyển đến từ phương Bắc.”

Lý Tòng Hậu đón lấy, đầu tiên ngẩng đầu Hoàng hậu, Hoàng hậu lập tức dậy hành lễ, dẫn cung nhân lui ngoài.

Lúc Lý Tòng Hậu mới mở bản tấu. Chỉ một cái, lập tức ôm n.g.ự.c ho dữ dội.

Vương Trung giật , theo bản năng đỡ, nhưng Lý Tòng Hậu gạt . Một vệt m.á.u mảnh từ khóe miệng tràn , nghiến chặt răng, cố nuốt .

vẫn còn sót một chút.

“Bệ hạ, bệ hạ!”

Vương Trung như sét đ.á.n.h trúng, kinh hoảng kêu lên: “Thái y! Mau truyền thái y! Mau lên!”

Lúc Vương Hoàng hậu xa, thấy tiếng Vương Trung lập tức , thấy Hoàng đế đang vịn bàn từ từ dậy, cả run rẩy như chiếc lá khô trong gió lạnh.

“Bệ hạ, ?”

Lý Tòng Hậu để ý đến nàng, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm Vương Trung: “Đi, phái dò xem lão Hầu gia tới . Rồi gọi Vương Tử Trừng đến gặp trẫm.”

“Bệ hạ, đầu tiên hãy truyền thái y , lão nô cầu xin !”

Vương Trung gần như , vươn tay đỡ Hoàng đế.

Lần Hoàng đế đẩy nữa, đầu với Vương Hoàng hậu: “Trẫm mệt, cùng Hoàng hậu dùng bữa . Hoàng hậu cứ tự nhiên.”

“Bệ hạ!”

Vương Hoàng hậu khuyên cũng dám, cản cũng . Khóe mắt liếc thấy bản tấu vẫn đặt bàn, bà vội lướt qua.

Đôi mắt phượng quyến rũ của bà bỗng mở to, như nhét đầy những mảnh băng nhọn.

“Phủ U Châu thất thủ, Trấn Viễn tướng quân Diệp Phong đại bại, tự vẫn trong trướng.”

...

Lúc Vương Tử Trừng cũng nhận quân báo, trong lòng đầy lo sợ, vội vàng cung.

Hắn run rẩy trong gió lạnh suốt nửa canh giờ, đợi đến khi mấy vị thái y rời mới triệu nội điện.

Lý Tòng Hậu nửa giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Vương Tử Trừng hành lễ xong, len lén liếc Vương Trung phía c.ắ.n răng lên tiếng: “Bệ hạ...”

“Ngươi cần gì cả!” Lý Tòng Hậu lạnh lùng ngắt lời: “Ngươi chỉ cần cho trẫm , Cẩm Hương bá, còn ai thể dùng ?”

Vương Tử Trừng hổ, suy nghĩ một lát trả lời: “Con trai cả của Cẩm Hương bá là Diệp Nhạc Định đang trấn giữ Sơn Hải Quan, thể đảm đương trọng trách.”

“Vương Tử Trừng!” Lý Tòng Hậu giận dữ ném thẳng tấu chương bên cạnh mặt : “Ngươi tưởng trẫm là trẻ ba tuổi ? Giang sơn Đại Tần đều hủy trong tay những kẻ nặng nhẹ các ngươi!”

Lời quá nặng.

Vương Tử Trừng sợ đến mềm cả chân, quỳ sụp xuống: “Bệ hạ, thần khi quân, tội đáng c.h.ế.t!”

Không võ tướng nào cũng đ.á.n.h trận.

Diệp Nhạc Định tuy là trưởng tử của Diệp Phong, tính tình cũng giống cha, nhưng từng trải qua chiến trường thực thụ.

Ngoài thì còn ai? Chỉ còn Tiểu Từ tướng quân.

Tiểu Từ tướng quân lúc đang ở Biên Sa, thể phân . Nếu triệu về, bên Biên Sa sẽ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-672-lao-hau-gia-tro-ve-roi.html.]

Lúc , chỉ Hoàng đế nhạt, khiến Vương Tử Trừng càng thêm kinh hãi, hai vai run lẩy bẩy.

“Bệ hạ, Quách Thống lĩnh trở về.”

Đôi mắt đỏ au của Lý Tòng Hậu Vương Trung, khiến lão sợ đến rùng , cúi đầu thấp hơn rõ ràng hơn: “Lão Hầu gia cũng đến ngoài cửa cung.”

Sắc mặt trắng bệch của Lý Tòng Hậu dịu xuống, hít sâu một : “Trẫm đói . Lão Hầu gia ngàn dặm tới đây, hẳn cũng đói lắm .”

Vương Trung lập tức hiểu ý: “Lão nô sẽ bảo Ngự thiện phòng thêm vài món lão Hầu gia thích ăn, hâm sẵn một vò rượu ngon.”

Lý Tòng Hậu lạnh lùng liếc Vương Tử Trừng vẫn quỳ đất: “Vương đại nhân, cùng .”

“Dạ!”

Vương Tử Trừng run rẩy dậy, trong lòng nhanh chóng tính toán: Bữa cơm , Hoàng thượng dụng ý gì? Mình nên gì?

...

Khi Định Bắc Hầu gặp Hoàng đế, ông rửa mặt rửa tay sạch sẽ trong điện ngoài, triều phục chỉnh tề.

, nét phong sương vẫn hiện rõ mắt mày ông.

“Thần, tham kiến bệ hạ.”

“Lão Hầu gia, mau miễn lễ!”

Lý Tòng Hậu tự tay đỡ ông dậy: “Chuyến thật vất vả cho khanh .”

Lão Hầu gia khom lưng: “Bệ hạ quá lời, đây là bổn phận của thần.”

Quân thần hai vài lời khách sáo, mới cùng xuống.

Tiệc là tiệc gia đình, chỉ ba , Vương Trung hầu bên cạnh, những cung nhân khác đều lui .

Vương Tử Trừng thấy cảnh thì Hoàng đế lời riêng với lão Hầu gia.

Giờ phút , thứ đáng nhất chỉ thể là chuyện Tiểu Từ tướng quân.

Hắn suy nghĩ một lát, đợi khi quân thần cạn chén đầu tiên mới mở lời dẫn dắt: “Đã tháng chạp, thoáng cái nửa tháng nữa là đến Tết. Không Tiểu Từ tướng quân ở Biên Sa thế nào? Đánh trận thuận lợi ?”

Lão Hầu gia trả lời: “Đa tạ đại nhân quan tâm, tên nhóc đó trông khá lắm, thắng vài trận.”

Vương Tử Trừng : “Tiểu Từ tướng quân đúng là hậu sinh khả úy, khắp kinh thành, con cháu thế gia chẳng ai sánh bằng.”

Lão Hầu gia khiêm tốn: “Chỉ mong nó đừng gây chuyện cho .”

Vài câu khách sáo khiến bầu khí bữa tiệc ấm hẳn lên, mặt Hoàng đế cũng hiện nét tươi .

“Lão Hầu gia, chuyến thuận lợi ?” Hoàng đế bất ngờ hỏi.

Định Bắc Hầu vội trả lời: “Tạ ơn bệ hạ quan tâm, chuyến của thần cũng tạm .”

Ông sớm quyết định nhắc đến chuyện Cố Trường Bình. Dù là thiên tử, Hoàng đế cũng vẫn là con , vẫn hổ thẹn.

Việc Cố Trường Bình còn sống là chuyện cực kỳ mất mặt với Hoàng đế, chỉ khiến tình hình thêm khó xử, cho nên ông bèn lướt qua.

Lão Hầu gia nào ngờ , chính sự im lặng khiến trong lòng Lý Tòng Hậu dâng lên cơn ớn lạnh.

Ông !

Tại ông ?

Dù Lý Tòng Hậu cố gắng kiềm chế, nhưng trán bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Những ngày gần đây, thường xuyên gặp ác mộng: giấc mơ đầy khói lửa, Hạo Vương dẫn quân xông ...

điều đáng sợ hơn là, trong mơ, cả bọn thái giám cung nữ bên cạnh đều chạy khỏi cung đón chào Hạo Vương.

Tất cả đều phản .

Từng một đều phản !

“Thần gặp hai trong quân một là Cao phủ trấn, Cao Triều; một là Thám hoa lang tiền, Tĩnh Bảo.”

“Ồ…”

Hoàng đế hồn , giả vờ mà cau mày hỏi: “Hai đó lặn lội đến tận Biên Sa gì?”

 

Loading...