Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 739: Tâm tướng không thể loạn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:35
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Tịch Thái An như mang theo vẻ “sống c.h.ế.t ”, chỉ khiến Lý Tòng Hậu lâm tình cảnh khó xử, mà còn khiến lòng quần thần chấn động.
!
Một nữ tử để lỡ thì đến năm hai mươi hai tuổi, chẳng nam chẳng nữ, lấy chồng, cũng chẳng gả , chen chân giữa đám đàn ông, rốt cuộc là vì điều gì?
Hoàng đế giữ sắc mặt trầm tĩnh, lời nào, bên cũng ai dám lên tiếng.
Vương Trung thừa cơ hé mí mắt, Tịch Thái An đang đất, Từ Thanh Sơn đang quỳ , chẳng hiểu cứ cảm thấy gì đó .
Lão già quả thật đức cao vọng trọng, nhưng xưa nay ngay thẳng, lời nào lời đó.
Trong đám tiến sĩ ở Quốc Tử Giám, khác đôi khi còn nhắm mắt ngơ cho qua chuyện, riêng lão già chớ đến việc ngơ, bảo năng quanh co cũng là việc khó .
Đang yên đang lành, lên tiếng cầu tình cho Tĩnh Văn Nhược?
Chẳng lẽ là do hai tên nhóc con chuyện ?
“Tô Thái phó!”
“Thần mặt!”
“Từ Tướng quân cần nghiêm trị, còn Tịch tiến sĩ nên xử nhẹ... chuyện ... khanh thấy ?”
Tô Thái phó vị Hoàng đế đang long ỷ, trong lòng thở dài: đến nước , vẫn còn do dự, quyết đoán như ?
“Hoàng thượng!”
Tô Thái phó bước đến giữa Từ Thanh Sơn và Tịch Thái An, trịnh trọng : “Lời của Tịch đại nhân là lý. Thần từng cộng tác với Thám hoa lang mấy tháng, chẳng chuyện khác, riêng sự thông minh lanh lợi , đời khó ai sánh bằng. Nói một câu phần khó , nếu là nam nhi, nhất định là bậc quyền thần trong triều.
Thần tin rằng Từ Tướng quân cũng nỡ trơ mắt Thám hoa lang c.h.ế.t như !”
Đôi mắt đen thẳm của Từ Thanh Sơn chầm chậm rũ xuống, kịp thời che giấu ánh xót xa.
Tô Thái phó gần, thấy rõ từng chút một.
Quả nhiên, đang cố chống đỡ!
“Tướng quân khăng khăng đòi xử nặng, ngoài việc giữ gìn kỷ cương triều chính, còn là vì Hoàng thượng kẹt giữa hai bên mà khó xử.
Nhà họ Từ là trụ cột quốc gia, liều chiến đấu nơi biên cương mới cảnh thái bình hiện giờ. Nay đại chiến sắp tới, lòng tướng quân tuyệt đối thể loạn, loạn sẽ sinh họa.”
Tô Thái phó Hoàng đế, giọng điệu hết sức tha thiết: “Thần tử nghĩ cho quân vương, quân vương cũng nên thương thần tử. Thần cho rằng, chi bằng chuyện cứ xử theo cách ‘giơ cao đ.á.n.h khẽ’.
Một là, để thiên hạ thấy độ lượng và khí độ của thiên tử; hai là, Từ Tướng quân nhận ân điển , nhất định sẽ dốc lực bảo vệ đất nước, phụ sự tín nhiệm của Hoàng thượng, giữ cho giang sơn vững bền, nhân dân yên .”
Những lời chỉ kín kẽ sơ hở, mà còn khí thế ngất trời. Văn võ bá quan xong, ai nấy đều cảm thấy lòng rung động, một tấm lòng yêu nước dâng trào.
Lý Tòng Hậu chăm chú Tô Thái phó một hồi, chầm chậm dậy khỏi long ỷ, ánh mắt uy nghi đảo qua một lượt.
“Vương Trung!”
“Nô tài mặt!”
“Tuyên chỉ của trẫm...”
...
Ánh nắng buổi trưa chiếu qua cửa sổ.
Bụi trong khí lơ lửng trong ánh sáng, Tĩnh Bảo nửa ngày, gọi: “A Man?”
“...”
“A Man?”
“...”
Đi ?
Tĩnh Bảo chống tay lên giường, dậy, còn vững thì thấy choáng váng đầu óc.
“Gia, gia, Thất gia...”
A Man kêu lên kinh hãi vội vã chạy , đến gần, Tĩnh Bảo mới phát hiện nàng nước mắt đầy mặt, trong lòng bỗng nhiên lạnh một nhịp: “Chẳng lẽ là đại tỷ của ...”
A Man lắc đầu như điên, nức nở mấy tiếng mới thành lời: “Thất gia, chúng , chúng ... chúng về nhà !”
“Hả?”
Tĩnh Bảo há miệng lắp bắp hồi lâu, giống như A Man, mãi vẫn thể thốt nên lời.
Nếu chỉ là giả nam trang thì đến nỗi tử tội; nhưng nàng tham gia khoa cử đó là tội khi quân, thể tru di cả nhà.
“A Man, là ?”
“Không nữa, thị vệ bên ngoài , bảo chúng thể rời .”
“Ngươi... nhầm chứ!”
“Ta hỏi hỏi nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-739-tam-tuong-khong-the-loan.html.]
A Man xổm xuống đất: “Gia, lên , A Man cõng ngài!”
Tĩnh Bảo lên, sống mũi cay cay: “Những khác thì ? Đại tỷ ?”
“Không , khỏi chỗ quỷ quái hẵng tính.”
Ra khỏi phòng, Tĩnh Bảo mới phát hiện, quả thật lấy một thị vệ, suốt đường thông suốt ai cản trở.
Đột nhiên, A Man dừng .
“Gia, ngài xem!”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu, hốc mắt cũng chợt đỏ ửng.
Phía mấy trượng, A Nghiễn, Nguyên Cát, Cao thúc, Cẩu Nhị Đản, quản sự, đầu bếp... tất cả đều nàng chằm chằm, thiếu một ai, ai cũng bình an vô sự.
A Nghiễn vội chạy đến: “A Man, để cõng.”
Không đúng, còn thiếu một .
Tĩnh Bảo túm lấy cánh tay A Nghiễn: “Đại tỷ ?”
“Đại phu nhân Lục tiểu gia đón .”
Thịnh Nhị từ bóng cây bước , mặt Tĩnh Bảo, hạ giọng : “Bên ngoài chờ ngươi, mau rời khỏi đây .”
“Đa...”
Vừa mới cất lời, Thịnh Nhị lưng .
Tĩnh Bảo bóng dáng ánh nắng kéo dài của y, khàng một tiếng: “Đa tạ!”
Ra đến cổng phủ Cẩm Y vệ, bên ngoài mấy cỗ xe ngựa, ít : Phó Thành Đạo, vợ chồng Tô Bỉnh Văn, còn của lầu Ngoại Lâu...
Ánh mắt Tĩnh Bảo hai một đen, một trắng thu hút.
Một phe phẩy quạt, một khoanh tay ngực, vẻ mặt mấy nghiêm túc, trông chẳng khác gì đám con nhà quyền quý ăn chơi lêu lổng.
Hốc mắt Tĩnh Bảo bất giác đỏ hoe.
Cao Triều “bộp” một tiếng bật quạt, bộ tịch phe phẩy mấy cái: “Xấu thật đấy!”
Tiền Tam Nhất: “Xấu điên .”
Cao Triều: “Vậy... giờ nên gọi ngươi là Thất gia, là gọi ‘con nhỏ xí’ nhỉ?”
Tiền Tam Nhất chép miệng tỏ vẻ ghét bỏ: “Ngươi gọi ‘con nhỏ xí’ như đang trêu ghẹo .”
Cao Triều bĩu môi: “Được Cao mỹ nhân trêu ghẹo, thường .”
“Chuẩn!”
Tiền Tam Nhất: “Ngươi lợi hại nhất!”
Quạt “bộp” cái gõ qua, Cao Triều hề hề: “Trước mặt vợ tương lai của tướng quân, năng cho tử tế .”
Giữa ánh mắt của bao , sắc mặt Tĩnh Bảo tái nhợt.
...
“A Man, đến cảm tạ Phó lão đại, Tô lão đại và , ân tình ngày khác sẽ báo đáp.”
“Vâng!”
“Tạ Bách, về lo ăn cho , nghiên cứu thêm vài món mới, kiếm bạc cho Thất gia.”
“Thất gia cứ yên tâm.”
“Mỹ nhân, Tam Nhất, hai lên xe với .”
“Cầu còn !”
“Vinh hạnh vô cùng!”
Hai đùa tới.
Tới gần, Tĩnh Bảo mới nhận trong ánh mắt chứa nụ của họ mấy phần xót xa và thương cảm, nàng vội ngoảnh mặt , khóe mắt đỏ hoe.
Bánh xe lăn qua mặt đường lát đá xanh, phát tiếng kẽo kẹt.
Trong xe ngựa.
Tiền Tam Nhất đến khô cả họng, vớ lấy chén bên cạnh tu một : “Toàn bộ sự việc là như đó.”
Cao Triều Tĩnh Bảo: “Chiếu chỉ ban hôn là điều ai ngờ . May mà, Thanh Sơn sắp...”
“Hắn lúc nào thì thuyết phục hai , để bày vở kịch ?” Tĩnh Bảo bỗng cất tiếng ngắt lời.
Ánh mắt Cao Triều thoáng lộ vẻ bất đắc dĩ.
“Ngươi gặp chuyện, lo đến phát điên, xông đến doanh trại ngoại ô tìm , đến mức mắng c.h.ử.i như đàn bà ngoài chợ, cũng gặp, chỉ bảo Mạch Tử nhắn : nếu , sẽ tháo một cánh tay của Tiểu Cửu. Thực ...”