Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 713: Quả thực là hoa đẹp trăng tròn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:08
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt Tĩnh Bảo khó coi đến mức chẳng thể dùng lời diễn tả.

Bởi nơi Biên Sa khổ lạnh, bô, bọn nam nhân đều giải quyết ngay nơi hoang dã, nàng cũng chỉ thể bắt chước theo, mỗi đều thật xa, tránh khỏi tầm mắt khác.

Thế mà cuối cùng vẫn sơ hở.

Đã trông thấy ư.

“Lại liên hệ với mấy chuyện lúc còn ở Quốc Tử Giám, theo chút dấu vết , lập tức đoán .”

Giọng điệu của Tĩnh Bảo cứng đờ.

đột nhiên, giọng của chuyển lạnh, ánh mắt lộ hàn quang: “Ẻo lả, nửa đêm tới đây, ngươi chỉ hỏi chuyện đúng ?”

Ai võ tướng chỉ đ.á.n.h trận?

Bị trúng tâm sự, Tĩnh Bảo gượng một tiếng: “Thật còn một chuyện hỏi.”

Dường như , cất giọng thẳng: “Ngươi hỏi định tiết lộ phận của ngươi ?”

Khóe môi Tĩnh Bảo nở nụ khổ: “Ngươi ?”

“Ngươi nghĩ thế nào?”

“Không!”

“Vì ?”

“Bởi vì ngươi là Từ Tướng quân.” Tĩnh Bảo thẳng : “Từ đến nay quang minh lạc, cứng cỏi chính trực, chẳng bao giờ nhân lúc khác gặp nạn mà thừa cơ hại , cũng nỡ khiến đau khổ.”

Từ Thanh Sơn lắc đầu: “Ẻo lả, ngươi nghĩ nhiều . Ta đầu tiên là một nam nhân, mà là nam nhân thì đều thất tình lục dục. Ngươi cả đời , điều nam nhân khao khát nhất là gì ?”

“Là gì?”

“Trong tay nắm quyền thiên hạ, gối đầu lên đùi mỹ nhân.” Giọng nhạt nhẽo: “Mà ngươi đúng là mỹ nhân .”

Tim Tĩnh Bảo bỗng đập nhanh, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Từ Thanh Sơn, vẫn tin.”

“Con sẽ đổi.”

Ánh mắt Từ Thanh Sơn thoáng cô đơn, mang theo vẻ cam lòng mà mỉm : “Sao hả, ngươi cho phép Mỹ nhân đổi, Tam Nhất đổi, mà cho đổi?”

“Họ từng đổi.”

“Tiền Tam Nhất đến bạc cũng chẳng thiết nữa, còn đổi, ẻo lả, ngươi coi mù chắc?”

Hắn ngẩng đầu vẻ mặt của Tĩnh Bảo, gương mặt thanh tú , kinh ngạc và thất vọng đều hiện rõ mồn một.

Hắn đổi!

Vậy chẳng là...

Tĩnh Bảo còn kịp nghĩ sâu thêm thì giọng trầm thấp vang lên: “Trận chiến giữa quân Nam và quân Bắc, nhanh sẽ khai hỏa, ai sống ai c.h.ế.t ai . Ta các ngươi thuyết phục , để cuối cùng kết cục hoa trăng tròn.”

Từ Thanh Sơn giơ tay chỉ về phía hai cỗ quan tài: “Có họ ở đây, ngươi xem, thể ?”

Không thể.

Trong lòng Tĩnh Bảo rõ hơn ai hết.

“Khi còn ở Biên Sa, mỗi ngày đều mong tin tức truyền đến, sợ tin tức đến. Mỗi cầm lấy quân báo, đều hít sâu mấy , mới dám mở .”

Hắn như đang sa một vũng lầy bờ bến, bùn đất bốn phía cứ thế ùa tới, khiến thở , cũng thể giãy giụa.

Càng hít thở càng đau, càng giãy giụa càng nghẹt thở.

“Những ngày , giống như con chó, quỳ xuống mà cầu mong cây kim tai ương đừng rơi xuống đầu , thể chừa cho một con đường sống để tiếp.”

Từ Thanh Sơn cầm lấy tờ giấy vàng trong tay, nhạo: “ cây kim rốt cuộc vẫn rơi , lệch một ly. Trước là Nhị thúc, đến tổ phụ, họ đều là nhất của , chẳng ai đau bằng .”

Lời như d.a.o cứa tim Tĩnh Bảo, khiến nước mắt nàng rơi lã chã.

“Khóc cái gì!”

Từ Thanh Sơn giơ tay, dùng ngón tay lau nước mắt cho nàng: “Phụ nữ các ngươi là thế đấy, nước mắt nhiều, động một chút là rơi.”

Tĩnh Bảo làn tay lạnh lẽo của cho giật , vô thức thốt lên: “Sao tay ngươi lạnh thế?”

Từ Thanh Sơn tự giễu, chỉ n.g.ự.c : “Nơi lạnh, tay tất nhiên cũng lạnh. Ai bảo các ngươi đều về phía ? Hắn đến thế ?”

“Thanh Sơn, bọn họ đều về phía , thật ...” Tĩnh Bảo nghẹn giọng : “Chúng cũng đều về phía ngươi. Ngươi đúng, chúng chỉ mong hoa trăng tròn, phàm chỉ bấy nhiêu mong mỏi.”

Ánh mắt Từ Thanh Sơn thoáng d.a.o động: “Ngươi theo thì hoa trăng tròn thôi!”

Tim Tĩnh Bảo nảy lên một nhịp thật mạnh, run giọng hỏi: “Nếu theo ngươi, thật sẽ hoa trăng tròn ?”

Từ Thanh Sơn nàng, mỉm gật đầu: “Ngươi chẳng lạ gì, ý đồ với ngươi một ngày hai ngày, một năm hai năm, đến còn chẳng hiểu quên nữa. Ngươi thì chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-713-qua-thuc-la-hoa-dep-trang-tron.html.]

Tĩnh Bảo: “Ta chỗ nào? Ngươi thích ở điểm nào?”

“Không !”

Từ Thanh Sơn nhíu mày nghĩ thật lâu, : “Chỉ là thấy hợp mắt, đó ai cũng thấy lòng nữa.”

Dứt lời, bật : “Về nhà nghĩ kỹ , lựa chọn thế nào. Nếu thể gối đầu lên đùi mỹ nhân thì thứ khác cần cũng !”

Tĩnh Bảo từng thấy nụ mặt .

Đó chẳng nụ , mà giống như mặt khoác lên một tấm mặt nạ .

Giả lắm.

Nàng trầm mặc thật lâu, giữa hai hàng mày lúc nhíu lúc giãn, giãn nhíu, : “Dù chỉ xem ngươi là , hề tình yêu nam nữ, ngươi cũng bằng lòng ?”

“Bằng lòng!”

“Dù từ nay về hận ngươi, ngươi cũng bằng lòng?”

“Bằng lòng!”

“Vậy còn nhà họ Từ?”

Tĩnh Bảo đột nhiên chỉ hai cỗ quan tài : “Còn... họ thì ?”

Ánh mắt Từ Thanh Sơn trở nên vô cùng phức tạp, chằm chằm nàng, chợt cụp mi, che giấu nỗi đau lóe lên trong mắt.

Hắn thở dài: “Ẻo lả, ngươi đừng thông minh như thế .”

Phải!

Đó chỉ là lời đùa của .

Nếu do tổ phụ một tay nuôi lớn;

Nếu m.á.u trong đậm hai chữ “trung hiếu”;

Nếu vai mang nhiều trách nhiệm như ;

Nếu thật sự thể vì một nữ nhân mà buông bỏ tất cả;

Nếu thật sự chẳng bận tâm nàng sẽ hận ...

Thì lẽ...

Tầm mắt đến , đều là hồi ức.

Trong lòng nghĩ đến , đều là quá khứ.

Hắn ước gì câu ban nãy đùa giỡn, mà là lời thật lòng của .

Đáng tiếc .

Đời của Từ tướng quân, nhiều chữ "nếu" đến .

“Ẻo lả, ngươi hiểu nhất.”

Hắn về, mà còn là dẫn theo Từ gia quân về thì đúng là chẳng còn mơ hoa trăng tròn gì nữa.

Từ Thanh Sơn : “Điều mong chỉ là ngươi đừng hận đến tận xương.”

Lời như chiếc kim, đ.â.m thủng tất cả hi vọng, mong chờ, và cả chút may mắn cuối cùng trong lòng Tĩnh Bảo.

Cho nên, sẽ công khai thế của nàng.

Cho nên, sẽ dùng thế ép nàng đồng ý hôn sự.

Cho nên, nàng là công cụ nhất để báo thù Cố Trường Bình, chỉ vì hai cỗ quan tài mắt.

Tĩnh Bảo , chằm chằm , đến mức mắt đỏ hoe, nóng rực.

“Đi thôi, tiễn ngươi!”

Từ Thanh Sơn mặt , lạnh nhạt , ném tờ giấy vàng cuối cùng lò.

“Không cần , Từ Tướng quân!”

Tĩnh Bảo thu ánh , : “Linh đường thể thiếu một cháu hiếu thảo như ngươi, tự về .”

Dứt lời, nàng chống tay dậy từ đệm cỏ, thêm một lời dư thừa nào nữa, xoay rời .

Ai tình yêu là con d.a.o cắm tim.

Tình bạn, cũng .

 

Loading...