Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 715: Người đó là Thám hoa lang
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:10
Lượt xem: 152
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng năm trong chốn thâm cung, thỉnh thoảng một hai tiếng ve kêu.
Trong cung điện.
Cung nữ tín ghé tai Vương Hoàng hậu thì thầm: “Nương nương, dò hỏi rõ ràng , là sáng nay Từ Tướng quân nhờ dâng lên một bản tấu, tố cáo Vương gia nhà bất kính với Anh Liệt Vương.”
Vương Hoàng hậu sững , tim đập thình thịch như sấm, hồi lâu mới thốt: “Hắn là đang báo thù vụ năm xưa hạ t.h.u.ố.c đấy mà!”
“Nương nương, còn một chuyện nữa, đêm qua Hoàng thượng tới Thuỷ Tích điện, đó còn sai mang nước nóng !”
Lời hết, nhưng Vương Hoàng hậu nghĩ tới tận cùng, càng nghĩ càng hoảng loạn.
Tô Thái phó tái xuất, Hoàng đế bày mưu tính kế nơi triều chính;
Tô Uyển Nhi sinh con trai, thoắt cái thêm sủng ái mới;
Từ Thanh Sơn vì thù riêng mà cáo tội, Vương gia hệt như hổ rình mồi;
Vậy Vương gia ?
Nàng ?
Vương Hoàng hậu khỏi dâng lên nỗi bi ai.
Người ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, nhưng trong chốn thâm cung , nào cần tới ba mươi năm, ba năm thôi là một trời một vực.
Suy cho cùng vẫn là Vương gia kế tục, vững trong triều đình. Tuy nàng thừa tâm cơ và mưu lược, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một nữ nhân trong cung.
“Bây giờ, chỉ thể đặt hi vọng Hoàng thượng thôi. Hoàng thượng vẫn luôn tôn trọng và dịu dàng với nương nương mà.”
Vương Hoàng hậu liếc mắt cung nữ tín, thở dài: “Nếu là chuyện của văn thần, bổn cung còn thể góp chút mưu kế Hoàng thượng, nhưng nay là quốc sự, là chuyện binh đao, Hoàng thượng chịu lời một nữ nhân như .”
“Nô tỳ bên cạnh Vương công công , Hoàng thượng định ban hôn cho Từ Tướng quân, nhưng Tướng quân bảo trong lòng .”
“Ai?”
“Tướng quân . Nếu nương nương thể Hoàng thượng giải mối ưu phiền ...”
Vương Hoàng hậu sang, cung nữ lập tức ngậm miệng.
Vương Hoàng hậu bước tới bên cửa sổ, mấy nhành liễu rũ bên ngoài, hồi lâu mới thở than: “Bổn cung lâu gặp con nhà họ Diệp .”
Cung nữ tín thông minh bao.
Diệp Quân Chỉ từng đuổi theo Từ Thanh Sơn tận biên cương, còn trong lòng Từ Thanh Sơn là ai?
“Nương nương, nô tỳ lập tức sắp xếp.”
“Ừm!”
Tiếng bước chân dần xa, trong điện chẳng còn ai, lúc Vương Hoàng hậu mới nhạt.
Tước vị Định Quốc công còn nóng đầu, mà dám ỷ sủng sinh kiêu?
Nếu bại thêm một nữa, đến Hoàng đế cũng cứu nổi nhà họ Từ;
Còn nếu thắng chỉ e là một Cố gia thứ hai.
Bổn cung tạm thời nhịn ngươi một chút!
...
Chạng vạng tối, cơn mưa rào bất chợt, Kỷ Cương trong ngự thư phòng.
Căn phòng rộng lớn, ngoài và Hoàng đế , còn Tô Thái phó đang .
“Khởi bẩm Hoàng thượng, chiều hôm qua, Từ Tướng quân cho mời Thất gia Tĩnh phủ rời , để Cao công tử và Tiền công tử ở .”
“Đến đêm, hai công tử rời Từ phủ với vẻ mặt tức giận.”
“Một canh giờ , ba khắc giờ Tuất, Thất gia về Từ phủ, ở chừng nửa canh giờ thì rời .”
“Thất gia về tới phủ , ngây nơi bậc cửa bên góc tường chừng một tuần mới bước .”
“Sáng nay hửng sáng, Từ Tướng quân tới ngoại ô phía tây thành thao luyện binh mã, một khắc mới trở thành.”
Lời Kỷ Cương trình tấu ngắn gọn, đến mức gần như khô khan vô vị, nhưng Lý Tòng Hậu vẫn vài phần đầu mối.
Cao Triều, Tiền Tam Nhất vì giận dữ rời ?
Tĩnh Thất vì Từ phủ?
“Kỷ đại nhân, khanh đoán xem là chuyện gì xảy ?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, thần , dám suy đoán bừa.”
Trong mắt Lý Tòng Hậu thoáng hiện gợn sóng, suy nghĩ hồi lâu phất tay: “Ngươi lui .”
“Thần cáo lui!”
Kỷ Cương hành lễ, xoay thì thấy Vương Trung hấp tấp , sắc mặt đầy kinh hoảng, khiến y bất giác thấy lo, bước chân chậm một chút.
“Hoàng thượng! Hoàng thượng!”
“Chuyện gì mà hốt hoảng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-715-nguoi-do-la-tham-hoa-lang.html.]
Vương Trung lau mồ hôi trán, run giọng : “Hoàng thượng, lão nô dò hỏi rõ ràng , trong lòng Từ Tướng quân là... Thám hoa lang!”
Lý Tòng Hậu sửng sốt: “Thám hoa lang?”
“Là Thất gia Tĩnh phủ! Hoàng thượng quên ? Năm xưa lúc còn là Thái tử, từng dự tiệc mừng công, y gây một trận náo loạn, đó chẳng hiểu vụ rơi im lặng.”
Vương Trung nhịn kêu “ôi chao” một tiếng: “Bảo chỉ trong lòng , lão nô hỏi là tiểu thư nhà ai, sống c.h.ế.t cũng chịu !”
Lý Tòng Hậu sang Tô Thái phó, mà chính Tô Thái phó cũng kinh ngạc chẳng kém.
Tĩnh Văn Nhược từng theo mấy tháng, thông minh lanh lợi, miệng lưỡi lanh lẹ, chỉ điều... thông minh quá.
“ là hồ đồ!” Sắc mặt Tô Thái phó trầm xuống: “Thiên đạo là âm dương điều hoà, nhu cương tương trợ mới thành đạo vợ chồng.”
Lý Tòng Hậu cũng dở dở . Mấy năm trận náo loạn , cứ nghĩ Từ Thanh Sơn chỉ là nhất thời bốc đồng, nào ngờ đến giờ còn đổi ý?
“Tin , khanh từ ?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, là tiểu thư nhà họ Diệp đích với Hoàng hậu nương nương.”
Vương Trung nghĩ đến món lợi mà Hoàng hậu hứa hẹn, vội vã thêm: “Hoàng hậu nương nương vì xót Tướng quân nối dõi, vẫn luôn mai mối, nào ngờ...”
Lão vỗ đùi, giọng đầy xót xa: “Hoàng thượng, xem thế là thế nào? Trưởng tôn phòng lớn nhà họ Từ chỉ mỗi Tướng quân, là để con nối dõi chứ! Nếu lão Quốc công suối vàng , chắc lật cả nắp quan tài mà bật dậy mất!”
Lý Tòng Hậu liếc , lạnh nhạt : “Nếu Từ Tướng quân từng nhắc đến thì chuyện trẫm xem như hề . Việc ban hôn cũng cần nhắc nữa.”
“Hoàng thượng minh.”
Vương Trung nghĩ đến vị tiểu tổ tông cũng cái nết giống hệt, bèn nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn, đều là cái tên họ Cố gieo tai hoạ!”
Ba chữ “tên họ Cố” , quả là độc d.ư.ợ.c đ.â.m thẳng ruột gan.
Lý Tòng Hậu nghĩ đến tình hình chiến sự phía Bắc, trong lòng như tảng đá đè nặng, nghẹn ứ đến khó chịu mà chẳng trút .
Tô Thái phó thấy vệt đỏ trong mắt Hoàng đế, : “Từ Tướng quân ban ngày luyện binh, ban đêm thủ linh. Thần xin mỗi đêm tới linh đường, giảng binh pháp cho Tướng quân một canh giờ.”
Lý Tòng Hậu , cổ họng động, hồi lâu mới lên tiếng: “Tiên sinh lòng !”
...
Phủ Cẩm Y vệ.
Kỷ Cương ngẩng đầu sắc trời đêm ngoài cửa sổ, cầm bút lên giấy hai chữ Tĩnh Bảo.
Không rõ vì , nhớ đến hai Giang Nam năm đó, cùng với đ.á.n.h giá của bản về nếu chí hiếu chí thì là kẻ già đời gian trá.
Chuyện đảo Mỹ Nhân, ngoài mặt là đại thắng, nhưng chỉ Kỷ Cương mới rõ, sự thực như thế.
Đám cháy ở Tầm Phương Các mới chỉ hai năm, nhưng đảo Mỹ Nhân ở phủ Lâm An tồn tại hơn mười năm, thể thấy, Thịnh Vọng và Cố Ấu Hoa chẳng qua chỉ đang ẩn cư nơi đó.
Mấy bán ngọc đảo đều , đảo chủ quanh năm mang mặt nạ.
Vì đeo mặt nạ?
Có điều gì tiện để khác thấy?
Người đó rốt cuộc quan hệ gì với Cố Trường Bình?
Ánh mắt Kỷ Cương lên hai chữ giấy.
“Tĩnh Bảo? Thất gia Tĩnh phủ?”
Người sinh và lớn lên ở phủ Lâm An, cha nhị phòng hãm hại, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.
Y từng theo học Cố Trường Bình, đỗ Thám hoa, nhập Hàn lâm, Mật Thư đài, liên luỵ mà mất chức;
Sau đó cùng Cao Triều vượt ngàn dặm tới biên cương.
Từ biên cương trở về, đang yên đang lành ở phủ Lâm An, bất ngờ lên kinh, lao vũng nước đục ?
Từ Thanh Sơn một lòng nhung nhớ y?
Mà đến giờ y vẫn lập gia thất?
là một kẻ như mê cung!
Thái dương Kỷ Cương giật giật, đau nhức thôi. Hắn cầm bút, khoanh tròn hai chữ “Tĩnh Bảo”.
“Người !”
“Đại nhân!”
“Lại điều tra cho .”
Thuộc hạ thấy tên , nhíu mày hỏi: “Đại nhân tra từ ? Cần điều tra điều gì?”
“Ta bộ quá khứ của y.”
“Rõ!”
“Khoan !”
Kỷ Cương trầm ngâm một lát tiếp: “Còn nữa, cha y xảy chuyện ở phủ Dương Châu, lập tức phái tới đó, rốt cuộc là sống c.h.ế.t!”