Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 734: Lại chọn một mãnh tướng khác
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:30
Lượt xem: 174
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàng thượng, thần việc tấu.”
Văn võ bá quan thấy Từ Thanh Sơn bước , khỏi âm thầm giơ ngón tay cái.
là nhà họ Từ, hôm qua mới lo xong tang sự, hôm nay gấp gáp vì chiến sự, thực là trụ cột của quốc gia.
Lý Tòng Hậu ôn hòa : “Tướng quân, mời .”
Đôi mắt Từ Thanh Sơn trong suốt như nước, giọng càng vang dội: “Thần xin Hoàng thượng chọn một mãnh tướng khác, quân giao chiến với Bắc phủ.”
Cái gì?
Cái gì?
Cái gì?
Toàn thể văn võ bá quan, kể cả Hoàng đế, đều tưởng tai lầm.
“Từ tướng quân, ngươi gì?" Trẫm rõ?”
Từ Thanh Sơn vén áo, quỳ xuống lớn: “Thần, xin Hoàng thượng chọn một vị mãnh tướng khác, trận cùng Bắc phủ quyết chiến.”
Lần thì ai nấy đều rõ, mà sắc mặt Hoàng đế cũng đổi.
Binh Bộ thượng thư Vương Tử Trừng bên cạnh toát mồ hôi lạnh, hận thể xông lên bịt miệng Từ Thanh Sơn .
Đại chiến sắp đến, đổi tướng giữa trận tiền, chẳng khác nào tìm đường c.h.ế.t.
Lý Tòng Hậu kinh giận, cố đè nén lửa giận: “Từ tướng quân, trẫm triệu ngươi vượt ngàn dặm trở về, chẳng để ngươi những lời đùa cợt lúc lâm trận.”
Từ Thanh Sơn ưỡn thẳng lưng, trầm giọng: “Hoàng thượng, thần đùa, lời thần đều xuất phát từ tâm can.”
“Hay cho một câu lời thật lòng!”
Lý Tòng Hậu giận đến cực điểm, bật nhạt: “Vậy thì lý do ?”
!
Lý do ?
Chẳng lý do gì mà đ.á.n.h là đánh, điên ?
Bá quan nín thở chăm chú, dựng thẳng tai, sợ bỏ sót nửa chữ.
Từ Thanh Sơn cúi đầu im lặng hồi lâu, mới ngẩng lên, nghiêm nghị thốt tám chữ: “Nghi tướng thì đánh, đ.á.n.h tất bại!”
Có ý gì?
Đến cả Hoàng đế cũng cau mày nghi hoặc, ánh mắt lướt qua Vương Tử Trừng. Vương Tử Trừng lập tức bước lên hỏi: “Từ tướng quân, ngươi rõ ràng . Thế nào là ‘nghi tướng thì đánh, đ.á.n.h tất bại’?”
“Vua như cha, thần như con, cha nghi con, con còn gì oan uổng hơn?
Tướng ở ngoài, quyền tuân quân mệnh. Giao chiến với Bắc phủ, quan hệ đến quốc thể, thể coi là trò đùa.”
Từ Thanh Sơn thẳng Hoàng đế, vẻ mặt nay từng thấy bi thương như thế.
“Hoàng thượng sinh lòng nghi kỵ với thần, với nhà họ Từ, mà họ Từ chúng thần, cúi đầu khom lưng, cũng quen uốn lấy lòng bề , càng giỏi tự biện minh, chỉ tự rút lui.
Xin Hoàng thượng thu hồi mười vạn quân của họ Từ, giao cho mà ngài thật sự tin tưởng mang quân xuất chinh.”
Lời dứt, đại điện im phăng phắc.
Thần sắc mặt các đại thần đều trở nên vi diệu, ánh mắt liên tục lướt giữa Hoàng đế và Từ Thanh Sơn.
Không thể nào... Hoàng thượng thật sự nghi ngờ tướng quân ?
Nhìn vẻ đau lòng của tướng quân, giống đang diễn chút nào.
mà...
Sao Hoàng thượng nghi ngờ ?
Không hợp lý chút nào!
Lý Tòng Hậu đối mặt với ánh từ khắp đại điện, chẳng những giận, trái còn thấy nực .
“Từ Thanh Sơn.”
Hắn gọi cả họ lẫn tên: “Nếu trẫm nghi ngờ ngươi, cần gì phong ngươi Đại tướng quân? Cần gì để ngươi trấn giữ nửa giang sơn?”
Hắn dừng một chút, đập mạnh long án, xúc động : “Cha ngươi vì nước bỏ nơi Biên Sa; tổ phụ, nhị thúc ngươi tử trận nơi chiến trường với Bắc phủ.
Cả nhà họ Từ trung liệt, thiên hạ đều thấy rõ. Nếu trẫm vẫn nghi ngờ ngươi thì còn xứng minh quân nữa ?”
“Đại tướng quân, Hoàng thượng lời vàng ý ngọc, câu nào cũng chân thành tha thiết, ngươi thấy !”
Vương Tử Trừng quát, vội tiếp lời: “Hoàng thượng, chắc hẳn Từ tướng quân lời gièm pha của tiểu nhân nên mới...”
“Hoàng thượng!”
Từ Thanh Sơn do dự ngắt lời : “Cẩm Y vệ đang âm thầm điều tra thần!”
Mọi cả kinh, ánh mắt nhất loạt đổ dồn về phía Hoàng đế.
Cẩm Y vệ là ch.ó săn của Hoàng đế, thánh chỉ, dám tự ý điều tra Từ tướng quân?
Chẳng lẽ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-734-lai-chon-mot-manh-tuong-khac.html.]
Thật sự...
Sắc mặt Lý Tòng Hậu trầm hẳn xuống: “Từ tướng quân, trẫm từng ban mệnh lệnh nào như .”
“Hoàng thượng!”
Từ Thanh Sơn lớn tiếng: “Bên ngoài cửa cung, một trói, lén lút rình rập đại doanh ở phía tây ngoại thành, binh sĩ của thần bắt . Có là của Cẩm Y vệ , chỉ cần Hoàng thượng điều tra là rõ.”
Trời ơi!
Trong tay tướng quân còn bằng chứng thật?
Lý Tòng Hậu mặt mày xám xịt: “Từ Thanh Sơn, ngươi mau dậy. Trẫm sẽ điều tra rõ ràng chuyện . Người , tuyên Kỷ Cương, dẫn đó tới!”
“Dạ!”
...
Nửa canh giờ , Kỷ Cương vội vã đến, thấy đại điện rộng lớn im lặng như tờ, bất giác khô miệng lưỡi khát.
Sau khi hành lễ, len lén liếc Từ Thanh Sơn, dè dặt hỏi: “Hoàng thượng triệu thần tới, chuyện quan trọng gì ?”
Lý Tòng Hậu hỏi: “Ngươi phái tới đại doanh phía tây ngoại thành ?”
Kỷ Cương khựng một chút.
Cẩm Y vệ vươn vòi khắp Đại Tần, Hoàng thượng hỏi ...
Lý Tòng Hậu chỉ đang trói đất: “Đây là thuộc hạ của ngươi ?”
Lúc Kỷ Cương mới thấy rõ đang trói quỳ giữa điện: “Hoàng thượng, đúng là của phủ Cẩm Y vệ.”
“Ngươi to gan!”
Lý Tòng Hậu đập mạnh án bàn, quát lớn: “Ngươi phái tới đại doanh phía tây ngoại thành gì?”
“Chuyện ...”
Kỷ Cương đành c.ắ.n răng trả lời: “Thần sai , để giám sát quân doanh, mà là... là để theo dõi con trai của Trưởng công chúa Cao Triều.”
“Theo dõi Cao Triều, mà rình rập doanh trại của ?”
Từ Thanh Sơn lạnh mặt: “Đại nhân đang phòng Cao Triều, là đang phòng đây?”
“Hoàng thượng!”
Kỷ Cương chảy mồ hôi lạnh ròng, vội vàng biện bạch: “Thám hoa lang cải nam trang, mà Cao Triều là đồng môn, cũng là sinh tử với y. Sau khi Thám hoa lang bắt giam, Cao Triều lập tức sai vệ tới quân doanh cầu cứu. Thần sợ phiền tướng quân, nên mới sai âm thầm theo dõi.”
Lý Tòng Hậu sang phía Từ Thanh Sơn: “Cao Triều phái đến tìm ngươi ?”
Từ Thanh Sơn trả lời: “Có tìm.”
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, gặp , Lý Tòng Hậu hiểu rõ trong lòng, nhưng vẫn hỏi để cùng : “Ngươi gặp ?”
Kỷ Cương nhanh miệng trả lời: “Tâu Hoàng thượng, Từ tướng quân cả hai đều gặp, còn lệnh cho đó rời ngay.”
Từ Thanh Sơn gật đầu, trả lời: “Thần và Thám hoa lang tình nghĩa sâu đậm, nhưng quân vương phạm pháp, xử như thứ dân. Thần thể vì tư tình mà chà đạp luật pháp Đại Tần, tổn hại đến uy nghiêm triều đình?”
Lời lẽ rắn rỏi, vang dội.
Khắp kinh thành, ai mà Thám hoa lang và mấy bọn họ từng kết nghĩa thề sống c.h.ế.t .
Chính vì Từ Thanh Sơn ngoảnh mặt ngơ, hôm qua Cao Triều và Tiền Tam Nhất mới đến dự tang lễ.
Mối quan hệ rạn nứt.
“Hoàng thượng, sự tình là như .”
Kỷ Cương xoay , khom hành lễ với Từ Thanh Sơn: “Tướng quân, đây là hiểu lầm, mong tướng quân đừng để trong lòng.”
Từ Thanh Sơn đáp, chỉ là thần sắc thoáng hiện chút mơ hồ.
Người nhà họ Từ việc, luôn thẳng thắn, nghĩ gì nấy.
Nhóc con giống cha nó, giống cả tổ phụ, cứ như đúc từ cùng một khuôn.
Như cũng .
Quân thần một lòng, trận chiến mới thể đ.á.n.h thắng.
Lý Tòng Hậu : “Đã là hiểu lầm, Từ tướng quân...”
“Hoàng thượng!”
Từ Thanh Sơn nữa ngắt lời: “Thần , đêm qua Thám hoa lang đ.â.m đầu tường tự sát.”
Lý Tòng Hậu gật đầu: “Việc đó trẫm . Là vì sợ tội mà tự vẫn.
Kỷ đại nhân sợ xảy chuyện, nửa đêm cung bẩm báo, trẫm lập tức lệnh cho Thái y tới cứu chữa, hiện giờ qua cơn nguy kịch.”
“Hoàng thượng ngoài việc phái Thái y, còn giao cho thần đưa Thám hoa lang khỏi lao ngục, tạm thời sắp xếp tại một viện yên tĩnh.”
Kỷ Cương tranh thủ nịnh một câu: “Thám hoa lang giả trai, loạn triều cương, vốn nên xử trảm. Hoàng thượng vì nể tình giao hảo giữa tướng quân và nàng, mới đặc biệt khoan dung. Nếu , c.h.ế.t là c.h.ế.t , cần tốn công đến .”
Từ Thanh Sơn bỗng bật nhạt: “Kỷ đại nhân, Thám hoa lang thật sự là vì sợ tội mà tự sát ?”