Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 721: Khó xử cho Kỷ đại nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:17
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nàng !”

là mất hết lương tri.”

“Đây là tội c.h.ế.t tru di cả nhà đấy, nàng còn thể nổi cơ chứ!”

Tại thể ?

Tĩnh Bảo ưỡn thẳng ngực, cất tiếng: “Kỷ đại nhân, khi theo ngài, thể cho hỏi mấy câu ?”

Ánh mắt Kỷ Cương lướt qua gương mặt tái nhợt như tro tàn của Thất gia: “Hỏi .”

“Đa tạ!”

Tĩnh Bảo bất chợt phắt đầu , trong đôi đồng tử đen láy rực cháy một ngọn lửa hừng hực: “Ngươi là ai?”

Người phụ nữ dọa lùi nửa bước.

“Ngươi là ruột của Tĩnh Vinh Dần, đàn bà từng đến Tĩnh phủ gia gây sự năm .”

“Nàng... nàng tên là Tĩnh Vinh Dần?” Người phụ nữ biến sắc.

“Quả nhiên là ngươi.”

Tĩnh Bảo túm chặt cổ tay đối phương: “Nói! Sao cha ở trong tay ngươi? Ông rốt cuộc xảy chuyện gì?”

“Ông ... Ông rơi xuống nước, ... cứu ... đầu ông đập tảng đá lớn đáy sông... ... ngốc !”

“Sao đưa ông về Tĩnh phủ?”

Giọng Tĩnh Bảo bất ngờ vút cao: “Ngươi rõ Tĩnh gia !”

Người phụ nữ hoảng loạn đến mức hai chân khuỵu xuống, quỳ thẳng về phía Tĩnh Bảo: “Ông ... ông về Tĩnh gia.”

“Ngươi dối! Một phụ nữ yếu ớt như ngươi thể cứu ông ? Sao khéo đến thế, đúng lúc ông rơi xuống nước ngươi ở đó?”

“Ta...”

“Là ngươi dụ ông đến Dương Châu.”

Vì tức giận, cả gương mặt Tĩnh Bảo trắng bệch .

“Ngươi vì Tĩnh gia bỏ giữ con, ôm hận trong lòng, nên thông đồng với nhị phòng, dẫn dụ ông đến Dương Châu. Đợi ông rơi xuống nước, ngươi giả vờ bụng cứu lên.”

“Không, , như ...”

Người phụ nữ cuống quýt biện bạch.

“Ta hao tốn bao nhân lực, tài lực tìm ông ở Dương Châu, cuối cùng vẫn tìm , chính ngươi giấu ông !”

Tĩnh Bảo túm lấy cổ áo n.g.ự.c , gào lên: “Tại giấu ông ? Ngươi để gì?”

“Thả nàng ! Các ngươi là đồ xa!”

Tĩnh Bình Chi bỗng hét lớn một tiếng, lao tới đẩy mạnh Tĩnh Bảo sang bên, ôm chặt lấy phụ nữ .

“Phải thật lòng yêu thương , đối xử thật với , các ngươi đừng bắt nạt nàng!”

“Tiểu Thất!”

Lục Hoài Kỳ nhanh tay đỡ lấy Tĩnh Bảo đang lảo đảo lui về .

Tĩnh Bảo c.ắ.n mạnh đầu lưỡi , cơn đau buốt khiến nàng nhận những lời là ảo giác.

Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Lục Hoài Kỳ, sang ánh mắt hung dữ của Tĩnh Bình Chi.

Nàng mỉm , khoé mắt rõ ràng ngân ngấn nước.

“Ông đẩy là vì ngốc, chứ đây thế. Khi còn nhỏ, mỗi đ.á.n.h tay , ông đều lén thở dài bên cạnh.”

“Tiểu Thất!”

Lục Hoài Kỳ chiếc cổ mảnh mai dần chuyển sang sắc lạnh, chỉ hận thể òa.

Tĩnh Bảo đẩy tay , chỉnh áo quần xộc xệch, nở nụ hờ hững : “Kỷ đại nhân, đúng khó ngài , một chặng đường xa xôi tìm cha giúp , còn dàn dựng cả một vở kịch lớn như thế... vất vả cho ngài !”

Chỉ giỏi miệng lưỡi!

Trong lòng Kỷ Cương lạnh lùng khẩy: “Người ! Tất cả dẫn cho !”

“Tiểu Thất! Tiểu Thất!”

Sắc mặt Lục Hoài Kỳ biến đổi, định lao tới thì Tuyên Bình Hầu gia giữ chặt.

Trên mái nhà phía xa xa.

Đoạn Cửu Lương lập tức lấy giấy bút trong n.g.ự.c , dùng nước miếng mực, vội một hàng chữ.

Một tiếng còi nhẹ vang lên, chim ưng bay lượn mấy vòng trời chầm chậm đáp xuống bờ vai ...

...

Tĩnh phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-721-kho-xu-cho-ky-dai-nhan.html.]

Cao Triều và Tiền Tam Nhất đang chuẩn dùng bữa trưa, A Man hầu hạ bên cạnh.

Đột nhiên, một bóng lao tới như sét đánh.

Người nọ tới gần vung tay, lật tung chiếc bàn “rầm” một tiếng, cơm canh văng tung toé khắp nơi.

“Ăn với uống gì nữa! Cháy đến m.ô.n.g mà còn ăn hả?!”

Cao Triều giữa một đống hỗn loạn, giận đến mức g.i.ế.c , định mở miệng thì thấy ánh mắt của Lục Hoài Kỳ sắc như dao: “Xảy chuyện gì?”

Xảy chuyện gì ư?!

Lục Hoài Kỳ túm lấy cổ áo Cao Triều, gầm lên: “Thân phận Tiểu Thất lộ, Cẩm Y vệ bắt !”

“Choang!”

Trong lúc hỗn loạn, cái bát mà Tiền Tam Nhất vớt rốt cuộc cũng vỡ tan thành mảnh vụn.

“Ai lộ ? Là Từ Thanh Sơn ?”

Hắn gằn từng chữ, đầu óc xoay chuyển vùn vụt.

Lục Hoài Kỳ mệt mỏi buông tay, vò tóc thật mạnh, mắt đỏ ngầu : “Có một phụ nữ diễn một vở tuồng, cha nàng xuất hiện, mà cha nàng thì... ngốc , thế là bại lộ!”

Tiền Tam Nhất: “...”

Cao Triều: “...”

“Ta , Lục Hoài Kỳ.”

Cao Triều nghiến răng: “Ngươi thể cho rõ ràng ? Nói thế quỷ mới hiểu!”

“Bẩm nhị vị công tử.”

A Nghiễn sắc mặt xanh mét bước , lạnh giọng : “Kỷ Cương điều tra về Thất gia, theo manh mối tìm lão gia mất tích.

Lão gia ngã xuống nước, đập đầu tảng đá, ngốc , một nữ nghệ nhân tên Trần Xảo Xảo cứu.

Kỷ Cương ép Trần Xảo Xảo lên sân khấu trong Hầu phủ hát một vở tuồng, vạch trần chuyện Thất gia cải nam trang ngay giữa đám đông.

Hiện tại Thất gia, lão gia, và cả Trần Xảo Xảo đều đưa đến phủ Cẩm Y vệ.

Còn nữa, Thất gia vụ rơi nước của lão gia là do Trần Xảo Xảo thông đồng với nhị phòng Tĩnh phủ gây nên. Người phụ nữ loại gì!”

Vài câu ngắn gọn, rõ ràng rành mạch.

Lục Hoài Kỳ phịch xuống ghế, đầu óc trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn: “Ta bảo vệ Tiểu Thất, cũng rõ ràng ... đúng là phế vật.”

Cũng vô dụng đấy.

Cao Triều lườm một cái, sang Tiền Tam Nhất: “Ta và Tiểu Thất đều đoán sai . Người mà Kỷ Cương phái tới Lâm An và Dương Châu, để đối phó Ôn Lư Dụ, mà là nhằm Tiểu Thất.”

Sắc mặt Tiền Tam Nhất tối sầm: “Giờ những chuyện muộn . Nữ cải nam trang, nhẹ thì tù, nặng thì tru di cả nhà... Phải nghĩ cách cứu nàng .”

“Cứu bằng cách nào?” Cao Triều hỏi.

Tiền Tam Nhất xoa mặt hai cái, thẳng thắn: “Chuyện quá lớn, với đủ sức, Thịnh Nhị cũng giúp .”

Ánh mắt Cao Triều chợt rét lạnh: “Nếu với ngươi đủ sức thì tìm đủ sức!”

Tiền Tam Nhất nghĩ nhanh như chớp: “Có hai thể.”

Cao Triều: “Nói!”

Tiền Tam Nhất: “Trưởng công chúa và Từ Thanh Sơn.”

“...Mẹ chỉ e cũng khó mà giúp .”

Cao Triều xưa nay kiêu ngạo, giờ mí mắt cụp xuống: “Lúc còn tiên đế thì bà tiếng , nhưng với đương kim Hoàng đế, chẳng còn giá trị gì. Thêm đứa con vô tích sự như ...”

Tiền Tam Nhất dứt khoát ngắt lời: “Vậy thì chỉ còn Từ Thanh Sơn, chắc chắn sẽ thấy c.h.ế.t cứu.”

Cao Triều: “Ta tìm !”

“Còn một nữa!”

A Nghiễn vẫn im lặng nãy giờ chợt lên tiếng: “Còn một nữa thể cứu Thất gia.”

“Ai?”

“Tô đại gia Tô Bỉnh Văn. Lúc còn ở kinh thành từng đưa Thất gia đến gặp , phận .”

“Hắn chỉ là kẻ nhàn rỗi...”

Tiền Tam Nhất đập tay lên trán: “ là kẻ nhàn rỗi, nhưng cha thì ! Tô Thái phó hiện giờ là cận nhất bên cạnh Hoàng đế, lời trọng lượng.”

Cao Triều gật đầu: “Không thể chậm trễ, tìm Từ Thanh Sơn, ngươi tìm Tô Bỉnh Văn. Chia hành động.”

“Ta thì gì?”

Lục Hoài Kỳ lảo đảo dậy khỏi ghế, giọng run run.

 

Loading...