Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 690: Người ấy là mạng sống của ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:19
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim Lý Quân Tiện run lên, bấy giờ thấy một nam nhân mang mặt nạ bên cạnh Cố Trường Bình, khom thi lễ : “Bẩm vương gia, tiểu nhân là Đoạn Cửu Lương, từ Châu Sơn đến quy thuận chủ tử nhà . Trên đường phát hiện khu vực Lưỡng Hồ và Lưỡng Quảng nhiều binh mã, tập trung lương thảo.”

Ánh mắt Lý Quân Tiện dần trầm xuống: “Bọn chúng định gì?”

Đoạn Cửu Lương: “Muốn bắt vương!”

Lý Quân Tiện nhớ tờ hịch văn từ kinh thành nhằm thẳng , hừ một tiếng.

Từ xưa các bậc đế vương đều trọng dòng dõi chính thống, Hoàng đế là tiên đế đích chỉ định kế vị, trong mắt thiên hạ, mới là chính thống, còn chỉ là kẻ dã tâm, mưu đoạt giang sơn.

Hoàng đế Chính thống vung tay hô hào, tất trăm ngàn đáp.

Lý Quân Tiện: “Ngươi ước chừng bao nhiêu binh mã?”

Đoạn Cửu Lương: “Bẩm vương gia, tiểu nhân ước chừng hai mươi vạn.”

Hai mươi vạn?

Chẳng trách sắc mặt Tử Hoài trở nên khó coi đến thế!

Tay chân Lý Quân Tiện bắt đầu lạnh ngắt.

Dù hai trận chiến đều thắng, nhưng đúng như Tử Hoài , tổn thất cũng nhỏ.

Nhất là trận đ.á.n.h chiếm Mạc Châu, gần như giẫm lên hàng ngàn bộ xương trắng mới phá cửa thành.

Nếu hai mươi vạn đại quân ập tới?

Lý Quân Tiện lặng lẽ sang Cố Trường Bình, khổ: “Có kẻ bắt vương, chẳng thấy ai giúp vương?”

“Đại vương, Khánh vương, chẳng đến giúp ?”

Lý Quân Tiện thật sự nghẹn nổi.

Hai vị phiên vương tuy tới, nhưng mỗi chỉ dẫn theo năm ngàn binh thì gì? Nếu tự lực lượng quá yếu, bọn họ cũng chẳng đến nương nhờ .

“Thập Nhị!”

Cố Trường Bình đột nhiên gọi: “Trong các phiên vương, thực lực mạnh nhất là ngươi, tiếp đó là Túc vương.”

Lý Quân Tiện thoáng động tâm: “Ngươi định để nhắm ?”

“Dù trong tay ngươi binh mã hùng hậu, quân Huyền Thiết trợ lực, nhưng vẫn đủ để đối đầu với ba mươi vạn đại quân, chắc chắn sẽ bại.”

Cố Trường Bình bước tới bàn, chỉ một điểm bản đồ hành quân: “Túc vương đóng giữ phủ Cam Châu, trong tay kỵ binh tinh nhuệ. Nếu thể khiến đội kỵ binh đó giúp đỡ, ắt như hổ mọc thêm cánh. Chỉ xem ngươi đủ bản lĩnh thuyết phục .”

Túc vương lớn hơn Lý Quân Tiện nhiều tuổi, phong địa từ sớm khi trưởng thành. Tuy là cùng cha khác , nhưng giữa hai nhiều qua .

Thỉnh thoảng gặp trong thành Tứ Cửu cũng chỉ là vài lời xã giao hời hợt, trong lòng Lý Quân Tiện chẳng mấy tự tin.

Thấy nét mặt cứng đờ, Cố Trường Bình đề nghị: “Hoặc là, ngươi thể học Đoạn Cửu Lương, bắt cóc con trai .”

Mắt Lý Quân Tiện sáng rực: “Kế ! Việc cấp bách, lập tức xuất phát!”

“Chờ !” Cố Trường Bình ngăn : “Ngươi , phong địa thì ? Ba thành Mạc Châu, Hùng huyện, U Châu ai sẽ thủ giữ?”

“Ngươi quyết định!” Lý Quân Tiện đầu lệnh: “Người , mang hổ phù của đây!”

“Có!”

“Khoan , ngươi thật sự định giao cho ?”

Cố Trường Bình sa sầm mặt , tên ? Giao cả miền Bắc cho , chẳng khác nào điên !

“Trừ ngươi , yên tâm giao cho ai cả.”

Lý Quân Tiện vỗ vai Cố Trường Bình, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn: “Một rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, sợ thật .”

Cố Trường Bình rơi im lặng.

Hồi lâu , mới gật đầu: “Ngươi cũng cần quá vội, một chuyện bàn kỹ hơn.”

Coi như đồng ý .

Lý Quân Tiện đầu dặn dò: “Người , bếp dọn một bàn rượu thịt! Tử Hoài, chúng ăn bàn việc, cũng coi như đón gió tẩy trần cho Cửu Lương . Vận chuyển lương thực từ Giang Nam, công lao lớn.”

“Vương gia quá lời!” Đoạn Cửu Lương dám nhận công: “Công lao lớn nhất là của Ôn Lư Dụ, tiểu nhân chỉ phụ giúp bên cạnh thôi.”

Biết Đoạn Cửu Lương thích gặp lạ, Cố Trường Bình dặn: “Cửu Lương, ngươi cùng Cố Dịch riêng một bàn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-690-nguoi-ay-la-mang-song-cua-ta.html.]

“Vâng!”

Đoạn Cửu Lương như trút gánh nặng.

Hôm , trời còn sáng.

Lý Quân Tiện dẫn theo Lăng Nguy và hai ngàn quân Huyền Thiết lặng lẽ rời khỏi phong địa, thẳng hướng Cam Châu, nơi đóng quân của Túc vương.

Cố Trường Bình tiễn đại quân xa, lặng một lát tường thành mới về thư phòng.

“Tề Lâm, gọi Cửu Lương tới.”

“Vâng!”

Đoạn Cửu Lương đang luyện quyền, gia gọi , đến cả mồ hôi cũng kịp lau chạy đến.

Cố Trường Bình đưa khăn tay cho : “Cửu Lương, nhờ ngươi một việc.”

Đoạn Cửu Lương cầm lấy khăn, lau mà chẳng nỡ, chỉ nắm trong tay, hỏi: “Có bảo kinh đoạt t.h.i t.h.ể của Thịnh lão đại và tiểu thư ?”

Chuyện đó như một tảng đá nặng đè trong lòng Đoạn Cửu Lương, đêm đêm mài dao, chỉ mong xông thẳng kinh thành, g.i.ế.c c.h.ế.t tên cẩy Hoàng đế .

Cố Trường Bình lắc đầu.

Mấy tháng trôi qua, t.h.i t.h.ể sớm mục nát, lẽ hồn phách hai giờ đang dạo chơi giữa núi sông nào đó .

“Không chuyện đó, là kinh thành giúp bảo vệ Tĩnh Thất gia.”

Lời dứt, chỉ Đoạn Cửu Lương, mà cả Cố Dịch và Tề Lâm bên cạnh cũng đều sững .

Thám tử báo về rằng Thất gia đang ở Lâm An, giờ kinh ? Khi nào? Bọn họ từng thám tử nhắc tới!

Cố Trường Bình bước đến bên cửa sổ, lưng , hai tay chắp lưng.

Hoàng đế hạ hịch văn, cái c.h.ế.t của Từ nhị gia ai ai cũng , nóng ruột nhất chắc chắn là Cao Triều.

Hắn là bạn nối khố với Từ Thanh Sơn, si tình với từ lâu, chắc chắn sẽ “hợp sức” với Tiền Tam Nhất bàn đối sách.

Với tính tình hai đó, tám chín phần sẽ kéo Tĩnh Bảo đến kinh thành, bởi trong Ngũ Hổ tướng, chủ là nàng, hơn nữa nàng cứu , thể hiện tài mưu lược xuất sắc.

Chỉ cần vài câu khích lệ, nàng nhất định sẽ yên.

Nghĩ tới đây, thở Cố Trường Bình run run.

Từ khi chia ly nơi Biên Sa đến nay mấy tháng, chẳng ngày nào là nhớ tới nàng. Người tương tư thấu xương, nhưng với , những lời đó vẫn còn nhẹ quá.

Rõ ràng là khắc sâu tận hồn phách .

Cố Trường Bình , bình thản Đoạn Cửu Lương: “Ta đoán nàng thể kinh, nếu đúng , ngươi hãy âm thầm bảo vệ nàng, đừng để nàng phát hiện. Nếu nàng ở đó...”

Thật mong nàng ở đó.

“Thì ngươi cũng cần gì, cứ phương Bắc giúp .”

Đoạn Cửu Lương mới đến bên gia, kịp nóng ghế, huống hồ mục đích đến phương Bắc cũng là để bảo vệ gia.

Chuyện chiến trường ai dám chắc? Nếu gia chuyện gì, cũng chỉ thể c.ắ.t c.ổ mà theo.

“Gia, để Cố Dịch việc đó , còn sẽ ở bảo vệ .”

“Hay là điều khiển nổi ngươi?”

Giọng Cố Trường Bình hiếm khi nghiêm khắc như , khiến Đoạn Cửu Lương ngẩn , bèn quỳ sụp xuống, c.ắ.n răng : “Gia, .”

Sắc mặt Cố Trường Bình lúc mới dịu phần nào: “Cửu Lương, là mạng sống của .”

Gia giao mạng sống cho ?

Toàn Đoạn Cửu Lương m.á.u huyết sôi trào, còn chút lưỡng lự ban đầu, dõng dạc trả lời: “Gia yên tâm, Cửu Lương nhất định phụ kỳ vọng!”

Một bên, Tề Lâm âm thầm liếc sang Cố Dịch một cái.

Thấy , đó mới thật sự là sủng ái nhất mặt gia!

Cố Dịch như thấy ánh mắt Tề Lâm.

Trong lòng thậm chí còn mong Tĩnh Thất gia kinh thật, như thế thể phá vỡ cục diện bế tắc .

Cũng đỡ cho gia ngày đêm lo toan, gánh vác sinh tử của bao nhiêu như .

 

Loading...