Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 708: Chuyện này không ổn rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:04
Lượt xem: 146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một con ngựa đen khỏe mạnh phi như bay, lưng mặc giáp trụ, lưng đeo đại đao, đầy bụi đường nhưng vẫn giấu nổi đôi mắt đen sáng như mắt hổ.
“Lãng Tử... hây...”
Lãng Tử chồm hai vó lên cao, Từ Thanh Sơn thừa thế nhảy xuống ngựa, vung dây cương ném tay Mạch Tử, sải bước về phía đón .
Vương Tử Trừng vội chỉnh quan bào, tươi nghênh đón: “Dọc đường vất vả , Tiểu Từ tướng quân...”
Chưa kịp hết câu, một lực mạnh hất sang bên.
Từ Thanh Sơn sải bước về phía ba .
Cách một trượng thì dừng , hai tay khoanh ngực, mặt nghiêm như nước.
Cao Triều, Tiền Tam Nhất và Tĩnh Bảo hiểu ý , dám mạo tiến lên, bèn c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Thời gian, như thể ngưng đọng.
Ánh mắt Từ Thanh Sơn lượt lướt qua từng .
Mỹ nhân vẫn như xưa, chỉ là quầng xanh nơi đáy mắt che giấu .
Y đang lo lắng điều gì?
Tiền Tam Nhất thì đổi.
Cụ thể là đổi gì, rõ, chỉ đôi mắt còn gian xảo như , cũng chẳng còn sáng rực như xưa.
Còn nàng...
Từ Thanh Sơn cố nén xúc động kỹ, bất ngờ quát lớn: “Sao hả, mấy ngườimột đều tay đến đón gia? Quà , rượu ngon ? Còn đực gì, ngu cả lũ ?”
Thời gian ngưng đọng, lập tức chảy trở .
Tiền Tam Nhất như thể tiêm một liều t.h.u.ố.c trợ tim, sợ hãi lo lắng đều tan biến, y tít mắt bước lên.
“Sao tay ? Mắt mũi ngươi để ?”
Vừa , móc trong n.g.ự.c vài lượng bạc nhét tay Từ Thanh Sơn: “Ngươi hiểu mà, đây là mạng của đấy!”
Từ Thanh Sơn do dự nhét “mạng của Tiền Tam Nhất” lòng.
Tiền Tam Nhất bực bội: “Này, ngươi tướng quân đấy, ít cũng giữ giá một chút chứ?”
“Cút sang một bên!”
Từ Thanh Sơn hất y sang, ánh mắt khóa chặt mỹ nhân.
Cao Triều phe phẩy quạt, ung dung bước tới, “chát” một tiếng gập quạt : “Cầm lấy!”
“Chỉ cái ?”
Chỉ cái ?
Đây là bút tích của danh gia thư họa triều , đáng giá ngàn vàng đấy!
Cao Triều tức đến vung quạt đập mạnh đầu đối diện: “Mù ? Không thưởng thức? Đồ thô lỗ quý vật!”
Đánh xong, Cao Triều cũng khựng .
Mẹ nó!
Lá gan của đúng là càng ngày càng to, dám đập đầu đại tướng quân luôn !
Từ thô lỗ giật phắt lấy quạt, mở xem vài lượt, nửa nửa : “Đừng tưởng trong nhà ngươi còn giấu hai cái ngon hơn.”
Còn nhớ cả đồ trong nhà ?
Đồ súc sinh!
Lồng n.g.ự.c Cao Triều phập phồng, kiếp, lúc nãy tay nhẹ quá !
Từ Thanh Sơn thẳng về phía cách mấy trượng, giọng trầm thấp vang lên: “Ẻo lả , ngươi qua đây cho !”
Sao kiểu gọi ?
Gọi ai ?
Là Trạng nguyên lang ?
Hàng loạt ánh mắt “xoẹt xoẹt” đổ dồn về một phía.
Tĩnh Bảo vốn đang u uất trong lòng, tiếng gọi hét lên, tất cả đều tan biến, chỉ còn cơn giận.
Riêng tư thì gọi cũng , đằng gọi to giữa bàn dân thiên hạ, , giờ thì cả thành Trường An đều nàng là ẻo lả .
Tĩnh Bảo cam tâm, miễn cưỡng bước tới.
Rõ ràng chỉ mấy bước, nhưng bao nhiêu dòm ngó, cứ như thể mấy trăm mét, suýt nữa còn bước lệch tay chân.
“Gọi to thế gì, thể cho đàng hoàng...”
Chưa dứt câu, ôm chặt lòng.
Tĩnh Bảo giật đ.á.n.h rơi một nhịp tim, dám cử động, ánh mắt bất lực tìm Cao Triều và Tiền Tam Nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-708-chuyen-nay-khong-on-roi.html.]
Hắn ?
Hai ôm, chỉ ôm nàng?
Tiền Tam Nhất bắt ánh mắt của Tĩnh Bảo , đành nhún vai bất đắc dĩ: Thôi thì hy sinh một chút, thằng nhãi đang thể hiện sự thiết với tụi , màu cho xem đấy.
Cao Triều thì cau mày: Đã là màu, còn là tâm kết trong lòng . Tĩnh Thất , hiểu bắt đầu thấy lo cho ngươi !
Không ai trong lòng Từ Thanh Sơn lúc đang nghĩ gì.
Thân thể , của nam nhân. Rõ ràng là của nữ tử, mềm mại như thế, nhẹ bẫng như thế, mảnh mai yếu đuối đến thế.
Hắn thậm chí dám ôm chặt, chỉ sợ lỡ tay nàng đau.
Tim Từ Thanh Sơn đập thình thịch ngừng.
Đây là mơ ?
Không, rõ ràng là thật!
nếu là thật, chân thực chút nào?
Hắn buông tay , mạnh mẽ nhéo một cái lên má Tĩnh Bảo, giả bộ nghiêm nghị: “Quà ? Mau đưa đây!”
Tĩnh Bảo gì, đành trừng mắt lườm : “Ôm cũng ôm , còn đòi quà nữa, ngươi mơ !”
Từ Thanh Sơn khựng , phá lên ha hả.
Phải !
Nàng là món quà quý giá nhất!
Còn , chẳng cần gì nữa!
Tĩnh Bảo, Cao Triều, Tiền Tam Nhất đều tiếng của cho ngơ ngác.
Tĩnh Bảo: Lúc thì ôm, lúc thì nhéo, quá đấy?
Tiền Tam Nhất: Tên nhóc , trạng thái khác xa với tưởng tượng của thế, nên thê t.h.ả.m lắm ?
Cao Triều: Xong , bắt đầu thấu nữa !
“Đại tướng quân!”
Vương Tử Trừng tranh thủ chen lên , ho một tiếng : “Quan tài của Anh Liệt tướng quân đưa đến nhà họ Từ từ hai canh giờ , Đại tướng quân nên mau chóng về thôi!”
Nghe , nụ mặt Từ Thanh Sơn lập tức biến mất.
Thấy vẫn nhúc nhích, Vương Tử Trừng giục: “Tướng quân, còn sớm nữa !”
“Gấp cái gì?”
Từ Thanh Sơn thở một , liếc mắt qua, hai phó tướng Mã Thành và Thẩm Dịch lập tức bước tới.
“Tướng quân?”
“Đóng quân tại chỗ, mỗi ngày luyện ba như cũ.”
“Rõ!”
Lúc Từ Thanh Sơn mới sang Vương Tử Trừng, lạnh lùng : “Vương đại nhân?”
Vương Tử Trừng: “Tướng quân điều gì căn dặn?”
Từ Thanh Sơn: “Mười vạn đại quân, lương thảo thiếu.”
Vương Tử Trừng: “Xin cứ yên tâm, thứ chuẩn đầy đủ.”
“Ừ!”
Từ Thanh Sơn gật đầu, đột nhiên xoay lên ngựa, chỉ tay về phía ba Tĩnh Bảo, giọng vang như chuông: “Ta , các ngươi tới , mấy ngày tới ai về nhà, theo trông linh cữu... Đi!”
...
Một một ngựa dần khuất xa.
Tĩnh Bảo định lên xe thì chợt nghĩ đến chuyện gì, vội bước tới mặt Mã Thành và Thẩm Dịch: “Hai vị thống lĩnh xin dừng bước.”
Mã Thành và Thẩm Dịch thấy là nàng, liếc một cái Mã Thành : “Tĩnh Thất gia gì căn dặn?”
Tĩnh Bảo: “Từ gia quân trở về, ai trấn giữ Biên Sa?”
Mã Thành: “Tướng quân khi khởi hành tiêu diệt xong ba bộ tộc Biên Sa; hơn nữa, Diệp tướng quân tiếp quản Biên Sa từ nửa tháng . Ba vị gia cứ yên tâm, biên giới phía tây của Đại Tần sẽ vấn đề gì. Cáo từ!”
Nói xong, ôm quyền, nhảy lên ngựa, phóng về phía đội Từ gia quân ở gần đó.
Ba Tĩnh Bảo thuận mắt theo, chỉ thấy cả một mảng giáp sắt đen kịt, tài nào thấy điểm đầu.
“Lên xe !” Nàng nghiến răng.
Xe ngựa về kinh, vẫn yên tĩnh như khi .
Chỉ khác một điều, ba còn ai ngẩn ngơ nữa, mà ghé đầu gần .
Tĩnh Bảo hạ giọng đủ cho hai thấy: “Mỹ nhân, Tam Nhất, chuyện ... !”