Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 733: Lòng dạ rách nát, gió lùa tám mặt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:29
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận mưa bão đêm qua, đến hừng đông tan biến còn dấu vết.
Tựa như ai , phủ Cẩm Y vệ đêm qua xảy một màn t.h.ả.m kịch như thế nào. Vũng m.á.u mặt đất dọn sạch sẽ, để dấu tích gì.
Tĩnh Bảo chuyển một tiểu viện, trong ngoài hơn mười Cẩm Y vệ canh giữ.
Mười đầu ngón tay của Tĩnh Nhược Tố đều băng bó, xương ngón tay nối thì rõ. Ngoài gương mặt trắng bệch chút huyết sắc, dáng vẻ mê man của nàng cũng khác gì thường ngày.
Chỉ là, Ngô phu nhân thường ngày vốn giường trầm hương quý giá, nay đệm cỏ đơn sơ.
Tiểu Cửu trở về từ lầu Ngoại Lâu, mang theo tin tức khiến ai nấy đều kinh hoàng.
Không ai c.h.ử.i rủa ầm ĩ, cũng ai giậm chân tức giận. Lòng dễ đổi , giống như mây ngũ sắc dễ tan. Họ còn thể gì nữa?
Sáng sớm.
Ba với vẻ mặt xám xịt bước khỏi lầu Ngoại Lâu, mỗi trở về nhà , ngả đầu xuống là ngủ.
Lấy xe chặn đường xe lớn, vốn là trò .
Trước hoàng quyền tuyệt đối, sức mạnh áp đảo, cho dù là quyền cao chức trọng đến cũng chẳng hơn gì kiến cỏ, mạng sống còn chẳng bằng ăn mày ngoài phố.
Tin ba ngừng gây chuyện chỉ một khắc truyền tới tai Kỷ Cương.
Kỷ Cương nén tiếng nhạt.
Lũ công tử bột lớn lên trong nhung lụa, trời cao đất dày, tưởng là nhân vật ghê gớm gì, thực gia tộc chống lưng thì chẳng đáng một xu.
Chỉ Từ Thanh Sơn là khiến gã thể đoán chắc.
Bảo y đa tình, đơn phương yêu Thám hoa lang bao năm, cưới gả, quả là đa tình.
y vô tình, từ khi Thám hoa lang gặp chuyện tới giờ, chẳng hề lộ mặt, càng tay, đời , ai vô tình bằng y?
Là nhà họ Từ vốn trọng đại nghĩa, là trong lòng y điều mờ ám?
Kỷ Cương nhếch môi nhạt.
Là là ma, sớm muộn gì cũng sẽ rõ. Mọi thứ đều thoát khỏi cặp mắt tinh tường của .
...
Chỉ mong thể chìm trong cơn mê mãi tỉnh , nhưng thời gian... bao giờ ngừng trôi, cũng ngược trở .
Tĩnh Bảo mở mắt, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, thể ngẩng lên, chỉ cố nghiêng mặt sang một bên.
Đập mắt là một đôi mắt sưng đỏ như quả đào.
Tĩnh Bảo cố mở to mắt, mới nhận đó là A Man.
A Man tóc tai rối bù, mặc áo tù rộng thùng thình, thấy Tĩnh Bảo tỉnh lập tức nhào tới, òa nức nở.
“Ta còn c.h.ế.t, mà ngươi đến thế , nếu c.h.ế.t thật thì... đây?”
“Thì cùng luôn chứ !”
Tĩnh Bảo , giọng yếu ớt như muỗi vo ve: “Còn kịp lấy chồng nữa mà.”
A Man sụt sùi: “Lấy gì mà lấy, đàn ông mấy ai hồn !”
Trước , lúc Cố Trường Bình gặp nạn, Thất gia chạy đông chạy tây, cầu cha khấn , sốt ruột hệt như kiến bò chảo nóng.
Còn giờ, đến lượt Thất gia gặp nạn, mà chẳng thấy bóng dáng Cố Trường Bình .
Càng bực hơn là Từ Thanh Sơn, miệng thì thích Thất gia nhà nàng, đến lúc quan trọng, thì ?
A Man suy nghĩ đó cũng chẳng trách .
Tĩnh Bảo tuy giữ mạng, nhưng vẫn sốt cao dứt. Kỷ Cương sợ chuyện gì bất trắc, đành đưa A Man từ ngục giam về đây.
A Man theo hầu Thất gia nhiều năm, từng thấy đủ loại dáng vẻ của , duy chỉ từng thấy Thất gia sắp c.h.ế.t như thế .
Nước mắt của nàng, ào ào như suối, từ sáng chảy đến tối, từ tối chảy đến sáng, chẳng bao giờ khô.
Tĩnh Bảo thương xót: “Đừng nữa, đại tỷ thế nào ?”
“Nô tỳ dò hỏi , đám bên ngoài, miệng nào miệng nấy kín như trai già.”
Tĩnh Bảo hỏi thêm.
Mình thì đại tỷ chắc cũng . Dù gãy cả mười ngón tay, dù sống trong ngục chẳng khác gì chó, chỉ cần còn thở, là còn hy vọng.
Nàng l.i.ế.m đôi môi khô nứt, : “Có cháo ? Ta đói , uống vài hớp cháo loãng.”
“Có, nô tỳ lập tức sai nấu.”
“Khoan .”
Tĩnh Bảo gọi : “Nhà họ Từ mấy hôm nữa phát tang ?”
“Không còn mấy ngày , sáng mai phát tang .”
A Man lau nước mắt: “Thất gia ngủ mê hai ngày lập tức, nếu còn tỉnh , nô tỳ lo đến phát điên mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-733-long-da-rach-nat-gio-lua-tam-mat.html.]
Hai ngày !
Tĩnh Bảo thở dài, đưa tay sờ vết thương đầu.
Vừa sờ mới phát hiện cả đầu băng kín, lớp băng dày cộm.
Va mạnh ?
Rõ ràng nàng chỉ dùng bảy phần sức.
Bên tai vọng tiếng A Man đang chuyện với thị vệ, dù cách một bức tường nhưng từng câu từng chữ đều rõ ràng.
Tĩnh Bảo thấy trong lòng mơ hồ.
Thị vệ trả lời nhẹ nhàng như , còn để đây, A Man bên cạnh... cần đoán cũng , nhất định là Kỷ Cương đang kiêng dè ở phía tây ngoại thành .
Vết thương nhói đau, mí mắt Tĩnh Bảo chớp vài cái .
Lần nữa tỉnh dậy.
Trong phòng tĩnh mịch, chỉ ánh nến chập chờn. Trên chiếc bàn con, bát cháo nguội ngắt.
Ánh trăng mỏng như nước chiếu , thanh thanh lạnh lạnh.
Đầu mũi nồng nặc mùi thuốc.
Lắng tai , t.h.u.ố.c vẫn đang sắc bếp, tiếng sôi ùng ục, còn kèm theo tiếng quạt phành phạch.
Chỉ vài canh giờ nữa, tang lễ nhà họ Từ sẽ bắt đầu, văn võ bá quan trong thành Tứ Cửu, vương công khanh tướng đều sẽ mặt...
là cảnh hoa lệ như gấm, dầu sôi lửa bỏng.
Tiếp theo, sẽ là một trận ác chiến.
Tiếc rằng, nàng còn chứng kiến, cũng chẳng giúp gì. Chỉ thể đây, mang vết thương lành đầu, cầu nguyện, chịu đựng, và nhớ nhung...
...
Canh ba một khắc.
Từ Thanh Sơn trở về Từ phủ, cởi giáp, đồ tang, bước linh đường.
Tiếng nhạc bi ai vang lên, khách khứa lục tục kéo đến.
như dự liệu, những nhân vật m.á.u mặt trong thành Tứ Cửu đều tới, chỉ trừ hai : Cao Triều và Tiền Tam Nhất.
Hai từng là thiết nhất của Từ Thanh Sơn, mà chẳng ai xuất hiện.
Các vị khách nhớ vụ tai tiếng của Thám hoa lang mấy hôm , ánh mắt Từ Tướng quân nhiều thêm vài phần suy ngẫm.
Xem , ba trở mặt vì chuyện Thám hoa lang .
Còn trở mặt thế nào, những kẻ nhiều chuyện sớm tra rõ mồn một...
Từ Tướng quân chính khí lẫm liệt, gì cũng giữ trong sạch; còn Cao và Tiền thì nhớ tình xưa, định tìm cách cứu Thám hoa lang .
Giờ lành điểm.
Quan xướng lễ gọi lớn một tiếng “khiêng quan”, hai cỗ quan tài khổng lồ nâng lên, con cháu hiếu tử rống như xé gan...
Biệt viện nhà họ Cao.
Cao Triều, Tiền Tam Nhất, Lục Hoài Kỳ vây quanh bàn vuông, mời một chén.
Ai bảo thể uống rượu sầu
Sao càng uống càng tỉnh? Tỉnh đến mức những trò đùa nghịch ở Quốc Tử Giám, những tiếng giỡn chen , từng chuyện từng chuyện hiện rõ mồn một mắt.
Cao Triều lắc ly rượu, giọng khàn khàn: “Cả đời , trừ Cố Trường Bình , từng ai đau lòng như . Giờ thì một Từ Thanh Sơn, một Tĩnh Thất... trái tim , gió lùa tám mặt.”
Tiền Tam Nhất mắt say lờ đờ, giơ hai ngón tay: “Ta cũng thế thôi, hai ngày hai đêm , chẳng chợp mắt nổi.”
Lục Hoài Kỳ mỉm nhẹ, lưỡi líu : “Hai còn t.h.ả.m bằng . Đây là bữa cơm đầu tiên ăn từ khi xảy chuyện.”
...
Lễ phát tang náo nhiệt kết thúc.
Sáng hôm , buổi triều sớm.
Từ Thanh Sơn mặc triều phục, oai phong lẫm liệt bước đại điện, mắt hổ sáng quắc.
Lý Tòng Hậu long ỷ, vị đại tướng quân uy mãnh tuấn tú, trong mắt hiện rõ vẻ hài lòng.
Bách quan hành lễ, đồng thanh ba vạn tuế.
Vương Trung vung phất trần, giọng the thé hô: “Có việc thì tâu, thì bãi triều!”
Lời dứt.
Vị tướng quân trẻ tuổi, hình cao lớn bước lên một bước, giọng vang dội: “Hoàng thượng, thần việc tâu!