Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 696: Ngươi không nên quay về

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:25
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ai lên tiếng.

Ngay cả kiêu ngạo nhất là Cao mỹ nhân cũng giả c.h.ế.t, cúi gằm mặt xuống.

“Nếu lúc mà chúng vẫn còn đấu đá nội bộ, vẫn đồng lòng, vẫn còn ngươi kéo chân , giật áo ngươi thì...”

Sắc mặt Tĩnh Bảo thoáng ảm đạm: “Thế cục tử vong đó, giải đây?”

Tiền Tam Nhất: “...” Tên nhóc mồm miệng đúng là tầm thường.

Cao mỹ nhân: “...” Tầm của vẫn còn nhỏ hẹp.

Lục Hoài Kỳ là chịu nổi nhất khi thấy Tĩnh Thất vẻ mặt như , bèn ngay: “Nói , gì?”

Tĩnh Bảo cảm kích : “Biểu ca hãy thử dò xem ý tứ của cữu cữu, xem moi tin tức gì ? Còn nữa, mai ngươi đến Công Bộ phục chức, nhân tiện thăm dò một chút.”

Việc khó!

Lục Hoài Kỳ đồng ý ngay chút do dự: “Được!”

Lục Hoài Kỳ đổi thái độ, đến cả Cao mỹ nhân cũng giở trò: “Nói , gì?”

“Ngươi đến Từ gia một chuyến, gặp của Thanh Sơn và Phí nhị thẩm.”

Tĩnh Bảo ngừng một thoáng tiếp: “Nhất là Thanh Sơn, ngươi hãy trò chuyện với bà nhiều một chút, kỹ giọng điệu của bà, còn nữa, nhớ bộc lộ hết nỗi lo lắng của ngươi dành cho Thanh Sơn.”

Cao Triều nhíu mày: “Ngươi định chơi lá bài tình ?”

“Không sai!” Tĩnh Bảo thật: “ các vị phu nhân đó những phụ nữ tầm thường, họ thể theo chồng biên ải, nghĩa là bốn chữ ‘gia quốc thiên hạ’, quốc luôn đầu.

vẫn âm thầm nuôi hy vọng... dù Thanh Sơn cũng là cốt nhục rơi từ xuống, bà chỉ một đứa con trai.”

“Được, chuyện đó giao cho .”

Vừa dứt lời, A Nghiễn bước lên một bước: “Bốn vị gia, trời còn sớm, lên đường thôi.”

Tĩnh Bảo chẳng để ý, ánh mắt liếc về phía ngoài đình, dừng Tiểu Thất, nhưng câu hướng về phía Cao Triều: “Mượn Tiểu Thất của ngươi dùng một lát, chứ?”

Cao Triều: “Cứ việc dùng!”

Tĩnh Bảo: “Tiểu Thất, ngươi thành giúp dò thăm tin tức một trươc.”

Tiểu Thất vội cúi : “Thất gia xin báo tên.”

“Lục Hiểu Thần ở Mật Thư đài!”

...

Kinh thành, Tĩnh phủ.

Quản gia thấy Thất gia đột nhiên trở về thì giật , vội sai quét dọn phòng ốc, trải giường chiếu.

lúc , phủ một vị khách mời mà đến.

Tĩnh Bảo dùng sức xoa mặt một phen, gương mặt mỏi mệt gắng gượng nặn một nụ .

“Không ngờ tay chân của Tiền Tam Nhất nhanh đến . Nhị gia, lâu gặp!”

Thịnh Nhị bước đến gần, gương mặt đầy mồ hôi của Tĩnh Thất, chau mày : “Liên quan gì đến Tiền Tam Nhất?”

Tĩnh Bảo: “Không ...”

“Không !” Thịnh Nhị lạnh giọng: “Ta đoán ngươi sẽ kinh mấy hôm nay, nên sai canh chừng ở cổng thành.”

Tĩnh Bảo lúc mới hiểu , là Thịnh Nhị tự tìm tới cửa.

“Nhị gia, mời thư phòng chuyện.”

Thịnh Nhị theo Tĩnh Bảo thư phòng, đợi nóng bưng lên ngay: “Quân Nam và quân Bắc giao chiến, Thất gia ?”

Thần kinh Tĩnh Bảo giật bắn, nghĩ đến cơn ác mơ , sắc mặt tái nhợt, lắc đầu.

“Hiện nay, bên ngoài kinh thành vẻ lỏng, nhưng bên trong siết chặt.”

Thịnh Nhị định thôi, Tĩnh Bảo vội lên tiếng: “Ta ngoài, Nhị gia xin cứ thẳng.”

“Thất gia kinh vì việc gì cũng đôi chút, chỉ xin một câu, việc nên cẩn thận. Chớ liên quan đến Cố Trường Bình, dù liên quan, Cẩm Y vệ cũng đang lùng sục ráo riết.”

Thịnh Nhị hạ giọng: “Hoàng lăng giám sát; cha của Tiền Tam Nhất là Tiền Thị lang ở Hộ bộ gạt ngoài rìa, mỗi ngày lên triều xuống triều chỉ để điểm danh; cữu cữu của ngươi, Tuyên Bình hầu cũng chẳng khác gì.”

Thư phòng yên ắng đến mức Tĩnh Bảo rõ tiếng tim đập.

Thình thịch thình thịch.

Từng nhịp, từng nhịp.

Thì phu thê Trưởng công chúa Tiền Thị lang lo sợ con cái gây họa... mà là bản họ giữ nổi .

Không xong !

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tĩnh Bảo: “A Nghiễn!”

A Nghiễn đẩy cửa bước : “Gia?”

“Mau báo cho Cao Triều, Lục Hoài Kỳ, bảo họ đừng gì hết, đừng đến Từ gia, đừng dò la linh tinh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-696-nguoi-khong-nen-quay-ve.html.]

“Rõ!”

Thịnh Nhị , rõ là kinh ngạc bội phục.

Thất gia mới kinh đến nửa canh giờ, chẳng những gặp Cao, Tiền hai , còn sắp xếp việc đầu đuôi rõ ràng, quả là nhanh tay lẹ mắt!

“Nhị gia!”

Tĩnh Bảo bước đến mặt Thịnh Nhị, chân thành : “Đa tạ Nhị gia nhắc nhở, ân tình ghi nhớ trong lòng. Chỉ xin Nhị gia nể mặt mà chỉ điểm thêm một hai câu, chuyện đến nước , còn thể gì?”

Thịnh Nhị trả lời: “Không dọa ngươi, nhất là đừng gì cả, giữ lấy thực lực. Còn nữa, ngươi nên về.”

“Ta...”

Ánh mắt Tĩnh Bảo Thịnh Nhị thoáng lộ chút đau buồn.

nên về. Kinh thành hiểm họa tứ bề, cẩn thận là cả mạng cũng mất. ...”

Nàng chỉ n.g.ự.c : “Con sống một đời, luôn một vài để tâm. Không gì cả... chỗ , yên lòng nổi.”

Khóe mắt Thịnh Nhị giật liên hồi.

Nàng bỗng hiểu thì rõ ràng thể ngoài cuộc, mà vẫn liều chuyến ...

Bởi vì các nàng là cùng một loại .

Cùng trọng tình trọng nghĩa;

Cùng dũng cảm đơn độc, dám một tiến về phía .

“Được Thất gia để tâm... quả đúng là một điều hạnh phúc.” Nàng từ tận đáy lòng.

Tĩnh Bảo lắc đầu.

“Thật may mắn... may mắn vì đến thế giới , gặp họ. Bằng , cả đời sẽ cô quạnh bao.”

...

Ngàn dặm xa xôi.

Một ngụm m.á.u lẫn nước bọt phun xuống đất.

Cố Trường Bình Lữ Nhị Ngưu cáng, đôi mắt mở trừng trừng, trong lòng là buồn, là đau.

Tiểu binh gầy yếu học cái tính trời đ.á.n.h của Chương Vũ, nhưng học cách c.h.ế.t của .

Y lệnh đóng cổng thành, dẫn đám tàn binh còn xông quân Thát Đát...

Ba mươi hai nhát chém, nhát nào cũng sâu thấy xương.

Y xổm xuống, định khép đôi mắt chịu nhắm .

Khép một , vẫn mở trừng.

Khép nữa, vẫn .

Cố Trường Bình cúi đầu thì thầm bên tai Lữ Nhị Ngưu: “Cổng thành phía Bắc vẫn y nguyên, hề thất thủ.”

Đôi mắt ... cuối cùng cũng khép .

Cố Trường Bình dậy, ngẩng đầu quanh...

Trương Ngọc, để trần đang băng bó, mũi tên trúng ngay giữa n.g.ự.c rút một khắc , gã nghiến răng rên một tiếng.

Đàm Uyên, thương tích đếm xuể, chiến bào cởi m.á.u thấm đẫm từ lâu.

Xa hơn nữa...

Kẻ gãy tay, cụt chân, kẻ nửa mặt c.h.é.m đứt...

Cố Trường Bình nỡ tiếp.

Năm ngày rưỡi thủ thành, hơn ba vạn quân Bắc phủ giờ chỉ còn một vạn.

Hoàng hôn nhuộm đỏ như máu, gió cát thổi từng đợt từng đợt, nhưng thể thổi tan mùi m.á.u tanh nồng trong khí.

y vẫn hỏi: “Cổng Bắc, ai giữ?”

“Ta!”

“Ta!”

“Ta!”

“Ta!”

tướng sĩ xúm , Cố Trường Bình từng một, hốc mắt dần đỏ ửng.

“Tiên sinh, Lý nương nương đến !”

Cố Trường Bình giật , đầu, chỉ thấy Lý Mẫn Trí mặc giáp trụ tới, phía là mấy trăm cung nữ và thái giám theo sát.

“Tiên sinh?”

 

Loading...