Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 697: Luôn phải có người sống tiếp
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:26
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tóc búi cao, mặt Lý Mẫn Trí là vẻ nghiêm túc khác hẳn ngày thường: “Xin giao nhiệm vụ cho chúng .”
Cố Trường Bình hỏi: “Các ngươi gì?”
Lý Mẫn Trí: “Ta băng bó!”
“Tiểu tỳ một chút quyền cước.”
“Nô tài b.ắ.n tên!”
“Nô tài chạy nhanh, thể cõng thương binh.”
“Tiểu tỳ may vá...”
“Lão nô cả đời chỉ hầu hạ , tay còn chút sức, thể giúp chống cửa thành.”
“Tiểu tỳ...”
Tất cả quân Bắc phủ đang nghỉ ngơi đều lượt lên.
Bọn họ những cung nữ, thái giám da trắng thịt mềm , bỗng thấy thành trì mà liều mạng bảo vệ mang đầy ấm.
Đồng thời, một luồng hân hoan mãnh liệt, đủ để cuốn phăng đau thương cùng khổ sở, dâng trào trong lòng Cố Trường Bình.
Khoảnh khắc , chợt nhớ đến tổ phụ và thúc phụ .
Trong cuộc đời chinh chiến dài dằng dặc của họ, những thời khắc công thành thủ thành gian nan, chắc hẳn cũng từng niềm vui như .
Hắn nhớ tới Cố Thái hậu, trong hai ba mươi năm mẫu tử với tiên đế, chắc hẳn cũng từng lúc chân thành đối xử, vui vẻ thật lòng.
Hắn cũng nhớ đến phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng cho sinh mệnh, một sinh nở, khoảnh khắc cất tiếng chào đời, bà nhất định vui mừng.
Cố Trường Bình từ từ thẳng dậy, hít sâu một , cất giọng vang: “Phong địa , chúng thủ suốt năm ngày, thêm ba ngày nữa là thể chờ Hạo Vương và viện binh. Trương Ngọc!”
“Có thuộc hạ!”
“Cho ngươi một nghìn , giữ cổng tây ?”
“Chắc chắn giữ !”
“Đàm Uyên!”
“Có thuộc hạ!”
“Một nghìn , giữ cổng Đông ?”
“Sống c.h.ế.t giữ lấy!”
“Triệu Tĩnh Hảo!”
“Có thuộc hạ!”
“Ngươi giữ cổng Bắc!”
“Ông đây giữ !”
Cố Trường Bình sang Lý Mẫn Trí: “Những thương binh, tàn binh giao cho ngươi, chăm sóc giúp . Còn nữa, lập tức tổ chức nấu cơm canh nóng, trong vòng một canh giờ nữa, quân Nam chắc chắn sẽ công thành.”
Lý Mẫn Trí gật mạnh đầu: “Vâng, !”
“Còn một việc nữa!” Cố Trường Bình đột nhiên cúi thấp đầu, hạ giọng chỉ để Lý Mẫn Trí thấy: “Nếu quân Nam và giặc Thát Đát tràn hoàng cung, hãy g.i.ế.c Vương phi và những nữ nhân , bao gồm... cả ngươi.”
Ngực Lý Mẫn Trí chợt siết .
Với những nữ nhân xinh mà , c.h.ế.t là cách giải thoát nhanh gọn nhất; còn rơi tay địch... thì đến c.h.ế.t cũng thoát nổi ô nhục.
Cố Trường Bình thẳng , trầm giọng: “Làm ?”
Lý Mẫn Trí do dự, giọng run run: “Tiên sinh, !”
Cố Trường Bình : “Huynh các ngươi còn một canh giờ, ăn cơm cho đàng hoàng, nghỉ ngơi cho tử tế, sống tiếp cho hồn cho !”
“Rõ!”
“Rõ!”
“Rõ!”
Trong tiếng gọi vang, Cố Trường Bình tập tễnh rời khỏi tầm mắt .
Hắn quá mệt .
Năm ngày năm đêm, chỉ trong lúc tạm ngừng chiến mới chợp mắt, nhưng giấc mơ là c.h.é.m g.i.ế.c vô tận, cùng hình bóng nắm lấy trái tim .
Trong phòng, ánh đèn le lói như hạt đậu.
Thẩm Trường Canh nghiêm trang, sắc mặt đổi, bên cạnh là hai bọc hành lý.
Đó là Cố Trường Bình ép thu dọn. Lý do đơn giản, Trường Canh, giữa chúng , nhất định một sống tiếp.
Thấy Cố Trường Bình bước , lập tức bật dậy: “Bên ngoài thế nào ?”
“Suỵt, đừng gì cả!”
Cố Trường Bình động tác im lặng, xuống bên bàn: “Đợi một chút .”
Hắn trải giấy , cầm bút, thấm mực, nhưng phát hiện chẳng gì?
Sống một đời, cuối cùng vẫn bước đến ranh giới sinh tử. Vậy còn nàng thì ?
Một giọt mực rơi từ đầu bút xuống, Cố Trường Bình dứt khoát ném bút.
“Không nữa. Ngươi nhắn một câu với nàng, chỉ cần ... xin .”
“Chỉ hai chữ thôi ?” Thẩm Trường Canh tròn mắt kinh ngạc.
“Chỉ hai chữ , nàng sẽ hiểu.”
Cố Trường Bình dậy, nụ ấm áp: “Chuẩn lên đường , sẽ cho đưa các ngươi rời khỏi đây.”
Thẩm Trường Canh với vẻ đáng thương: “Cố Trường Bình, cho ở , ?”
“Không !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-697-luon-phai-co-nguoi-song-tiep.html.]
Giọng Cố Trường Bình kiên quyết từng : “Ngươi nhất định truyền lời giúp .”
“Cố Trường Bình, ngươi... kiếp...”
“Trường Canh, coi như cầu xin ngươi!”
Thẩm Trường Canh nghẹn lời.
Người thì ôn hòa, nhưng lòng kiêu ngạo hòa xương tủy, từ đến nay từng cầu xin ai.
Hắn hốc mắt hõm sâu của Cố Trường Bình, đau lòng đến tột cùng: “Ừm!”
Thân thể luôn căng cứng của Cố Trường Bình lúc chữ “Ừ” , cuối cùng cũng giãn . Hắn đầu, gọi lớn: “Tề Lâm!”
“...”
“Tề Lâm?”
“...”
“Gọi ngươi cuối, nếu còn trốn ...”
“Gia, hết!”
Tề Lâm bước từ trong bóng tối, mắt đỏ hoe: “Dù c.h.ế.t cũng ! Người đừng phí lời nữa!”
“Sao? Ngươi cũng lời nữa ?”
“Gia!” Tề Lâm quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng hét: “Làm gì chuyện chủ tử thủ thành, còn hầu lén bỏ trốn! Cái lý đó, đời tồn tại!”
“Lời là đạo lý!” Giọng Cố Trường Bình cao, trái bình thản: “Nếu trong lòng ngươi vẫn còn là chủ tử thì ngoan ngoãn theo Thẩm . Bằng , chủ tớ chúng từ đây đoạn tuyệt.”
Tề Lâm chằm chằm, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hồi lâu , cúi rạp xuống đất dập đầu ba cái thật mạnh, lau nước mắt, sang Thẩm Trường Canh: “Thẩm , chúng .”
Cửa nhẹ nhàng khép .
Cuối cùng cũng yên tĩnh !
Cố Trường Bình xem giờ, xuống bàn, từ từ nhắm mắt.
Vẫn còn một chút thời gian, đủ để hồi tưởng kỹ càng đầu tiên gặp cô nương .
Lúc đó đang đường lén gặp Thập Nhị lang.
Là ở đình Phong Ba.
Nàng sấp trong xe ngựa, nha A Man nàng. Khi rèm xe vén lên, đôi mắt hoảng loạn và sợ hãi về phía .
Không ai , tim lúc đó đập nhanh đến nhường nào...
...
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếng trống trận vang lên, Cố Trường Bình lập tức mở mắt, rút kiếm dài, dứt khoát bước khỏi phòng.
“Tiên sinh! Tất cả quân Nam và giặc Thát Đát đều xông lên !”
“Tiên sinh! Chúng đang dùng cọc gỗ đập cổng!”
“Tiên sinh! Cổng sắp trụ nổi nữa !”
Cố Trường Bình rút kiếm, ánh mắt sáng rực đầy sát khí: “Tất cả chuẩn xuất thành nghênh chiến!”
“Rõ…”
Cộc! Cộc! Cộc!
Rầm rầm rầm...
Cánh cổng thành phía Nam cũ kỹ loang lổ rầm một tiếng sụp đổ. Quân Nam ào ào tràn như thủy triều.
“Cổng thành đông vỡ!”
“Cổng thành tây vỡ!”
“Cổng thành bắc vỡ!”
“Cổng thành bắc vỡ!”
Bảy trăm binh sĩ lao khỏi thành, giao chiến ác liệt với quân Nam.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c rung chuyển đất trời, gục xuống từng lớp, từng lớp...
Một cơn đau nhói truyền đến từ chân, cái chân tàn của Cố Trường Bình một nhát đ.â.m trúng, thể run lên, ngã vật xuống.
Máu chảy đất vẫn còn nóng.
Nóng đến !
Khắp nơi đều là máu!
Cố Trường Bình nghiến răng, gắng gượng dậy, nhưng cơn đau nơi chân khiến chẳng thể nhúc nhích nổi.
Ngẩng đầu lên, thấy bảy tám tên lính Nam đang vung đao lao tới.
Sống một đời, cuối cùng vẫn c.h.ế.t thảm. Có hối hận ?
Không hối!
Có điều gì nỡ ?
Có!
“A Bảo...”
Một tiếng thì thầm khàng thoát từ đôi môi khô nứt. Hắn vung đao c.h.é.m về phía cổ : “Kiếp ...”
“Cố Trường Bình, ngươi kiếp dám c.h.ế.t thử xem?!”
Một tiếng hét gần như điên dại vang lên như sấm nổ đầu.