Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 72: Ngày thoát nạn
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:14
Lượt xem: 249
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời sáng rõ, tuần phủ Thuận Thiên là Phùng Chương mới dẫn đến nơi. Vừa thấy hại, ông chột , là ?
Tĩnh Bảo tiến lên hành lễ kể đầu đuôi sự việc một cách rõ ràng.
Phùng Chương xong bèn hỏi: “Những truy đuổi ai về ?”
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Vẫn ai về ạ.”
Phùng Chương lập tức sai chia truy tìm. Một hai tên đạo tặc thì chuyện hiếm, nhưng mất tích là đại thiếu phu nhân nhà quan thì là chuyện lớn.
Đến trưa, những phái vẫn ai trở . lúc đang thấp thỏm lo lắng thì một tràng tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng tới.
Thị vệ cận của Nhị lão gia nhảy xuống ngựa, quỳ sụp mặt ông, run giọng : “Lão... lão gia...”
“Người ?” Nhị lão gia lập tức túm lấy y.
Thị vệ lùi , đáp: “Chúng truy đuổi suốt năm trăm dặm mới tìm xác của tên chột. ... nhưng đại thiếu phu nhân... thấy cả...”
“Không thấy?” Tĩnh Vinh Tuyên gầm lên: “Đang yên đang lành mất tích?!”
“Bẩm đại gia, tại hiện trường chúng phát hiện nhiều dấu chân ngựa. E rằng... e rằng nàng sơn tặc bắt ...”
“Sơn tặc?” Tĩnh Vinh Tuyên phịch xuống ghế, mặt mày hoảng loạn.
Tĩnh Bảo "a" lên một tiếng, vành mắt tức thì đỏ hoe: “Đám sơn tặc đều là bọn hung tàn vô đạo, đại tẩu chúng bắt thì còn đường sống?”
Mọi , lòng đều trĩu nặng. Nếu quả đúng là sơn tặc bắt , cho dù còn sống thì e là danh tiết cũng chẳng giữ .
Tĩnh Bảo vén trường sam, quỳ sụp mặt Phùng Chương: “Đại nhân, Tĩnh Thất cả gan xin phái binh diệt phỉ, cứu đại tẩu của trở về!”
“Chuyện ...” Phùng Chương thoáng lộ vẻ khó xử.
Việc diệt phỉ thuộc quyền quản lý của phủ Thuận Thiên. Với một trăm và trăm thanh đao, mà trấn áp nổi sơn phỉ? Những năm , Binh bộ nhiều tổ chức truy quét bọn chúng, nhưng binh lính c.h.ế.t còn nhiều hơn cả phỉ.
“Đại nhân, nếu chậm trễ, e là còn kịp nữa!” Tĩnh Bảo gằn giọng, sắc mặt đỏ bừng vì giận.
“Tĩnh Thất!” Một giọng lạnh lùng cất lên, là Cố Trường Bình, nãy giờ vẫn im lặng. “Việc diệt phỉ là của Binh bộ. Phải trình lên Binh bộ, chờ quan viên nghị định lên kế hoạch hành động thì mới thể điều binh.”
Tĩnh Bảo bật dậy, nghiến răng : “Các thì ! Nàng gả Tĩnh gia, là của Tĩnh gia. Ta thể trơ mắt nàng chịu c.h.ế.t!”
Nói , nàng lao ngoài.
Phùng Chương lắc đầu than thở: “Cố đại nhân, ngài xem chuyện ...”
“ là đồ ngông cuồng!” Cố Trường Bình đập mạnh bàn, lồng n.g.ự.c phập phồng: “Mặc kệ , cứ để đ.â.m đầu tường mới chịu về. Người , theo từ xa, đừng để xảy chuyện gì.”
Phùng Chương thở dài, thầm nghĩ: Vị Thất gia Tĩnh gia tuy nhỏ mà lòng thẳng thắn, so với vị đại gia to cao vạm vỡ thì chỉ là cái bánh bao mềm. Hừ!
Hai canh giờ , chân núi, bên một con suối.
Tĩnh Bảo lăn từ ngựa xuống, cả đầy bụi đất, mặt mũi lem nhem, chỉ đôi mắt to tròn là vẫn sáng rực như mắt mèo hoa.
Đỗ thị thấy dáng vẻ bèn vội rút khăn tay định giúp nàng lau mặt. Tay vươn nửa chừng, nàng chợt nhớ lễ nghi giữa em chồng và chị dâu nên khựng , thuận tay đặt lên đầu gối, khom hành lễ.
Tĩnh Bảo đỡ nàng dậy, khẽ thở dài: “Chuyện tạm thời che giấu thỏa. Ta bảo A Nghiễn lập tức đưa tỷ tới phủ Kim Lăng, đồng thời sẽ thư cho Nhị tỷ, nhờ tỷ giúp tỷ mua một căn nhà bên hồ Huyền Vũ, mua thêm vài hầu để sống những ngày an .”
“Thất gia...” Đỗ thị rơi lệ.
“Đừng sợ, Nhị tỷ sẽ chăm sóc cho tỷ. Về tiền bạc cũng cần lo, sẽ sai mang đến mỗi tháng. Nếu tỷ thấy ngày tháng quá yên ả thì thể sách, trồng hoa, nuôi cây... chỉ là để lộ mặt. Qua vài năm nữa, khi sóng yên biển lặng, chúng sẽ tính tiếp.”
Tĩnh Bảo dặn dò cặn kẽ, Đỗ thị ghi nhớ từng chữ một. Đợi nàng dặn xong, Đỗ thị mới khẽ hỏi: “Đại gia... từng rơi lệ vì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-72-ngay-thoat-nan.html.]
“Cho dù , cũng chỉ là nhất thời.” Tĩnh Bảo lạnh: “Loại , tỷ còn nhớ nhung gì?”
Ánh mắt Đỗ thị dâng lên nỗi mênh mang u tối lời.
Tĩnh Bảo thoáng hoảng hốt: “Tỷ hối hận ? Nếu hối hận, thể lập tức đưa tỷ về.”
“Không hối hận!” Đỗ thị rơi lệ, ánh mắt Tĩnh Bảo đầy đau thương: “Chỉ là sống tiếp thế nào... từng sống một bao giờ...”
Đỗ thị dứt lời thốt lên một tiếng kinh hãi khi bàn tay Tĩnh Bảo nắm lấy.
Hắn nắm tay nàng đặt lên n.g.ự.c : “Đại tẩu, thật và tỷ giống cả thôi. Ta sống giữa đám đàn ông, Quốc Tử Giám, thi khoa cử, chẳng để cầu vinh hoa phú quý, mà chỉ mong sống cho một con , để cha và tỷ tỷ thể dựa . Tỷ cũng thể như , Đỗ Ngọc Mai!”
Đỗ Ngọc Mai sững như sét đánh.
Tĩnh Bảo trở về trang viện với vẻ mặt chán nản. Mọi thấy nàng, nhớ đến ba nhóm Phùng Chương phái đều tay trở về, trong lòng ai nấy đều lạnh buốt.
Đại thiếu phu nhân e là lành ít dữ nhiều.
Lúc , Phùng Chương đến lấy khẩu cung. Tĩnh Bảo thuật rõ ràng, đó ký tên điểm chỉ văn thư.
“Ngày mai là hết kỳ hạn ba ngày, Tĩnh sinh, ngươi theo về Quốc Tử Giám ?” Cố Trường Bình gõ nắp hỏi.
Tĩnh Bảo mệt mỏi đáp: “Học trò nguyện ý.”
“Gia, ?” A Man cố ý hỏi.
Tĩnh Bảo xua tay: “Ta sai điều tra tung tích sơn phỉ . Chưa cứu đại tẩu về thì thề dừng .”
Phùng Chương: “...” Sao tên nhóc vẫn hết hy vọng thế?
Phùng Chương chắp tay với Tĩnh nhị gia: “Tĩnh đại nhân, mấy tên đạo tặc c.h.ế.t, phiền ngài sai đào hố chôn. Còn bọn sống sót, sẽ đưa về nha môn thẩm vấn kỹ càng.”
Nhị lão gia mặt đầy thê lương: “Xin Phùng đại nhân sớ trình lên Binh bộ. Sơn phỉ hoành hành, quả là họa lớn cho dân Đại Tần !”
Phùng Chương: “Nhất định! Nhất định!”
Buổi chiều, cả đoàn mệt mỏi về. Tới cổng thành, Phùng Chương vài lời an ủi cha con họ Tĩnh vội vàng dẫn về nha môn tra án.
Tĩnh Bảo sang Cố Trường Bình, cung kính hành lễ với y.
Lễ là để cảm tạ. Dây trói ở chân tên chột là do y cố ý buộc lỏng; màn phối hợp giữa A Man và A Nghiễn cũng là do y sắp đặt; giả đạo tặc giữa đường cũng là do y sắp xếp.
Cổ họng Cố Trường Bình khẽ động: “Trong nhà việc, cho ngươi nghỉ một ngày. Nếu buổi học sớm hôm vẫn thấy ngươi, thì cũng đừng đến nữa.”
“Đa tạ .”
Về đến Tĩnh phủ, Triệu thị báo tin nên dẫn hai con trai tận cửa phủ chờ đón. Vừa tin con dâu kẻ bắt , bà lập tức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Mọi rối rít cả lên, kẻ thì xoa ngực, thì day huyệt nhân trung. Tĩnh Vinh Tuyên bên, dáng vẻ như đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Tĩnh Bảo chẳng buồn liếc mắt, lặng lẽ về viện của , sai A Man và Nguyên Cát chuẩn nước tắm. Một ngày một đêm khiến nàng mệt rã rời như trải qua mấy trận chiến.
Nước chuẩn xong, nàng cởi đồ cúi đầu , bên trong đùi ma sát đến nỗi chẳng hình dạng gì, chạm đau buốt tận tim.
Tĩnh Bảo gắng gượng tắm rửa, để A Man giúp bôi t.h.u.ố.c ngoài da. Tóc còn kịp hong khô, nàng đổ xuống giường ngủ mê man.
A Man giúp nàng hong tóc, khép cửa phòng ngoài, bảo vài tiểu nha trong viện canh ở tiền viện để ngóng tin tức.
Nàng thật xem, đại thiếu phu nhân còn nữa, Nhị phòng sẽ dùng cách gì để bịt miệng thiên hạ đây.