Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 73: Phát tang
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:15
Lượt xem: 242
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại chính viện, trong phòng.
Chu ma ma định thôi.
Triệu thị gắng gượng dậy, nghiêm giọng: “Nói , những gì điều tra , hết cho .”
Mặt Chu ma ma đỏ bừng, kể sơ lược sự việc.
Triệu thị xong thì trợn tròn mắt, một nghẹn nơi cổ họng, lên cũng chẳng xuống .
Chu ma ma vội vàng tiến lên vỗ lưng giúp bà thuận khí, khuyên nhủ: “Phu nhân, lúc lúc để tính toán. Việc cấp bách là nghĩ cách che đậy chuyện .”
“Ôi trời đất ơi!”
Triệu thị hít sâu một , trán nổi đầy gân xanh.
Chuyện con dâu tư thông với chồng , bà ? Chẳng qua là bà giả vờ điếc, như thấy mà thôi. Không chỉ giả vờ, bà còn nghĩ đủ cách để giúp chúng che giấu.
Bằng nếu chuyện truyền ngoài, đừng cả Nhị phòng mất mặt, đến chính bà cũng sẽ thiên hạ mắng cho ngẩng đầu lên nổi.
Chính vì thế, bà hận Đỗ thị thấu xương, nhưng sợ chồng sinh nghi nên đành lấy cớ Đỗ thị con để gây khó dễ.
Chu ma ma khẽ : “Nếu phu nhân cho phép, lão nô thấy còn nữa cũng là chuyện , còn hơn một ngày nào đó…”
Ánh mắt độc địa của Triệu thị quét tới, Chu ma ma sợ hãi lập tức ngậm miệng.
Triệu thị gắng nén cơn giận ngùn ngụt trong lòng, trấn tĩnh : “Phát tang , lập linh đường.”
“Vâng.” Chu ma ma cúi đầu lui xuống, trong mắt ánh lên tia đắc ý. Việc mà lo xong, túi bà chắc chắn sẽ căng đầy bạc.
Đợi Chu ma ma khỏi, Triệu thị mới ngả tựa gối.
Muốn che giấu sạch sẽ chuyện của Đỗ thị, điều quan trọng đầu tiên là đám hầu theo nàng ngoài. Chồng và con trai bà tự khắc sẽ giải quyết phần của họ, còn đám hầu gái bên cạnh Đỗ thị thì đích bà tay mới .
Trong Cố phủ.
Cố Trường Bình tắm rửa đồ xong, chỉ khoác một chiếc áo mỏng bên cửa sổ.
Tề Lâm dọn cơm xong, gọi y dùng bữa. Cố Trường Bình xuống nhưng động đũa, chỉ lạnh nhạt liếc Cố Dịch: “Tình hình ở trang suối nước nóng thế nào?”
Cố Dịch vội đáp: “Bẩm gia, tiểu nhân bẩm báo chuyện đám đạo tặc với Lý Trắc phi để nàng tự tra xét. Lý Trắc phi lập tức tra trong đêm, phát hiện là do quản sự trong phủ nợ cờ b.ạ.c bên ngoài nên mới cấu kết với đạo tặc. Hai bên thỏa thuận chia của, ba phần, đạo tặc bảy phần.”
Cố Trường Bình hỏi: “Dùng gì ám hiệu?”
Cố Dịch: “Dùng đốt lửa tín hiệu.”
Thế thì rõ . Ánh mắt Cố Trường Bình thoáng lạnh lẽo nhưng biến mất ngay khi y kịp bắt lấy. Đêm đó đen đặc, lửa bốc lên từ điền trang họ Tĩnh khiến đám đạo tặc kéo đến, tưởng nhầm nơi đó là trang suối nước nóng.
“Quản sự đó tên gì?”
“Dạ, tên Giả Quý.”
“Lập tức điều tra kỹ lưỡng, tổ tiên tám đời nhà cũng lục tung .”
Cố Dịch khựng : “Gia nghi ngờ…”
“Ta tin chỉ một tên nô tài mà dám to gan đến mức cấu kết ngoài mưu hại chủ nhân. Nếu là một dòng họ sa sút thì còn , đằng Thập Nhị lang đang nắm giữ binh quyền phía Tây, dám ?” Sắc mặt Cố Trường Bình càng lúc càng bình thản: “Huống hồ đám đạo tặc còn thủ tệ, rõ ràng huấn luyện. Giả Quý thể móc nối với bọn chúng?”
Giống như ai cũng nghĩ Đỗ thị sơn tặc bắt , nhưng thật đó chỉ là màn kịch do y và Tĩnh Thất dựng lên cho khác xem.
Phía Giả Quý hẳn , và đám đạo tặc cũng do kẻ sắp xếp. Phải lên sân khấu diễn thì vở tuồng mới náo nhiệt .
Tề Lâm xen : “Vì lý do nên gia mới hạ lệnh g.i.ế.c tên chột ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-73-phat-tang.html.]
Cố Trường Bình gật đầu: “Ta thẩm vấn qua . Hắn chỉ là kẻ việc lấy tiền, ngoài gì khác. G.i.ế.c mới còn ai đối chất, Giả Quý mới yên tâm, chúng mới dễ dàng âm thầm điều tra.”
Tề Lâm và Cố Dịch đưa mắt . Hai họ từ nhỏ theo bên cạnh gia, quá hiểu tính gia thế nào, chuyện gì gia cũng giấu. bây giờ , họ luôn cảm thấy tâm tư của gia ngày càng sâu, càng khó dò hơn xưa.
Cố Dịch : “Gia, cần báo tin cho Hạo vương ?”
“Không cần. Bên đó mưa gió gian truân, nên quấy rầy bằng chuyện ở kinh thành. Mọi việc cứ giao cho là .”
Cố Trường Bình gắp một miếng măng chua, nhai vài cái hờ hững : “Món vị thanh mát.”
Tĩnh Bảo tỉnh dậy phát hiện khắp Tĩnh phủ treo đầy vải trắng, đèn lồng trắng. Trong phủ nhốn nháo kẻ , tiếng vang động đất trời.
A Man khinh bỉ: “Gia, Nhị phu nhân cho phát tang . Phủ Lâm An cũng cử đến. Linh đường lập từ đêm qua.”
Tĩnh Bảo lấy lạ, vì việc nàng sớm đoán .
Nhị phòng thể giữ một nữ nhân cứu từ hang ổ sơn tặc đại thiếu phu nhân. Thà nhân lúc tìm thấy mà công khai tuyên bố nàng c.h.ế.t để giữ lấy cái danh môn gia thế trong sạch.
Chỉ cha con Tĩnh gia, một sách thánh hiền, tay nhúng mùi mực, đường quan sáng lạn; một văn nhã lễ độ, hình cao lớn, cháu hiền con hiếu, khi cỗ quan tài trống rỗng thì trong lòng sẽ cảm tưởng gì?
Nhị phòng diễn kịch thì Tĩnh Bảo cũng buộc nhập vai.
Nàng khoác áo tang, định đến linh đường dâng hương thì chợt ngoài viện tiếng lóc. Chủ tớ liếc mắt , A Man vội chạy xem.
Một lúc : “Gia, là Hỉ Nhi, nha cận của đại thiếu phu nhân, cầu xin Thất gia cứu mạng họ!”
Đồng tử Tĩnh Bảo co rút, vén rèm bước ngoài.
Giữa sân, Hỉ Nhi tóc tai rối bù đang quỳ rạp đất, mắt sưng húp vì . Thấy Thất gia bước , nàng lập tức dập đầu, cầu cứu.
Tĩnh Bảo hỏi rõ mới , thì Triệu thị âm thầm nhốt hai nha cận của Đỗ thị trong đêm. Hỉ Nhi thể trốn tới đây là vì cưỡi lưng khác, trèo tường thoát .
“Bà nhốt các ngươi để gì?”
“Phu nhân bảo bọn nô tỳ lựa chọn: hoặc là theo đại thiếu phu nhân xuống mồ, hoặc là… phòng đại gia.”
“Tại thế?” Tĩnh Bảo nhất thời hiểu .
Hỉ Nhi nghiến chặt môi chịu , khuôn mặt ửng đỏ vì phẫn nộ.
Tĩnh Bảo khẽ giọng dò hỏi: “Đại gia là trưởng tôn của Tĩnh phủ, tương lai tiền đồ rộng mở. Chẳng lẽ ngươi thu ?”
“Phì! Nô tỳ thà c.h.ế.t cũng của !”
Giờ thì Tĩnh Bảo hiểu rõ.
Đỗ thị tưởng che giấu , nhưng thực sớm khác thấu. Người thể giấu giếm nhất chính là hai nha cận ngày đêm hầu hạ bên cạnh, nhưng vì mạng sống, họ buộc giả ngốc.
E rằng Triệu thị cũng , nếu thốt những lời như thế?
Người c.h.ế.t sẽ .
Còn nếu thì tiền đồ của họ đều trong tay bà và con trai bà, ép họ im miệng thì dễ như trở bàn tay.
Thế là, bẩn thỉu của Nhị phòng đều thể chôn vùi sạch sẽ.
Lửa giận trong lòng Tĩnh Bảo bùng lên ngùn ngụt. Ả Triệu thị thì như Bồ Tát sống, nhưng khi tay sai cho đàn ông thì còn độc hơn cả đàn ông.
“Ta giúp các ngươi . Thứ nhất, Thất gia mở tiệm từ thiện; thứ hai, vì một nô tỳ mà đối đầu với Nhị thẩm, ngươi nghĩ ngốc đến ?”
Hỉ Nhi sững sờ đến quên cả .
Đây còn là Thất gia đòi công bằng cho dân đinh tối qua ?