Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 724: Ta phải thay nàng đỡ đao

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:20
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trời ơi là trời, là chuyện gì thế chứ!”

Trong nội viện phủ Tuyên Bình Hầu, Lưu thị dài chiếc giường tre, tay ôm ngực, rên rỉ lúc cao lúc thấp.

Tỳ nữ thấy sắc mặt bà thật sự khó coi, vội vàng mở cửa sổ, còn cầm quạt quạt giúp bà.

Ai mà ngờ , một bữa tiệc thọ vốn nên náo nhiệt vui vẻ, cuối cùng kết thúc trong hỗn loạn.

Không tức mới lạ đấy, mặt mũi thể diện đều ném sạch.

“Phu nhân, phu nhân, thiếu gia về ạ!”

“Người ?”

“Đã đến thư phòng của lão gia .”

“Thằng súc sinh! Mau đỡ dậy!”

Tỳ nữ vội vàng đỡ Lưu thị dậy. Lưu thị buồn chỉnh tóc tai, bèn vén rèm chạy thẳng về phía thư phòng.

“Phu nhân, ô che?”

“Tránh !”

Lưu thị hất tay thật mạnh.

Còn ô với chẳng che, cái phủ Hầu sắp cái đứa họ Tĩnh hại cho sập !

Trong thư phòng.

Lục Hoài Kỳ quỳ thẳng xuống: “Cha, Hầu phủ chúng và Tĩnh phủ cùng vinh cùng nhục, một mất thì cả hai đều mất, cha nghĩ cách cứu Tiểu Thất.”

Thái dương Tuyên Bình Hầu giật liên hồi: “Con tưởng cứu chắc? Cứu bằng cách nào? Con , cứu kiểu gì!”

“Tìm vài tiếng trong triều, cùng dâng tấu chương, xin Hoàng thượng tha cho Tiểu Thất.”

“Lão gia, nếu thật sự dâng cái tấu đó lên, chi bằng ông lấy sợi dây trói cổ cho .”

Lưu thị xông , thấy Lục Hoài Kỳ đang quỳ đất thì lửa giận bốc lên tận đầu, vung tay tát thẳng một cái.

“Thằng súc sinh, đây là chuyện mất đầu đó, con định kéo cả nhà chúng c.h.ế.t theo ?!”

Lưu thị cả đời cưng chiều nhất là đứa con út , từ nhỏ đến lớn từng nỡ đ.á.n.h mắng.

Cái tát là bởi hận đến cực điểm.

Chưa đến chuyện thứ xảy đúng ngày thọ của bà, bà mất mặt còn gì để mất, chỉ riêng việc trượng phu của bà một Lễ bộ Thượng thư đàng hoàng “lãnh cung hóa” chỉ vì cái đứa Tĩnh Thất đó, bà nhịn lâu .

Giờ bùng lên chuyện Tĩnh Thất là nữ nhân...

Lưu thị thầm mắng: Nếu còn nhịn nữa thì thật sự hóa điên mất!

, phòng bà lập tức giành thế chủ động, tát một cái để cha con họ thu liễm đôi chút.

Ai ngờ, con trai nàng chỉ dính líu mà còn tham gia cả chuyện mưu phản, sợ gì một cái tát của bà?

Lục Hoài Kỳ dậy, dứt khoát huỵch toẹt: “Mẹ, chuyện Tiểu Thất là nữ nhân, con từ tám trăm năm !”

“Cái... cái gì?!”

“Nếu Cẩm Y vệ điều tra thật, con cũng tù.”

“Con...”

Trước mắt Lưu thị tối sầm, hình loạng choạng ngã: “Con dối, con đang dối!”

“Không !”

Lục Hoài Kỳ liều mạng , thật giả lẫn lộn tuôn một mạch: “Tiểu Thất thi Hội, thi Hương, lúc khám khi trường thi là con nghĩ cách giúp nàng qua cửa. Nếu , nàng còn chẳng nổi trường thi chứ.”

“Con... con... con c.h.ế.t thật !”

Lưu thị nghẹn thở, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cả khuôn mặt đỏ rực.

“Cha, , con với Tiểu Thất giờ như châu chấu buộc chung dây, ai cũng thoát .”

Lục Hoài Kỳ nghĩ đến chuyện Tiểu Thất nhốt chỗ đó, tim lập tức như lửa đốt: “Lúc còn đấu đá nội bộ gì nữa, mau nghĩ cách cứu !”

Lời dứt, cổ áo túm lấy, mặt cha hiện ngay mắt, giận đến trợn tròn cả mắt.

“Thật sự là con giúp đỡ?”

“Cha, giờ đến nước , con còn lừa cha gì?”

“Không xong ! Không xong !”

Quản sự kêu xông : “Lão gia, phu nhân, Cẩm Y vệ nhận thánh chỉ khám nhà họ Tĩnh ạ!”

“Ôi trời ơi là trời ơi!”

Lưu thị phịch xuống ghế, ôm n.g.ự.c rống lên.

“Khám xong nhà họ Tĩnh, đến lượt phủ Hầu nhà , thế thì bây giờ đây! Tai họa tinh! Con tiện nhân đúng là tai họa tinh...”

“Rầm!”

Tuyên Bình Hầu vỗ bàn: “Câm miệng cho !”

Lưu thị nghẹn lời.

“Giờ là lúc ngươi kêu ? Đợi đến khi Cẩm Y vệ đến gõ cửa ngươi cũng muộn!”

Tuyên Bình Hầu trầm mặt : “Hoài Kỳ!”

“Cha!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-724-ta-phai-thay-nang-do-dao.html.]

“Nhà họ Tĩnh chắc là giữ nữa, nhưng nhà họ Lục nhất định giữ, chỉ cần giữ nhà họ Lục, A Bảo mới còn hy vọng.”

Lục Hoài Kỳ ngu, lập tức hiểu thâm ý bên trong.

Cả nhà họ Lục chỉ phận thật của Tiểu Thất, chỉ cần c.ắ.n răng khai, Cẩm Y vệ lật tung thiên hạ cũng tra gì.

Giữ bản , mới thể cùng hai tìm cách cứu Tiểu Thất.

!

Không thể để tất cả đều ngã xuống!

Lục Hoài Kỳ dứt khoát : “Cha, cứ theo lời cha , con...”

Chưa kịp xong, hạ nhân ngoài cửa hét lớn: “Lão gia! Lão gia! Không xong , Cẩm Y vệ đến nữa!”

Lần , Lưu thị nổi nữa, nước mắt lã chã trượng phu của .

Thời khắc mấu chốt, Tuyên Bình Hầu hít sâu một : “Họa phúc khó lường, phúc đến thì đón, họa đến cũng tránh nổi. Người , mời họ !”

Lục Hoài Kỳ kéo tay áo cha: “Cha, con cùng cha!”

Tuyên Bình Hầu lườm con một cái sắc lẻm, hất tay , bước đến mặt Lưu thị.

“Không thiên vị đứa cháu gái đó... mà năm xưa Hầu phủ chúng sa sút, là Tiểu Thất bôn ba ngược xuôi, mới ngày hôm nay.”

“Phải, nhờ Tiểu Thất, con mới thể thăng tiến như hôm nay.”

Lục Hoài Kỳ vì thuyết phục , đến cả chiêu độc cũng mang dùng.

“Sau đợi cứu Tiểu Thất , con sẽ cưới nàng vợ. Nếu , con thà độc cả đời.”

Thằng súc sinh!

Lão nương lúc đầu sinh ngươi để nữa!

Bóp c.h.ế.t từ đầu chẳng hơn !

Lưu thị vịn bàn lảo đảo dậy, chỉ tay mũi Lục Hoài Kỳ, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi! Cái miệng điều ngậm cho !”

...

“Cẩm Y vệ khám nhà !”

“Thám hoa lang sắp khám nhà kìa!”

“Mau xem náo nhiệt !”

Trong quán mát ven đường.

A Nghiễn quăng đồng tiền xuống bàn, chẳng màng đang ở giữa chốn đông , bật một cái lên ngựa, lòng nóng như lửa đốt, phi thẳng ngoài.

Cẩm Y vệ đời nào khám nhà vô cớ, chắc chắn là thánh chỉ trong cung.

Vậy cũng nghĩa là... Hoàng đế nổi giận .

Không !

Thất gia nguy !

Ngựa như tên rời dây cung, phóng thẳng về phía Tĩnh phủ.

Sắp đến đầu ngõ, bỗng lao từ bên cạnh.

“Hự!”

A Nghiễn vội kéo cương, thuận thế nhảy xuống ngựa: “Tiền công tử, ngươi ở đây?”

Sao ở đây ?

Tiền Tam Nhất chỉ cảm thấy đầu nứt .

Ban đầu còn đợi gần y quán, Cẩm Y vệ khám nhà, sợ quá lập tức lao về Tĩnh phủ.

Chạy đến hết sức, đành chống gối thở hổn hển, ngẩng đầu lên thì thấy ngựa của A Nghiễn đang phi tới, hồn vía lập tức bay sạch.

“Nói! Ngươi định tự chui đầu lưới hả?!”

“Ta...”

“Ngươi điên !”

Tiền Tam Nhất giận đến nhảy dựng lên: “Lúc mà còn chạy về đó chịu c.h.ế.t, Thất gia nhà ngươi còn đang chờ ngươi cứu, đồ ngốc !”

A Nghiễn cúi đầu, đến lúc ngẩng lên, vẻ mặt dư thừa khuôn mặt biến mất, chỉ còn một vẻ: bình thản.

“Tiền công tử!”

Hắn nhẹ giọng : “Thất gia ba tuổi thì theo bên cạnh, lão gia chỉ Thất gia với , là chủ tử của ngươi. Người sống, ngươi sống; c.h.ế.t, ngươi c.h.ế.t !

Ta vốn là một con ch.ó hoang, sống hôm nay ngày mai. Là Thất gia khiến sống như một con .

Cho nên, cả đời chỉ nhận hai , một là Thất gia, hai là A Man, khác lọt nổi mắt .

Hai , ở đó; nếu họ c.h.ế.t, đỡ d.a.o họ . Tiền công tử...”

Hắn ngừng một lát, tiếp: “Thất gia các ngươi một lòng vì nàng, yên tâm . Ân sâu nghĩa nặng, A Nghiễn Thất gia dập đầu cảm tạ!”

“Dập đầu cái con khỉ nhà ngươi!”

Tiền Tam Nhất mắng to: “Ăn cứt còn kịp nóng, còn mau cút, cút ngay cho gia đây!”

Bị mắng, A Nghiễn trái nhe răng lộ tám cái răng trắng...

 

Loading...