Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 700: Dám cá cược một ván không
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:14:29
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một gáo nước lạnh tạt thẳng mặt, khiến Cố Trường Bình lập tức dội gáo nước lạnh Túc Vương, khiến tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Định Quốc Công chỉ tổng cộng mười vạn binh mã, trận ít nhất cũng tổn thất quá nửa, trong khi ba vạn đại quân của đang đường kéo tới, sợ cái nỗi gì chứ!
“Cố Trường Bình, dám đ.á.n.h cược với một ván ?”
“Cược gì?”
“Nếu trong ba ngày bản vương chiếm phủ Trấn Định...”
Túc Vương giơ tay chỉ chiếc nhẫn ngọc ngón cái: “Thì cái là của ngươi.”
Cố Trường Bình nhạt: “Ta chỉ thể , cái nhẫn định sẵn là sẽ thuộc về !”
Túc Vương lập tức bật dậy, vung tay áo bỏ , lúc còn nghiến răng ném một câu: “Ngông cuồng đến cực điểm!”
“Ngươi thuyết phục ?”
“Ngươi dùng khích tướng với ?”
Hai giọng vang lên gần như cùng lúc.
Lý Quân Tiện : “Như ngươi , vốn tâm tư , nhưng vẫn luôn âm thầm quan sát. Ta bắt con , lý lẽ, lay động tình cảm, hầu như chẳng tốn bao công sức. Ta đoán khi Diệp Phong thua to, bắt đầu d.a.o động .”
Đến lượt Cố Trường Bình trả lời, y gọn gàng: “Khích tướng là một phần. Phần còn là, trong ba ngày, thật sự công nổi thành.”
Lý Quân Tiện trầm mặc chốc lát, : “Vậy thì để xem Định Quốc Công giữ thành thế nào, và cũng xem Túc Vương dùng binh .”
“Thập Nhị!” Cố Trường Bình nâng tay bóp sống mũi, khàn giọng : “Ta gặp mặt Quốc Công gia một .”
Lý Quân Tiện vì học trò là Từ Thanh Sơn mà gặp, bèn cau mày: “Chỉ sợ ông chắc chịu gặp ngươi!”
“Không thử ?”Giọng Cố Trường Bình khản đặc: “Trong quân Nam ắt kẻ thông đồng với địch phản quốc, Thát Đát mới thể xuất hiện đúng lúc như . Người nhà họ Từ vốn hận nhất loại phản bội quốc gia, cứ luôn nghĩ, đây là một cơ hội.”
Lý Quân Tiện gật đầu: “Có thể thử, chỉ là ông chắc chịu .”
“Nếu lấy cái c.h.ế.t của Từ Bình thì ?”
Lý Quân Tiện khựng tim: “Có lẽ... một hai phần hy vọng.”
“Ta cũng nghĩ ! Thập Nhị, còn một chuyện nữa.”
“Ngươi !”
“Những binh sĩ hy sinh nhất định an táng tử tế. Cha , vợ con ở nhà cũng cần sắp xếp chu . Nếu giữ đất phong, họ là lập công đầu.”
Nghĩ đến ái tướng Chương Vũ, lòng Lý Quân Tiện chợt nhói đau: “Yên tâm, sẽ bạc đãi bất kỳ ai trong họ.”
“Nếu chặn đại quân, nhất là xuất phát ngay trong đêm. Ngươi cần đích , giao cho Lăng Nguy là .”
“Trùng ý !”
...
Khi trời còn sáng hẳn, Lăng Nguy dẫn năm ngàn quân Huyền Thiết và một vạn quân Bắc, vòng qua Hùng huyện, men theo phía nam mà .
Cùng lúc đó, một kỵ binh cấp tốc mang thư tay của Túc Vương chạy thẳng đến đại quân Cam Châu đang đường hành quân.
Hai ngày .
Ba vạn quân của Túc Vương kéo đến sát thành Mạc Châu, phát động trận công thành đầu tiên.
Từ xưa đến nay, cổng Nam luôn là nơi chủ soái bố trí binh lực đông nhất. ngược quy luật, dồn bộ hỏa lực đ.á.n.h cổng Bắc.
Tưởng rằng nước cờ hiểm sẽ thu hiệu quả bất ngờ, ngờ binh sĩ giữ thành ở cổng Bắc cực kỳ liều c.h.ế.t, chỉ trong nửa canh giờ khiến thiệt mất ba ngàn binh mã.
Mặt Túc Vương lập tức xanh lè.
Lúc mới nhận , Định Quốc Công lão luyện đa mưu, đoán cách bố trí của .
Hôm tiếp tục công.
Lần , bỏ cổng Bắc, chuyển sang đ.á.n.h cổng Nam, đồng thời dùng hai cổng Đông Tây mũi phụ.
Nào ngờ, Định Quốc Công sớm lệnh trong đêm đào bốn cái hào sâu rộng bốn cổng thành Mạc Châu, bên phủ lớp cỏ xanh như thật.
Khi quân ngựa ào đến gần, hàng trăm con chiến mã đồng loạt rơi xuống hố.
Gọi là qua , kế bắt chước chiêu “bắn ngựa” mà Cố Trường Bình từng dùng khi thủ thành. Đáng sợ hơn là, bên trong hào còn giấu sẵn t.h.u.ố.c nổ.
Tiếng nổ rung trời đất, cả Bắc phủ cũng lắc lư chao đảo.
Đợt công thành thứ hai kịp chạm thành, kết thúc nhanh chóng. Lúc , Lý Quân Thành mới ý thức : quá xem thường đối phương.
Ngày thứ ba, khi đều tưởng sẽ phát động tấn công nữa, Túc Vương đột nhiên hạ lệnh cho binh sĩ đóng quân nghỉ ngơi tại chỗ.
Hắn một bước phòng Cố Trường Bình, tháo chiếc nhẫn ngọc ngón tay cái, đặt lên bàn: “Bản vương thua .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-700-dam-ca-cuoc-mot-van-khong.html.]
“Ba ngày hết Vương gia nhận thua sớm?”
“Thua là thua, hỏi nhiều gì?”
Sắc mặt Túc Vương lạnh tanh, đang định xoay rời thì thấy giọng phía : “Vương gia là yêu binh, họ c.h.ế.t uổng, nên mới chịu nhận thua, đúng ?”
Túc Vương , ánh mắt lạnh lẽo như băng chằm chằm thanh niên giường.
Tên nhóc ... thông minh đến đáng sợ.
“Đổi là và Thập Nhị thống binh, e là cũng .”
Cố Trường Bình : “Không Vương gia giỏi, mà là nhà họ Từ thủ thành mấy đời, thủ đến mức thành tinh. Huống hồ từ Cam Châu đến Bắc phủ cũng cần mấy ngày đường, binh sĩ còn đ.á.n.h kiệt sức.”
Túc Vương hừ một tiếng, gì.
“Chiếc nhẫn đáng giá cả thành...”
Cố Trường Bình xoay chiếc nhẫn vài lượt, ngẩng đầu tiếp: “Ta dùng nó để nhờ Vương gia một việc.”
Hứng thú đấy?
Túc Vương càng thêm tò mò, Cố Trường Bình định nhờ chuyện gì.
“Nói thử xem!”
“Trong phủ Trấn Định hẳn tai mắt của Vương gia. Vương gia thể tìm cách giúp chuyển một lời nhắn đến Định Quốc Công ?”
Điều khiến Túc Vương giật là nội dung lời nhắn, mà là...
“Ngươi trong phủ Trấn Định?”
“Phủ Trấn Định, đất phong của Thập Nhị, và phủ Cam Châu của Vương gia tạo thành thế chân vạc. Một nơi quan trọng như , Vương gia thể cài ?”
“Nếu là thế chân vạc thì Thập Nhị cũng , tìm ?”
“Vì với Vương gia, chúng là đồng minh, là bằng hữu, đối thủ!”
C.h.ế.t tiệt!
Túc Vương âm thầm rủa một tiếng.
Tên nhóc chỉ thông minh, mà còn cách ăn , thu phục lòng . Mấy câu , mấy chuyện , khiến suýt nữa kết nghĩa với y luôn.
“Ngươi gửi lời gì cho Định Quốc Công?”
“Hẹn gặp mặt.”
“Sau đó thì ?”
Cố Trường Bình nhẹ nhàng thốt hai chữ: “Khuyên hàng.”
...
“Lão tướng quân, bốn cổng thành đổi gác, binh lính tuần đêm vị trí.”
“Lão tướng quân, bốn trạm canh ngoài thành tổng cộng ba mươi sáu binh tinh nhuệ, chia bốn ca, bắt đầu trực đêm.”
“Tốt lắm, lui xuống .”
“Tuân lệnh!”
Định Quốc Công để hạ nhân giúp cởi giáp, áo vải cũ, định nghỉ thì trong lòng vẫn thấy bất an. Thành Bắc phủ mấy hôm nay vây mà công, khiến yên lòng, bèn lặng lẽ mang theo cận vệ Lý Tiểu Lượng tuần đêm.
Vừa tuần xong cổng Nam, Phó tướng Vệ Thống Lĩnh vội vã chạy đến.
“Lão tướng quân! Tin từ tiền tuyến truyền về, đại quân ở phía nam sông Vị gặp mưa lớn, đó chạm trán quân Bắc phủ.”
“Bây giờ tình hình thế nào?”
“Hiện tại họ qua sông Vị hai ngày, nhưng đụng hai vạn quân của Hạo Vương, đang giao chiến kịch liệt.”
Vệ Thống Lĩnh lo lắng : “Người thống lĩnh là Bất Tử Tướng quân Lăng Nguy, thắng bại khó đoán. Dù hy vọng thì chỉ e cũng đợi thêm vài ngày nữa.”
Sắc mặt Định Quốc Công biến đổi gì nhiều, sớm đoán Lý Quân Tiện sẽ phái chặn viện quân.
“Nếu là Lăng Nguy dẫn binh thì e là chỉ vài ngày .”
Vệ Thống Lĩnh biến sắc: “Lão tướng quân, ... ? Phủ Trấn Định sẽ thành cô thành mất!”
Định Quốc Công liếc một cái, điềm đạm : “Không cần hoảng. Ta gửi chiến báo lên Hoàng thượng, chừng sắp tới sẽ viện quân. Chỉ cần chúng thủ vững Trấn Định, là thể chặn đường nam tiến của Hạo Vương.”
“Có thủ ạ?”
“Ta còn ở đây thì chắc chắn thủ !”
Lời dứt, lưng Định Quốc Công, Lý Tiểu Lượng bỗng quát lớn: “Ai đó? Ra đây!”