Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 699: Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:28
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

?

?

Ngay cả bóng ma cũng chẳng thấy lấy một cái.

Vệ Thống Lĩnh mặt mày xám ngắt, lắc đầu. Nếu nhờ bức mật tín thực sự tồn tại, còn tưởng nhầm.

“Lão tướng quân, cử hai nhóm thám tử đến đó, cả hai đều thấy đại quân cả.”

Định Quốc Công ngẩn .

Tấn công thành liên tiếp vẫn phá nổi, quân Nam dù là thể xác tinh thần đều mỏi mệt rã rời.

Lần , dốc lực, vốn định phá nồi dìm thuyền, nào ngờ... Lý Quân Tiện tới một bước.

Người thể tới nhanh như ? Định Quốc Công quả thật hiểu nổi.

Nếu hai mươi vạn đại quân thể đến kịp, vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế; còn nếu thì trận ...

“Báo... binh lính tấn công cửa Nam tổn thất nặng nề!”

“Báo... binh lính tấn công cửa Tây trụ nổi nữa !”

Thân hình Định Quốc Công bỗng chốc rũ xuống, một vị tanh ngắt bốc lên từ cổ họng. Không rõ từ khi nào, tức đến mức c.ắ.n rách đầu lưỡi.

Chỉ thiếu một bước thôi!

Chỉ thiếu đúng một bước thôi!

“Lão tướng quân! Lão tướng quân!”

Một binh sĩ lảo đảo xông , quỳ sụp xuống đất.

“Ngươi là...”

“Bẩm lão tướng quân, tiểu nhân là năm ngày lệnh đuổi theo quân Huyền Thiết.”

Sắc mặt Định Quốc Công lập tức biến đổi, túm lấy y, giọng gần như gào lên: “Nói! Các ngươi đến ? Người ? Những khác ?”

“Bẩm lão tướng quân, chúng dẫn dụ tới hồ Na Lạp, bộ đều tử trận, chỉ còn tới hai trăm sống sót. Tiểu nhân chạy nhanh nên về báo tin .”

Vệ Thống Lĩnh giận dữ quát: “Sao chỉ còn hai trăm ? Quân Huyền Thiết thì ? Tổn thất bao nhiêu?”

Binh sĩ cúi đầu, hổ trả lời: “Quân Huyền Thiết năm trăm , một ai thương vong.”

“Cái gì?!”

Mặt Định Quốc Công đỏ bừng, gân xanh nổi đầy cổ. Một lát , há miệng phun một ngụm m.á.u tươi!

“Lão tướng quân!”

“Lão tướng quân!”

“Tránh !”

Định Quốc Công hất tay, cho ai đỡ, nhắm mắt , gằn giọng khàn khàn đến khó : “Truyền lệnh , rút quân, lui về giữ thành Trấn Định.”

“Tuân lệnh!”

...

Trời đất cuối cùng cũng yên ả trở .

Trong sự yên tĩnh , Cố Trường Bình vật ngủ một giấc trời đất đảo điên, ngày đêm đảo lộn.

Vừa mở mắt, câu đầu tiên y thốt theo bản năng là gọi một tiếng: “Tề Lâm.”

Cửa két một tiếng mở , Tề Lâm bưng t.h.u.ố.c bước .

Cố Trường Bình mở choàng mắt, bật dậy, mới phát hiện vết thương băng bó, áo quần cũng sạch sẽ.

“Ngươi...”

Tề Lâm to gan hừ một tiếng: “Tuy rằng lời gia đều là đạo lý, nhưng đạo lý thể gia đồ bưng thuốc, vẫn .”

Cố Trường Bình câu chọc đến mức vết thương đau nhói.

Tên nhãi con rõ ràng còn đang giận chuyện đuổi nó .

“Thẩm Trường Canh ?”

“Ồ, giờ mới nhớ đến !”

Bên cửa sổ, Thẩm Trường Canh lưng , tay chắp lưng, chỉ để một bóng lưng ngang ngạnh cho Cố Trường Bình.

“Chỉ sống cùng, c.h.ế.t cùng, như , đang cân nhắc xem nên dứt khoát cắt đứt, cả đời qua nữa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-699-mot-gao-nuoc-lanh-tat-thang-vao-dau.html.]

Cố Trường Bình: “Kệ ngươi!”

Một lát , Thẩm Trường Canh giận đến nỗi đập cửa bỏ , đến cổng còn quên đầu mắng lớn: “Họ Cố , ngươi đúng là thứ súc sinh vô tình vô nghĩa!”

Cố Trường Bình trong phòng rõ mồn một, chỉ đáp. Y tự cầm t.h.u.ố.c lên, một uống cạn, hỏi: “Hạo Vương ở ?”

Tề Lâm thấy cả Thẩm gia còn chọc giận bỏ , nào dám càn rỡ nữa, vội trả lời: “Ở thư phòng bàn việc với Túc Vương.”

“Hậu viện, Lý nương nương ?”

“Bẩm gia, Thát Đát xông hậu viện, đều bình an.”

“Giúp áo quần.”

“Gia ?”

“Đến thư phòng của Hạo Vương.”

“Gia nghỉ ngơi !” Tề Lâm cuống lên: “Vương gia dặn, nếu gia việc thì gọi một tiếng là , thái y chân gia thương, mấy ngày xuống đất. Nếu dưỡng , thể sẽ thật sự thành tật đấy!”

...

Một vầng trăng khuyết treo giữa bầu trời đêm.

Lý Quân Tiện mặc áo dài trắng bước phòng, phía còn một , là Túc Vương Lý Quân Sinh.

Túc Vương năm nay bốn mươi lăm tuổi, hình hề phát tướng, trái còn mang khí thế như hổ, ánh mắt sắc bén, tinh quang lấp lánh.

“Cố Trường Bình, nhất của ; Tử Hoài, đây là nhị ca của , Túc Vương.”

Cố Trường Bình định dậy hành lễ, Túc Vương lạnh lùng : “Nghe , là ngươi đề nghị tiểu Thập Nhị lôi kéo ?”

Cố Trường Bình nhíu mày, thẳng thắn trả lời: “Quả thực là .”

Túc Vương nhạt một tiếng: “Gan ngươi to thật.”

“Không to, dám cùng Thập Nhị phản!”

Cố Trường Bình ung dung trả lời: “Trái là vương gia, tới , cớ còn canh cánh trong lòng? Hay là trong vẫn còn khúc mắc?”

Túc Vương nghẹn họng.

“Vương gia là thông minh, thông minh chuyện thông minh, lời thông minh. Nếu Thập Nhị gặp chuyện, kẻ kế tiếp là ngài, chạy thoát, cũng đừng mong thoát.”

Giọng Cố Trường Bình xưa nay vẫn ôn hòa, nhưng giờ phút , từng chữ từng lời đều cuộn sóng ngầm, chẳng lưu chút tình.

“Nếu thật lòng trung quân ái quốc, dẫu d.a.o kề cổ, Thập Nhị cũng ngài. Vương gia , tâm động thì chẳng còn xa; động thì nên thuận theo, ngài chăng?”

Túc Vương ngoảnh đầu Lý Quân Tiện: “Ngươi từng miệng lưỡi lợi hại như .”

Lý Quân Tiện gãi mũi: “Còn tùy , tùy chuyện. Khi nổi cáu lên thì đến cũng mắng.”

Ta ?

Cố Trường Bình liếc lạnh Lý Quân Tiện một cái, đột nhiên chuyển chủ đề: “Chuyện khác để hãy , mắt trận chiến thừa thắng xông lên. Năm trăm giữ nổi đại quân hai mươi vạn bao lâu nữa. Ta vẫn còn Tiểu Dịch nhà sống.”

Lý Quân Tiện thất sắc: “Ngươi là Cố Dịch ...”

Cố Trường Bình gật đầu: “Đại quân đến, xem cản .”

“Đẹp lắm!”

Lý Quân Tiện kích động vỗ bàn một cái, chén đổ nhào, nước tràn sàn, chẳng thèm liếc một cái, ghé tai Túc Vương thì thầm mấy câu.

Túc Vương chằm chằm Cố Trường Bình, chấn động trong lòng khó mà diễn tả.

Bị ánh mắt chằm chằm chẳng chút che giấu, Cố Trường Bình mất tự nhiên, nhíu mày một cái, nhanh giãn .

“Kẻ phái là tinh nhuệ trong quân Huyền Thiết, cho cùng vẫn là nhờ bọn họ giỏi.”

Túc Vương thấy y chẳng hề nhận công, ánh mắt càng sâu hơn mấy phần.

Lý Quân Tiện thấy Cố Trường Bình phần thoải mái, vội dậy : “Nhị ca, chuyện gấp thì nên bàn sớm, với về thương nghị cách đ.á.n.h thành.”

Túc Vương để ý tới , trái phịch xuống mép giường: “Cố Trường Bình, đ.á.n.h thành thế nào, ngươi thử?”

Cố Trường Bình nhướng mày: “Vương gia ?”

Túc Vương: “Muốn!”

Cố Trường Bình: “Cản bước đại quân hai mươi vạn tiến về phương Bắc thì thành Trấn Định là cô thành.”

Túc Vương mắt sáng lên: “Vậy thì dễ thôi, tiểu Thập Nhị cản đại quân, đ.á.n.h thành, ba ngày, nhất định lấy .”

“Mười ngày còn chắc!”

Cố Trường Bình dội thẳng một gáo nước lạnh.

 

Loading...