Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 701: Mũi tên ấy là ta bắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:15:57
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một góc tường thành, một nam nhân run rẩy bước .

Lý Tiểu Lượng xông tới túm lấy , kéo tới mặt Định Quốc công: “Gia, kẻ lén lút trộm, tám phần là thám tử Bắc phủ.”

“Không , !” Người xua tay liên tục, rút từ trong n.g.ự.c một tờ giấy, đưa qua: “Có nhét nó tay , còn ... còn nếu đưa đến tay lão tướng quân thì cái đầu giữ .”

Định Quốc công nhận lấy, tay mở , sắc mặt lập tức đổi.

Vệ thống lĩnh thấy , ánh mắt liếc qua, nhờ ánh sáng phía đầu, thấy tờ giấy một hàng chữ tiểu khải: “Trong quân Nam kẻ cấu kết phản quốc. Muốn là ai, trưa mai, ngoài thành Hùng Huyện, gặp tại Mắt Quỷ, Cố Trường Bình!"

“Lão tướng quân, thể ! Đây là mưu kế của Cố Trường Bình!”

Định Quốc công bóp nát mảnh giấy, lạnh lùng , lệnh: “Vệ thống lĩnh, thẩm tra !”

“Lão tướng quân...”

“Ta tự chủ ý.”

...

Về đến phòng, tay buông lỏng, mảnh giấy vò nát rơi xuống bàn.

Ánh mắt Định Quốc công c.h.ế.t lặng, dán chặt tờ giấy , bất động, sắc mặt trắng bệch như gặp ma giữa ban ngày, vô cùng khó coi.

Năm đó, cùng tam giữ Biên Sa, tam mới ngoài hai mươi. Một đêm, Hồ binh bất ngờ tập kích, chia hai ngả nghênh chiến.

Bên tam là cựu bộ, trong đó một kẻ bán tuyến hành quân của tam cho Hồ binh, giá năm nghìn lượng bạc.

Hồ binh phục kích, tam trúng tên trận mà c.h.ế.t.

Vậy nên cả đời , hận nhất là hạng thông đồng phản quốc, hận đến mức lột da róc xương chúng.

Định Quốc công bỗng xoay , đến bàn trải bản đồ .

Ngoài thành Hùng Huyện, Mắt Quỷ... đúng ở giữa phủ Hùng Huyện và Phủ Trấn Định, lệch một tấc.

Đi?Hay ?

Định Quốc công xuống bàn. Đêm , đèn trong thư phòng sáng tới hừng đông.

...

Mắt Quỷ trong truyền thuyết thật chỉ là một hồ cạn giữa đồng cỏ, nước hồ xanh đen, địa phương gọi nó là Mắt Quỷ.

Giờ ngọ, mặt trời lên cao chói lọi.

“Gia, Định Quốc công đến ?”

“Không !”

“Vậy... chúng nguy hiểm ?”

“Không !”

“Vậy gia gì?”

“Ngươi lắm lời quá!”

“...”

Một canh giờ trôi qua.

“Gia, chắc ông đến !”

“Chưa chắc!”

“Chưa chắc gì nữa, gia xem giờ là giờ nào , chờ thêm mặt trời cũng sắp lặn!”

“Không những lắm lời, còn thiếu kiên nhẫn, nghĩ đến việc đổi tên tiểu đồng khác thôi.”

“...”

Thế giới yên lặng.

Một lát , chợt vang lên tiếng vó ngựa, Cố Trường Bình : “Đến !”

Quả nhiên, Định Quốc công tới, phía dẫn theo gần trăm thị vệ.

Ông xoay xuống ngựa, ánh mắt quét về phía hồ, thấy Cố Trường Bình chỉ mang theo một tiểu đồng, khỏi nhạt.

“Gan ngươi lớn thật, sợ lập tức g.i.ế.c ngươi ?”

“Năm Từ Thanh Sơn Phác Chân Nhân gài bẫy, Quốc công gia hỏi nửa câu lập tức đến Cố phủ . Sự tín nhiệm , vẫn còn nhớ rõ.”

Cố Trường Bình : “Quốc công gia loại như .”

Nhắc đến chuyện cũ, sắc mặt Định Quốc công càng thêm âm trầm, lớn tiếng quát: “Nói , kẻ thông đồng phản quốc là ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-701-mui-ten-ay-la-ta-ban.html.]

“Có vài lời, chỉ với một Quốc công gia.”

Cố Trường Bình vén áo, sải bước hồ. Nước hồ cạn, qua bắp chân. Hắn tới giữa hồ, , một động tác mời.

Đã đến , lẽ nào Định Quốc công sợ?

Ông cũng bước xuống hồ, đối mặt với Cố Trường Bình, lạnh lùng : “Nói !”

“Thật ... cũng !”

Sắc mặt Định Quốc công giật giật, cơn giận trào lên thì Cố Trường Bình tiếp lời: “Ta gặp Quốc công gia, vài lời. Nghĩ mãi, ngoài cách để ngài mắc câu, dường như còn cách nào khác.”

“Ta với ngươi gì để !” Định Quốc công xoay .

“Từ Thanh Sơn là cháu trai ngài, cũng là học trò của !”

Từng chữ đều nhẹ nhàng, nhưng động tác của Định Quốc công lập tức cứng , ánh mắt gắt gao Cố Trường Bình.

“Ngươi gì?”

Trong mắt đầy cảnh giác, cả như một cây cung căng hết dây.

“Tình thế bây giờ, Quốc công gia hiểu rõ hơn ai hết. Hai mươi vạn đại quân chỉ là tạm thời gom góp, tuy đông nhưng đủ sức đ.á.n.h trận.”

Giọng Cố Trường Bình bình thản: “Nhà họ Từ giỏi phòng thủ, nhưng Mạc Châu nay là cô thành. Ngài thể giữ mười ngày, một tháng, nhưng thể giữ mãi ?”

“Vậy ngươi là đến khuyên hàng?”

“Ta khuyên hàng. Quốc công gia trung quân ái quốc, tuyệt đối đầu hàng. Ta chỉ hỏi ngài một câu: hôm tường thành, b.ắ.n c.h.ế.t Từ Đại tướng quân thật sự là quân Bắc ?”

“Không quân Bắc thì còn ai?”

“Có kẻ khác!”

Ba chữ khiến đồng tử Định Quốc công co rút mạnh.

“Ai?”

“Trận đó kết thúc, sai hỏi tất cả binh lính tham chiến, ai b.ắ.n mũi tên đó.”

“Chỉ sợ kẻ dối!”

“Công lao to lớn như thế, ai giấu? Ai thưởng công? Vậy nên họ sẽ dối.” Cố Trường Bình từng chữ rõ ràng: “Cho nên, , ẩn giữa quân Nam các ngài.”

“Nực ! Ai dám?”

“Người khác dám, nhưng thiên hạ một dám.”

“Cố Trường Bình, ngươi đang ?” Định Quốc công giận dữ.

“Biết rõ!”

“Ngươi dựa mà chắc chắn như thế?”

“Bởi vì khi mũi tên bay , đang ngay mặt đại tướng quân. Trong lòng d.a.o động.”

Sắc mặt Định Quốc công đại biến.

Một lúc , lạnh giọng: “Nếu thì là mệnh , thể trách ai.”

“Lão hầu gia, ngài thấy lạnh lòng ? Phụ tử các ngài xông pha chiến trường, ám tiễn b.ắ.n lưng. Tướng quân trăm trận c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t như thế!”

Cố Trường Bình: “Lần là Từ Bình. Lần sẽ là ai? Mục đích mũi tên là gì? Những câu hỏi , Quốc công gia từng thật sự nghĩ tới ?”

Định Quốc công im lặng, mặt hiện lên vẻ cực kỳ phức tạp.

Vẻ mặt vài phần giống với biểu cảm của Từ Bình ngày hôm đó, nhưng điều Cố Trường Bình nhận là, đáy mắt Quốc công gia, thoáng qua một tia giễu cợt lạnh lẽo.

“Cố Trường Bình, ngươi là văn thần. Văn thần các ngươi câu: Quân thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t.”

Khóe miệng Định Quốc công nhếch: “Cho dù kế tiếp c.h.ế.t là , vẫn một câu, đều là mệnh.”

“Gì gọi là mệnh?”

Đôi mắt sâu thẳm của Cố Trường Bình bỗng nhiên bừng sáng, khiến gương mặt tuấn nhã thoáng hiện sát khí.

“Trung quân là mệnh, vì nước c.h.ế.t trận là mệnh, vua nghi ngờ, vua b.ắ.n c.h.ế.t cũng là mệnh ? Nếu thì mạng nhà họ Từ, thật đúng là rẻ mạt!”

“Cố! Trường! Bình!”

“Ngài nỡ buông tay, nhưng phu nhân của đại tướng quân nỡ ? Con cái họ nỡ ? Từ Thanh Sơn nỡ ?”

Vì kích động, lông mi dày rậm của Cố Trường Bình run lên ngừng: “Xin hỏi Quốc công gia, một ngày nào đó, mệnh rơi lên cháu trai mà ngài thương yêu nhất, Từ Thanh Sơn ?”

Định Quốc công hình bóng phản chiếu của trong mắt , hỏi: “Nếu , mũi tên sai b.ắ.n thì ?”

 

Loading...