Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 717: Ánh mắt ấy là xót xa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:13
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm dần khuya.
Từ Thanh Sơn xuống ngựa, ném dây cương cho tiểu đồng bên cạnh. Mạch Tử tiến lên đón, hạ giọng : “Gia, linh đường hai vị khách đang chờ.”
“Ai?”
“Một là Tô Thái phó, còn ...”
Mạch Tử ngẩng đầu liếc sắc mặt chủ tử: “Là Tiền Công tử.”
Từ Thanh Sơn lập tức dừng bước: “Bọn họ đến gì?”
“Tô đại nhân là phụng mệnh Hoàng thượng tới giảng binh pháp cho gia; còn Tiền Công tử... là đến cùng gia thủ linh.”
Nghe , Từ Thanh Sơn im lặng một lát, : “Mời Tô Thái phó thư phòng, tắm rửa áo quần qua giảng.”
Mạch Tử thấy chẳng nhắc gì đến , bèn vội hỏi: “Thế còn Tiền Công tử?”
“Không cần quan tâm.”
Mạch Tử ngẩn : “Dạ!”
...
Bị bỏ mặc trong linh đường, gương mặt Tiền Tam Nhất chẳng lộ chút giận dữ nào.
Y sang đồ tang, xếp bằng đệm cỏ, lấy một quyển sách, vô cùng say mê.
Hai cỗ quan tài, một kẻ sách cũng thấy kỳ quặc.
Một khắc giờ Hợi, Từ Thanh Sơn men ánh trăng tới.
Tiền Tam Nhất hé mắt , cúi đầu tiếp tục .
Từ Thanh Sơn xổm xuống mặt y, mắt thẳng: “Ngươi đến gì?”
“Cùng ngươi thủ linh.”
“Ta cần ai bầu bạn.”
“Ngươi đúng là lời nuốt lời đấy Từ Thanh Sơn, ai là mặt bao nhiêu lớn tiếng gào lên ‘các ngươi ai về’ hả? Là ai gào lên ?”
Tiền Tam Nhất ném quyển sách xuống, nhạt: “Tướng quân đại nhân mở miệng là giữ lời, thể tự tát mặt .”
Câu đ.â.m trúng tim đen Từ Thanh Sơn, mặt lập tức sầm .
Tiền Tam Nhất coi như thấy, trơ mặt tiếp: “Mà , tránh xa một chút, mùi đàn ông thô kệch, sợ hun c.h.ế.t.”
Thật là sợ đánh, bởi vì bàn tay đang buông bên siết chặt thành nắm đ.ấ.m .
Cổ họng Từ Thanh Sơn lăn lên lăn xuống mấy , đó dậy thắp hương, dâng hương, đốt giấy... xuống đệm cỏ phía bên .
Nhắm mắt, bắt đầu nghiền ngẫm từng lời Tô Thái phó giảng lúc nãy.
Tới khi từng câu từng chữ thấm nhuần, ngẩng đầu lên thì thấy Tiền Tam Nhất tựa tường ngủ , mũi thở phì phò.
Quầng mắt y xanh đen cả một vòng.
Ánh mắt Từ Thanh Sơn bỗng dịu , còn gai góc như khi nãy nữa. Hắn dậy, bước phòng trong, lấy một chiếc chăn mỏng, nhẹ nhàng đắp lên Tiền Tam Nhất.
“Gia...”
“Suỵt!”
Mạch Tử dọa giật , nhẹ nhàng đặt hộp đồ ăn xuống lui ngoài canh giữ.
Từ Thanh Sơn mở hộp, ăn ngấu nghiến như hổ đói.
Nếu lúc ngẩng đầu lên, ắt sẽ thấy từ lúc nào, đôi mắt Tiền Tam Nhất hé mở một khe, lặng lẽ ăn đến vội vã.
Trong ánh mắt , là nỗi xót xa.
...
Trong Tĩnh phủ.
A Man chủ tử nhà đầy lo lắng: “Gia, đêm nay nghỉ sớm một chút , đừng thức khuya nữa.”
Tĩnh Bảo đặt quyển sách trong tay xuống: “Trong viện của Tiền Tam Nhất động tĩnh gì chứ?”
“Không ạ!”
“Vậy thì !”
Vậy nghĩa là, Từ Thanh Sơn đuổi , vẫn để y ở linh đường.
Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm, mặc cho A Man giúp xõa tóc áo quần thì đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập. Nàng vội khoác thêm áo ngoài.
“Ra xem là ai?”
A Man vén rèm ló đầu : “Là Cao công tử.”
Vừa dứt lời, Cao Triều hất A Man sang bên, xông thẳng : “Tĩnh Thất, bên gối thêm một phong thư, ngươi mau xem !”
Tĩnh Bảo chột : “Ai gửi?”
Cao Triều trả lời: “Ta đoán là Nhị gia để .”
Nghe đến tên Thịnh Nhị, Tĩnh Bảo lập tức mở thư.
Trong thư chỉ một hàng chữ ngắn ngủi:
Hôm nay, Cẩm Y vệ phái hai toán , một đến Lâm An, một đến Dương Châu, cảnh giác.
Tĩnh Bảo nghẹn thở, ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm ánh mắt Cao Triều đang sang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-717-anh-mat-ay-la-xot-xa.html.]
Trong mắt cả hai, đều là kinh hãi.
Căn phòng chợt lặng như tờ.
Cao Triều nghĩ ngợi một lúc lâu mới : “Lâm An thì đoán , chắc là chuyện vận lương. phủ Dương Châu... thì chịu.”
Tĩnh Bảo cũng đoán .
thời điểm nhạy cảm thế , bất kỳ hành động nào của Cẩm Y vệ cũng đều mang hàm ý sâu xa, tuyệt đối tùy tiện.
Sao là Dương Châu?
Đầu Tĩnh Bảo chợt loé lên: “Có liên quan đến Ôn lão đại ? Dương Châu từng là địa bàn của mà.”
Đầu óc Cao Triều lập tức “nổ đùng” một tiếng: “Phía Bắc thiếu lương thực, Ôn Lư Dụ hành động, chẳng lẽ Cẩm Y vệ để mắt ?”
Tĩnh Bảo: “Rất khả năng. Giờ Ôn lão đại ở Lâm An, nhưng đại bản doanh của vẫn ở Dương Châu.”
Cao Triều: “Vậy chắc chắn là nhắm !”
Tĩnh Bảo sốt ruột: “Phải nhanh chóng báo tin cho .”
Cao Triều lập tức quyết định: “Mau, ngươi thư , sai Tiểu Cửu đưa tận tay!”
Tĩnh Bảo: “Không ! Tiểu Thất, Tiểu Cửu, A Nghiễn ai trong họ rời thành, đều đang mí mắt của Cẩm Y vệ cả. Phải tìm khác.”
Cao Triều: “Ngươi chỉ cần thư, đưa thư để nghĩ cách.”
Tĩnh Bảo: “Bảo Ôn lão đại chạy thẳng lên Bắc phủ !”
“Chạy cũng , tóm chỉ một chữ: chạy!”
Cao Triều nóng như lửa đốt.
Tìm ai đưa thư đây?
Vừa đáng tin, chạy nhanh, khiến nghi ngờ?
Ai, ai, ai chứ?
Đầu chợt hiện lên một cái tên...
Lục Hoài Kỳ!
...
Nửa canh giờ , trong Ôn đường vốn buôn bán ế ẩm, hai công tử bước .
Hai chọn bể tắm lớn nhất, cùng trần như nhộng.
Để tiện chuyện, cả hai sát .
Cao Triều liếc bên của đối phương, cúi đầu , hít một mới đè giọng : “Ngươi ở phủ Lâm An vẫn còn vài chuyện thu dọn xong nhỉ?”
“Còn tại ngươi thư cho Tiểu Thất .”
“Chuyện cũ bỏ qua, mai sai tiểu đồng nhà ngươi tới phủ Lâm An một chuyến, giúp đưa thư.”
“Mẹ ngươi chứ, ngươi tính là cái thá gì...”
“Bức thư là Tĩnh Thất .”
“...”
“Gửi cho Ôn Lư Dụ. Hắn Cẩm Y vệ theo dõi , bảo mau chạy .”
“...”
“Nhớ kỹ, xuất phát ngay lập tức, càng nhanh càng , nhất định một bước khi Cẩm Y vệ tay.”
“...”
“Lý do đến Lâm An hợp tình hợp lý, để ai nghi ngờ.”
“...”
“Tốt nhất là ngươi đích luôn thì càng .”
“Họ Cao , ngươi...”
“Họ Cao chỉ truyền lời, gì bất mãn thì về mắng Tiểu Thất nhà ngươi, đừng trút lên .”
“...”
“Chúng là châu chấu cùng thuyền cả thôi, Lục thiếu gia, ngươi nhanh nhận lời !”
“...”
“À còn nữa, lát nữa ngươi trả tiền, gia đây dạo nghèo rớt mồng tơi, bạc.”
“...”
Lục Hoài Kỳ hừ một tiếng, đột nhiên từ nước bò lên, ném một câu: “Ai hẹn trả tiền!”
“Này, ngươi đấy?”
“Làm việc cho gia ngươi!”
Lục thiếu gia bước với hai chân dài, nghênh ngang mà rời khỏi.
Cao Triều tựa thành bể, chân mày giãn , đồng thời thở phào một thật dài.
Chỉ điều hề , thở ... thở quá sớm.
Bởi vì sự thật giống những gì và Tĩnh Bảo suy đoán.