Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 706: Hoàng đế muốn gặp các ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:02
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì Cẩm Y vệ bao vây, ba Tĩnh Bảo đến cả Tết Đoan Ngọ cũng chỉ thể co trong phủ mà qua ngày.
Không chỉ họ ngoài , mà bên ngoài cũng chẳng , đến nỗi Lục Hoài Kỳ chỉ còn ngoài mà trơ mắt .
Tĩnh Nhược Tố khi tin lập tức đến phủ Tuyên Bình Hầu dò hỏi.
Tuyên Bình Hầu lúc cũng đang thấp thỏm bất an, rõ rốt cuộc Hoàng đế dụng ý gì. Bất đắc dĩ, ông đành âm thầm sai phủ Trưởng công chúa và Tiền phủ thăm dò.
Nào ngờ Cao phủ và Tiền phủ đều đóng chặt cửa, tựa như gì chuyện Cao Triều và Tiền Tam Nhất bao vây ở Tĩnh phủ.
Tiền phủ thì thôi, nhưng phủ Trưởng công chúa...
Tuyên Bình Hầu trầm ngâm hồi lâu, với Tĩnh Nhược Tố: “Trưởng công chúa chỉ mỗi một đứa con trai, bà thể nào quan tâm sống c.h.ế.t của con . Bà cuống thì ngươi cũng cần vội. Về nhà mà sống cho yên .”
Tĩnh Nhược Tố ngẫm nghĩ, thấy cũng vài phần hợp lý, lúc mới yên lòng.
dẫu là , khi về nhà nàng vẫn đổ bệnh, chỉ mấy ngày mà gầy sọp hẳn .
A Bảo cách chức, vất vả lắm mới dứt khỏi Cố Trường Bình, nếu xảy chuyện gì nữa... nhà họ Tĩnh còn trông mong gì đây?
Người ngoài , sốt ruột;
Người trong vây, cũng nóng ruột.
nóng ruột thì , ngày vẫn sống như thường. Dùng lời của Cao mỹ nhân mà thì: “Càng kẻ chúng sốt ruột thì chúng càng thể sốt ruột, bọn chúng tức c.h.ế.t mới .”
Tiền Tam Nhất từ trạng thái hoảng loạn lúc ban đầu, mấy hôm dần bình tĩnh.
Lo gì chứ?
Dù mỗi hé cửa ngó đầu là vẫn thấy ngày đêm nhung nhớ, ông trời rõ là thương y.
Tĩnh Bảo lo Hoàng đế còn chiêu , nên dặn A Nghiễn, Tiểu Thất và Tiểu Cửu, ba võ nghệ trong tay, cũng ngoan ngoãn ở yên trong phủ, hành động thiếu suy nghĩ.
Nửa tháng trôi qua, bên ngoài vẫn động tĩnh gì, chỉ thời tiết là càng lúc càng oi bức.
Hôm , buổi chiều.
Tĩnh Bảo và Cao Triều bày cờ vây, Tiền Tam Nhất bên định đặt cược bên Cao mỹ nhân thì A Nghiễn và Tiểu Thất đồng loạt lao đến.
A Nghiễn: “Gia, Cẩm Y vệ phá cửa xông !”
Tiểu Thất: “Cùng còn cả của Cấm quân!”
“...”
Ba ngươi , ngươi, mặt biểu cảm.
A Nghiễn: “Gia, Cao công tử, Tiền Công tử, các ngài chẳng ai lấy kinh ngạc ?”
Tiểu Thất: “ đó, đến cả Cấm quân cũng đến , tiểu nhân lo tới mức tim đập thình thịch luôn đây.”
Tiền Tam Nhất cất bạc, thở dài: “Đưa đầu thì cũng một đao, rụt đầu thì cũng một đao. Cuối cùng cũng tới !”
Giọng Cao Triều còn bình tĩnh hơn: “Ngày , ông đây chờ cũng đủ lâu !”
Tĩnh Bảo A Nghiễn: “Ngươi ngoài với bọn họ, cho ba chúng áo quần chải đầu một chút.”
A Nghiễn, Tiểu Thất: “...”
...
Đừng A Nghiễn và Tiểu Thất ngạc nhiên, đến cả đám Cẩm Y vệ và Cấm quân cũng đều kinh ngạc đến ngây .
Gì cơ?
Cái gì cơ?
Còn đồ chỉnh tề mới gặp ?
Điên ?
Bọn họ đám là ai ? Có họ đến phủ để gì ?
là một lũ nhóc con trời cao đất dày!
Chỉ Thịnh Nhị cụp mắt, giấu nụ trong đáy mắt: Thất gia, khá lắm!
Ngay lúc đều mất kiên nhẫn thì ba lắc la lắc lư .
Người đầu là Tĩnh Thất, vận một bộ áo lụa màu nhạt, tóc búi cao, dùng một cây trâm cố định , cũng thấy thuận mắt.
Sau nàng là Cao Triều, mặc trường sam xanh lục nhạt, tay phe phẩy một cây quạt xếp, còn quạt đến gió phần phật.
Cuối cùng là Tiền Tam Nhất.
Người ưỡn ngực, chắp tay lưng, đầu ngẩng cao, bước thong dong, dáng vẻ ngạo nghễ của một kẻ sĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-706-hoang-de-muon-gap-cac-nguoi.html.]
Cả đám mà ngây .
Vây hơn nửa tháng trời, chẳng vây nổi kẻ nào tiều tụy hốc hác, trái , nào nấy càng thêm hồng hào, tràn đầy khí sắc thế?
Tên cầm đầu bên Cấm quân âm hiểm: “Hoàng thượng chỉ, truyền Tĩnh Bảo, Cao Triều, Tiền Tam Nhất cung yết kiến!”
Không Thanh Sơn trở về, mà là Hoàng đế gặp bọn họ???
Dù tâm lý vững cỡ nào, ba Tĩnh Bảo cũng câu dọa cho sửng sốt.
Cao Triều ho một tiếng: Gì thế ?
Tiền Tam Nhất cũng ho một tiếng: Không !
Tĩnh Bảo ho một tiếng: Giữ bình tĩnh, cung sẽ rõ.
Cao Triều ho tiếp: Vào cung , hai đừng tùy tiện năng, ánh mắt mà hành động.
Tiền Tam Nhất ho cái nữa: Thôi , chính ngươi cẩn thận thì hơn, đừng ngạo mạn quá.
Tĩnh Bảo ho một tiếng: Nói ít nhiều, tùy cơ ứng biến, cùng tiến cùng lui!
Tên cầm đầu bên Cấm quân thật sự chịu nổi nữa. Ba gì ? Ngươi ho một tiếng, ho một tiếng, còn xong ?
“Hết ho ?”
Tiền Tam Nhất hừ một tiếng: “Sao? Không cho ho ? Thế ỉa cho ?”
Cấm quân: “...”
Cao Triều “chát” một tiếng xếp quạt : “Đại nhân, chuyện thể gần dân, nhưng thể gần quỷ.”
Cấm quân: “???”
Tĩnh Bảo trừ: “Ngại quá, tháng năm là tháng độc, cho nên... bọn họ độc miệng một chút!”
Cấm quân: “?????”
Ba đáp trả xong, gật đầu hiệu cho , cùng sánh vai bước , đến ánh mắt cũng buồn liếc đám Cẩm Y vệ và Cấm quân lấy một cái.
Thịnh Nhị theo bóng lưng ba , trong đầu bật hai chữ: bảo vật sống;
Sau đó hiện thêm hai chữ: ăn ý.
...
Ba cùng cung, cho dù trong lòng sợ, cũng thể để lộ nửa phần, khí thế càng dựng cho thật đủ.
Vương Trung từ xa trông thấy ba , nhất là mặc áo xanh nhạt, thầm rủa một câu trong lòng: “Đám nhãi con!”
Ba nhãi con tới điện, Cao Triều bước lên một bước, nháy mắt với Vương Trung.
Vương Trung như thấy, lạnh lùng : “Chờ ở đây, lão nô bẩm Hoàng thượng.”
Cao Triều lập tức nịnh nọt: “Công công vất vả !”
Vương Trung chỉ hừ một tiếng, vứt cho y một cái gáy.
Chờ một hồi là cả nửa canh giờ.
Trời tháng năm vốn nóng, giờ gần giữa trưa, ba đổ mồ hôi hột, thấp thỏm bất an thì chợt giọng lanh lảnh của Vương Trung vang lên: “Truyền Cao Triều, Tiền Tam Nhất, Tĩnh Bảo điện yết kiến!”
Tĩnh Bảo thở phào, định nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, Cao Triều kéo mạnh một cái .
“Ngươi gấp cái gì? Đi Tam Nhất, giữ quy củ một chút!”
“Ngươi...”
Lời thốt , Tĩnh Bảo lập tức hiểu ý.
Trời đầu hạ, áo quần mặc mỏng, thể nàng vốn trưởng thành. Mỹ nhân là đang che chở cho nàng.
Bước trong điện, một luồng khí mát phả thẳng mặt.
Ba tiến lên, vén áo quỳ xuống đất: “Thảo dân Cao Triều, Tiền Tam Nhất, Tĩnh Bảo khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Không một ai trả lời.
Chỉ một ánh mắt lạnh băng, đầy áp lực, quét về phía bọn họ.
Hoàng đế bảo thì bọn họ chỉ thể quỳ.
Cao Triều chịu đủ nửa tháng giam lỏng, bèn thẳng dậy, ngẩng đầu lên, nhe răng với Hoàng đế: “Hoàng thượng, gọi thảo dân đến, là chuyện gì ạ?”
“Vô lễ!”
Hoàng đế giận dữ quát lớn.