Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 71: Bắt cóc người

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:13
Lượt xem: 238

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình chăm chú Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo thoáng né tránh ánh mắt của y nhưng nhanh chóng trấn tĩnh, bình thản đối diện.

“Đó là đại tẩu của . hiện tại vẫn chắc nàng bằng lòng . Về nguyên do thì , chỉ xin đồng ý.”

Đại thiếu phu nhân Tĩnh phủ?

suy nghĩ lập tức lóe lên trong đầu Cố Trường Bình. Y nhớ mang máng trong ký ức của chuyện liên quan đến .

, quả thật !

Nàng từng nhảy giếng tự vẫn, c.h.ế.t vô cùng t.h.ả.m thương.

bảo vì thể sinh con nên uất ức mà c.h.ế.t, cũng lời đồn là cha chồng cưỡng bức nên phẫn uất tìm đến cái c.h.ế.t. Nếu Tĩnh Thất dùng chiêu “giả c.h.ế.t thoát ” thì khả năng quả là lớn hơn.

Cố Trường Bình lập tức gật đầu dứt khoát: “Ngươi xác nhận , sẽ lo liệu phần còn .”

Tĩnh Bảo sững .

Nàng ngờ Cố Trường Bình chẳng hỏi một lời đồng ý, trong lòng mừng rỡ thấp thỏm bất an.

“Sắp đến canh Tý , còn mau !”

Tĩnh Bảo chẳng kịp nghĩ nhiều, bèn vén áo chạy vụt ngoài. Khi bước qua bậu cửa, nàng khựng một chút.

Bình tĩnh nào, Tĩnh Thất. Trận còn dài, thể nóng vội!

Sau giờ Tý, trong trang vẫn còn náo loạn.

Tĩnh lão gia mặt mày âm trầm trở về Đông viện, thấy trưởng tử đang chờ mái hiên bèn hỏi: “Cha, bên ngoài thế nào ?”

Tĩnh lão gia mệt mỏi xua tay xốc áo bước về sương phòng phía Tây.

Thân thể Đỗ thị yếu ớt, chịu nổi cảnh dày vò thế . Mà giờ ông cũng chẳng còn hứng thú gì, chi bằng đến phòng ả kỹ nữ ăn uống vui đùa cho khuây khỏa.

Hai ả kỹ nữ ông mua về từ kỹ viện. Nhan sắc tạm bàn tới, chỉ riêng kỹ nghệ phòng the cũng đủ khiến hồn xiêu phách lạc.

Hai nha sớm bày sẵn rượu và thức ăn trong phòng, thấy bước bèn uốn éo lưng eo tiến lên nghênh đón. Một ả gan to thò tay trong áo nam nhân, ả còn thì chu đôi môi đỏ rực áp sát.

Hai cha con tắm mưa xong, ướt sũng nên dứt khoát cởi quần áo lên giường vui thú. Đến khi men rượu ngà ngà, trong phòng vang lên những tiếng rên rỉ hỗn loạn. Hai ả kỹ nữ tất nhiên hết lòng chiều chuộng, bày hết tuyệt kỹ của

lúc , Tĩnh Bảo lén lút chuồn sương phòng phía đông trong khi A Nghiễn canh chừng ở ngoài cửa.

Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn leo lét.

Đỗ thị bất động giường như c.h.ế.t. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng cứ ngỡ là chồng .

Tĩnh Bảo thấy nàng động đậy thì cũng chẳng màng kiêng dè chuyện tị hiềm giữa chị em dâu, bèn quỳ rạp xuống bên giường.

Đỗ thị cảm thấy gì đó , xoay thì lập tức hồn vía lên mây.

Tĩnh Bảo vội bịt miệng nàng , hạ giọng : “Tẩu đừng sợ, chỉ hỏi tẩu một câu: rời khỏi Tĩnh gia, rời khỏi hai cha con súc sinh ?”

Sắc mặt Đỗ thị lập tức tái nhợt, tai ù .

Hắn... ?

Tĩnh Bảo nhẹ nhàng lay nàng: “Ta ác ý, chỉ giúp tẩu một tay.”

“Giúp?” Nước mắt Đỗ thị tuôn như suối, nức nở hỏi: “Ngươi định giúp thế nào?”

Tĩnh Bảo : “Không còn thời gian để giải thích, chỉ hỏi tẩu một câu, tẩu bằng lòng rời khỏi đây ?”

Bằng lòng ?

Ánh mắt Đỗ thị tràn đầy do dự. Nếu rời khỏi Tĩnh gia, nàng sống ? Nương tựa ? Cha con họ Tĩnh chịu để nàng yên ? Còn nhà đẻ ăn thế nào?

Thấy nàng chần chừ, Tĩnh Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, bóp mạnh: “Có ở đây, chỉ để tẩu ăn no mặc ấm, mà còn giúp tẩu sống như một con !”

Trời sang canh năm, trang viện yên tĩnh.

A Man xách hộp cơm bước nhà bếp. Nàng đặt hộp xuống tên chột quét chân ngáng ngã. Chưa kịp kêu lên thì cổ họng dùng ba ngón tay kẹp chặt.

Đôi mắt to tròn của A Man mở căng, hoảng hốt : “Ngươi chạy thoát . Thất gia và của Tế tửu đại nhân đều đang canh giữ trong trang.”

“Câm mồm! Ông mày bắt ngươi con tin, thoát ?”

A Man run lẩy bẩy, nước mắt lã chã: “Đại gia, ngài g.i.ế.c cũng vô ích thôi. Ta chỉ là một đứa nô tỳ, mạng hèn chẳng đáng mấy đồng. Dù Thất gia vì tình cũ mà dung tha thì Cố đại nhân cũng nhất định bỏ qua cho ngài, chắc chắn sẽ áp giải ngài đến nha môn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-71-bat-coc-nguoi.html.]

“Tiên sư cha !” Tên chột nghiến răng ken két. “Được ! Ông đây thấy một đứa là g.i.ế.c, thấy hai là g.i.ế.c cả đôi, xuống suối vàng bầu bạn!”

“Đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c ... ... thể giúp ngài nghĩ cách trốn ngoài!”

Ánh mắt tên chột lóe sáng, siết tay mạnh hơn: “Nói!”

A Man mặt trắng bệch: “Đông viện đại thiếu phu nhân của . Nếu ngài bắt nàng con tin, Cố đại nhân nhất định sẽ để ngài .”

“...A Man, còn ?”

“Dạ, đến ngay đây!” A Man len lén liếc tên chột.

Hắn nhếch miệng hung dữ: “Ra ngoài hé nửa lời, bằng g.i.ế.c sạch cả nhà ngươi!”

“Không , ! Đại gia tha mạng! Đại gia tha mạng!”

Cánh cửa khép kêu “két” một tiếng.

Đợi bên ngoài còn động tĩnh, tên chột mới tháo dây trói chân, đẩy cửa lao như báo săn.

“Không ! Tên chột bỏ trốn!”

“Có ai , mau đuổi theo!”

“Bao vây ! Hắn thương, chạy xa !”

Tiên sư chúng bay! Lão tử liều mạng với chúng bay!

Tên chột dồn sức, xông thẳng về Đông viện. Hắn một cước đá tung cửa sương phòng phía Đông túm lấy đàn bà giường.

Tóc tai Đỗ thị rối bù, run rẩy rấm rứt.

Tên chột liếc thấy cái kéo bàn, lập tức chộp lấy dí cổ Đỗ thị kéo nàng lao ngoài.

Vừa khỏi phòng, ánh sáng bỗng chói lòa, hàng chục bó đuốc rực sáng cả nửa bầu trời đêm.

Lúc , cha con họ Tĩnh mới từ trong chạy , áo quần còn mặc chỉnh tề, n.g.ự.c trần lồ lộ. Vừa thấy tình cảnh trong sân, cả hai đều c.h.ế.t .

Tên chột lôi lên phía : “Tránh ! Bằng g.i.ế.c ả!”

Đỗ thị nức nở: “Phu quân, cứu ...”

Tĩnh Vinh Tuyên cuống cuồng xua tay: “Có chuyện gì từ từ , đừng nàng thương.”

“Mẹ nó chứ, ông đây bảo ngươi tránh !” Vừa , ấn kéo sâu thêm nửa tấc khiến m.á.u tươi từ cổ Đỗ thị nhỏ xuống từng giọt. “Ta cần một con ngựa, con nhanh nhất! Mau dắt đến đây!”

Tĩnh Vinh Tuyên dám quyết định, sang cha . Nhị lão gia giận dữ dậm chân: “Đưa ngựa cho !”

“Ngựa tới ! Ngựa tới !”

Tên chột kéo Đỗ thị rút lui khỏi sân. Hắn bước một bước thì vòng vây cũng lùi một bước.

Sắp đến gần ngựa, Tĩnh Vinh Tuyên cuống lên hét lớn: “Người , mau mời Thất gia và Tế tửu đại nhân!”

Nghe , tên chột đạp một cái bế thốc Đỗ thị lên ngựa, kẹp chặt hông nàng, giật mạnh dây cương và phóng như bay màn đêm.

lúc , Tĩnh Bảo và Cố Trường Bình mới vội vã chạy tới.

Cố Trường Bình hỏi rõ tình hình lập tức hạ lệnh: “Người , đuổi theo!”

A Nghiễn và Cố Dịch liếc , lời nào mà đồng loạt phi lên ngựa rượt đuổi.

Tĩnh Bảo chạy tới mặt Tĩnh Vinh Tuyên: “Đại đường ca, cũng mau lên ngựa chứ! Mau cứu đại tẩu về!”

“Ta…” Tĩnh Vinh Tuyên khựng .

“Không ! Tên chột đó là kẻ liều mạng!” Nhị lão gia giơ tay ngăn cản.

Tĩnh Bảo gấp đến độ giậm chân: “Đại đường ca, đó là vợ kết tóc của mà!”

Tĩnh Vinh Tuyên dậm chân nhưng tiếng nào.

Tĩnh Bảo sang: “Nhị thúc?”

Nhị lão gia nghiến răng: “Người , tập hợp hết nam đinh trong trang, ai cứu đại thiếu phu nhân sẽ thưởng một ngàn lượng bạc!”

Cố Trường Bình lạnh lùng liếc : “Tĩnh Thất, báo quan !”

 

Loading...