Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 705: Trí thông minh của Tiền Tam Nhất

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:01
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không , gia, !”

A Nghiễn lao thuỷ tạ: “Ngoài cửa phủ nhiều Cẩm Y vệ tới.”

Tĩnh Bảo như rơi hầm băng, tay chân lạnh cứng.

Đã xảy chuyện gì?

Sao Cẩm Y vệ tìm tới cửa?

“Đừng hoảng, bình tĩnh!”

Cao Triều quát lớn một tiếng: “Tam Nhất, theo xem.”

“Ta...”

Tiền Tam Nhất ba chữ “Cẩm Y vệ” lập tức cảm thấy chân tay bủn rủn.

Không lẽ nàng cũng tới?

“Ta cũng !” Lục Hoài Kỳ bật dậy.

“Sao ở cũng thấy ngươi hả!”

Sắc mặt Cao Triều trầm xuống: “Chuyện liên quan đến ngươi, mau tìm cách chuồn hoặc lách cửa góc mà .”

“Ngươi lấy tư cách gì chỉ tay năm ngón với , ngươi tưởng là...”

“Biểu ca!” Tĩnh Bảo sực tỉnh, vội : “Ngươi ở bên ngoài mới thể đưa tin cho chúng , điều đó với chúng quan trọng, vô cùng quan trọng.”

Lục Hoài Kỳ liếc mắt Cao Triều, chỉ thấy vẻ mặt như đang : “Tên ngu nhà ngươi, gia đây là liệu việc từ , chỉ đạo bậy bạ.”

Thì họ Cao cũng đến nỗi ngu ngốc!

“Được, chuồn .”

Lục Hoài Kỳ thêm lời nào, đầu bỏ chạy.

Vừa khỏi thuỷ tạ ngoái đầu dặn: “Đừng sợ, dù các ngươi bắt , cũng sẽ nghĩ cách lôi các ngươi .”

Cao mỹ nhân lập tức chộp lấy chén bàn ném tới: “Cút, thể trông mong gia gặp điều hả!”

Tốt?

Lục Hoài Kỳ khẩy, đến cả Cẩm Y vệ cũng mò đến tận cửa, còn mong cái gì nữa chứ?

...

Lục Hoài Kỳ đoán sai.

Hơn mười tên Cẩm Y vệ chỉ canh ngoài cửa phủ, hề bước chân .

Trong đó, rõ ràng Thịnh Nhị.

Từ trong phủ thò ba cái đầu, một ánh mắt bốc lửa, tức đến run rẩy cả .

Hắn nàng sa sút, nhưng ngờ đến mức ch.ó giữ cửa trời nắng chang chang như .

lúc đó, trong đám Cẩm Y vệ cất tiếng: “Nhị gia, trời nóng quá, giúp bọn hỏi xin nhà họ Tĩnh chút đồ giải khát ?”

“Bạc thì dám lấy, nhưng ăn uống gì đó cũng chút thành ý chứ!”

“Nhị gia, thời thế đổi , ngươi còn Cẩm Y vệ việc, là...”

“Chờ đó.”

Thịnh Nhị để một câu, bước đến cổng phủ.

Ba cái đầu, hai cái bất động, một cái rụt .

Tĩnh Bảo và Cao Triều , một lời, mỗi kéo một tay Tiền Tam Nhất, mạnh mẽ lôi ngoài.

Hai tên súc sinh !

Tiền Tam Nhất loạng choạng bước qua bậc cửa, vững cúi đầu thấy gương mặt nhỏ phơi nắng đến ửng đỏ của Thịnh Nhị ở ngay sát bên.

Gầy !

Đen hơn!

Sắc mặt cũng chẳng khá khẩm gì!

“Nhị gia đến .”

Lâu quá gặp, giọng Tiền Tam Nhất run rẩy, chân cũng mềm nhũn, thấy gượng gạo.

“Tiền công tử, thể chuẩn chút đồ ăn nước uống cho , trời thật sự nóng.”

Thịnh Nhị rút năm lượng bạc từ trong áo, kéo tay Tiền Tam Nhất , nhân lúc đặt bạc lòng bàn tay lập tức ghé sát hạ giọng: “Đừng sợ, vây mà công.”

Cái gì mà vây mà công? Tiền Tam Nhất hiểu gì hết, chỉ thấy nắm lấy tay , mạnh mẽ bẻ .

Ngón tay thon dài, móng tay thì trụi lủi, chẳng gì gọi là mắt cả, nhưng ánh mắt chẳng rời nổi?

Thịnh Nhị thấy Tiền Tam Nhất chăm chăm năm lượng bạc trong tay nhúc nhích, bèn thầm một tiếng.

“Sao, thấy ít ?”

“Ta... ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-705-tri-thong-minh-cua-tien-tam-nhat.html.]

Cao mỹ nhân bên mà chỉ vả cho một cái.

Đừng thế mà, Trạng nguyên gia!

Lúc mà còn ngẩn gì, mau hỏi thử xem định vây đến bao giờ chứ!

Thôi quên , trông cậy gì ở tên !

Hắn vội lấy khuỷu tay huých Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo hiểu ý, bước lên một bước, cầm bạc trong tay Tiền Tam Nhất nhét trả cho Thịnh Nhị: “Cần gì bạc chứ, sẽ lập tức sai trong phủ chuẩn .”

Dứt lời, nàng móc một tờ ngân phiếu từ trong ngực: “Nhị gia, Cao và Tiền là khách quý đến chơi nhà họ Tĩnh, thể...”

“Đến thì ở , họ ở nhà họ Tĩnh gần một tháng, chi bằng ở thêm vài ngày nữa.”

Quả nhiên, Cẩm Y vệ nắm rõ từng cử động của ba họ.

Tĩnh Bảo đưa tờ ngân phiếu qua: “Vậy... đến khi nào?”

Câu hỏi cực kỳ khôn khéo.

Thịnh Nhị thầm tán thưởng một tiếng, đầu về phía Cẩm Y vệ đang cách mấy trượng, thấy lắc đầu, bèn đẩy tờ ngân phiếu trở , lạnh lùng trả lời: “Vài hôm nữa các ngươi sẽ .”

“Đa tạ Nhị gia!”

Tĩnh Bảo kéo Tiền Tam Nhất vẫn còn ngẩn trở phủ.

Cánh cửa lớn két một tiếng đóng .

Tĩnh Bảo liếc mắt Cao Triều, thấy mắt sáng rỡ, ngay cũng hàm ý trong lời Thịnh Nhị.

“Có lẽ là khi Thanh Sơn về.” Cao Triều .

Tĩnh Bảo gật đầu đồng tình: “Vậy thì mục đích Cẩm Y vệ vây chúng là...”

Cao Triều: “Lòng vua khó dò, điểm thật đoán .”

Tĩnh Bảo: “Thanh Sơn về kinh, sớm nhất là khi nào?”

Cao Triều bấm ngón tay tính: “Giờ xuất phát, nửa tháng đến.”

“Nửa tháng?”

Tĩnh Bảo nhắc : “Đến lúc đó, t.h.i t.h.ể Định Quốc công cũng chắc về tới.”

Cao Triều: “Ngươi nghĩ gì?”

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Chẳng nghĩ gì cả, chỉ thấy quá nhiều tin tức chúng chẳng hề , chẳng chỗ nào để hỏi, mà biểu ca dù hỏi , cũng chỉ là phần nổi.”

Cao Triều vẻ mặt bất lực.

Lời Tĩnh Bảo đúng trọng tâm.

Cuộc chiến ở phương Bắc rốt cuộc đ.á.n.h đến ?

Thanh Sơn về thì ai sẽ đến trấn giữ nơi biên cương?

Hoàng đế rốt cuộc dùng như thế nào?

Tất cả đều ai !

Cả ba bọn họ lúc chẳng khác nào điếc, kẻ mù, chẳng , thấy chẳng thì phá thế cục bế tắc ?

“Mỹ nhân!”

Tĩnh Bảo dịu giọng: “Ta thấy chúng cứ lấy bất biến ứng vạn biến thôi!”

“Đồng ý!”

Cao Triều gật đầu đồng tình.

Lúc giữ mạng mới là quan trọng nhất, lỡ hai gặp chuyện gì, bọn họ bắt thì quá thiệt thòi!

“Đồng ý cái gì?”

Một bên, hồn phách Tiền Tam Nhất cuối cùng cũng về.

Cao Triều trừng một cái như d.a.o chém: hồi nãy còn khen Trạng nguyên nhà ngươi, giờ xem đúng là khen uổng .

Tĩnh Bảo thở dài, : “Tam Nhất , nếu thật sự thì thôi , lúc , thể vì tình cảm mà dây dưa dứt.”

Tiền Tam Nhất: “Ta biểu hiện rõ ?”

Cao Triều: “Người mù cũng .”

Tiền Tam Nhất im lặng một lúc, trong mắt ánh lên tia sáng vụn vỡ: “Ta chỉ là cam tâm nàng vì báo thù mà khổ sở đến thế. Trước , ai mà kính cẩn gọi nàng một tiếng ‘Nhị gia’?”

Tĩnh Bảo: “Trên đời , ai mà chẳng khổ?”

Cao Triều: “Chúng khổ như rùa rụt cổ, núp trong nhà họ Tĩnh đây .”

Tiền Tam Nhất mặt lạnh như nước: “Hoàng đế vây chúng , là để răn Thanh Sơn. Hắn cho chúng thấy, chỉ khi bên đó, chúng mới tự do.

Tương lai Thanh Sơn hồi kinh, lời nào thể , lời nào thể , tất cả suy nghĩ kỹ càng, đừng điều, thứ đều trong tay cả!”

Tĩnh Bảo và Cao Triều .

Trí thông minh của Tên nhóc , nhanh về ?

 

Loading...