Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 74: Mừng lo lẫn lộn
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:16
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo lạnh lùng nàng : “Người , đưa nha trả về cho Nhị thẩm.”
“Không cần Thất gia tiễn, nô tỳ tự !” Hỉ Nhi chầm chậm dậy, hung hăng nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Nô tỳ chỉ ngờ Thất gia và bọn họ cũng là một giuộc. Là nô tỳ nhầm ngài !”
“Nhìn nhầm thì ?” Tĩnh Bảo xòe tay : “Ngươi là cái thá gì? Cũng chỉ là một con nha mệnh tiện, việc gì vì ngươi?”
Nha mệnh tiện?
Hỉ Nhi đến mấy chữ , nước mắt tuôn rơi như mưa. Ai nha mệnh tiện? Chẳng qua nhà nghèo quá, bất đắc dĩ mới bán con bán cái mà thôi!
“Không cần ngài giúp! Cùng lắm thì c.h.ế.t! Nếu vì mong một ngày đại thiếu phu nhân sống sót về, nô tỳ sớm đập đầu c.h.ế.t cho xong .”
Vừa dứt lời, nàng bèn đầu bỏ chạy, lao thẳng tường định tự vẫn.
Nàng nhanh, nhưng A Man còn nhanh hơn!
A Man đưa tay nắm lấy vạt áo nàng, mạnh tay kéo khiến Hỉ Nhi ngã sóng soài đất. Nàng còn kịp hồn thấy đôi mắt u tối của Thất gia phủ xuống đỉnh đầu.
“Khá khen cho một nha cứng cỏi. Gia chỉ giúp ngươi, chứ giúp chủ tử nhà ngươi!”
Hỉ Nhi: “…”
A Man vội ghé sát , thì thầm bên tai nàng mấy câu. Gương mặt Hỉ Nhi tức thì hiện rõ hai biểu cảm: một là mừng rỡ, hai là kinh hoảng!
Tĩnh Bảo hạ giọng: “Ngươi cứ về , tạm thời đồng ý chuyện thu phòng, thu dọn hành lý chờ tin.”
Đỗ thị một ở phủ Kim Lăng, thích, cuộc sống chẳng dễ dàng gì. Nếu hai nô tỳ trung thành theo thì cũng đỡ buồn tủi phần nào.
mà… đưa hai sống sờ sờ khỏi phủ đây?
Tĩnh Bảo thấy đau đầu.
Ra khỏi sân, Tĩnh Bảo đến linh đường. Thấy Tĩnh Vinh Tuyên linh cữu với vẻ mặt đau thương, trong lòng nàng chỉ thấy khinh bỉ.
là loại mặt thú!
Sau khi dập đầu ba cái, nàng bước đến chỗ Nhị lão gia đang trò chuyện với khác. Nhị lão gia thấy nàng tới bèn vội đuổi .
Tĩnh Bảo nhiều lời, chỉ một ý: xin bạc.
Nhị lão gia hận nàng đến độ đục cho thủng một lỗ, thầm mắng con chuột thối tha c.h.ế.t tiệt bắt luôn đứa nghiệt chủng mặt cho xong.
Lấy bạc, Tĩnh Bảo bèn nghĩ một kế. Nàng gọi A Man đến, tỉ mỉ rõ kế hoạch cho nàng .
Nghe xong, A Man nghiến răng: “Mọi thứ đều , chỉ sợ hai thị vệ của hầu phủ đáng tin ?”
Tĩnh Bảo nhíu mày , hồi lâu mới đáp: “Ngươi bảo họ đến gặp .”
Hai thị vệ , một tên Sử Minh, còn là Sử Lượng, đều là thị vệ cấp hai trong hầu phủ.
Tĩnh Bảo họ, ưỡn n.g.ự.c : “Hôm qua các ngươi cùng trải qua trận sinh tử, bảo vệ . Bên nhiều cận, nên giữ các ngươi , các ngươi đồng ý ?”
Sử Minh và Sử Lượng liếc cùng đáp: “Nguyện ý!”
Thật chẳng cần Thất gia mở miệng, bọn họ cũng ý định ở . Thất gia đối với hạ nhân tình nghĩa, theo một chủ tử như mới tương lai. Chỉ là họ để chủ động xin theo, giờ Thất gia mở lời .
“Các ngươi giúp một chuyện, nếu thành, sẽ tự xin nhị cữu chuyển các ngươi về chỗ .”
Sử Minh vội hỏi: “Chuyện gì, gia cứ sai bảo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-74-mung-lo-lan-lon.html.]
Tĩnh Bảo tủm tỉm: “Tối nay thừa lúc hỗn loạn, giúp trộm hai nha !”
Hai lập tức nín thở, ngờ chuyện đầu tiên Thất gia giao là trộm !
Thất gia gì đây?
Lúc , một nha bẩm: “Thất gia, Đại tiểu thư và Đại cô gia phủ để chịu tang.”
Tĩnh Nhược Tố phủ, vội đến linh đường mà tìm Tĩnh Bảo khắp nơi. Đến khi thấy Tĩnh Bảo vẫn bình an vô sự mặt , trái tim treo lơ lửng của nàng mới tạm thả xuống. Sáng nay, nàng mới trong Tĩnh phủ xảy chuyện. Tin tức như sét đ.á.n.h giữa trời quang, nàng bàng hoàng thất thần mãi hồn nổi.
“Đại tỷ cứ đến linh đường một trận , phòng , chuyện với tỷ.”
Tĩnh Bảo kéo tay áo của Ngô Thành Cương, hạ giọng: “Tỷ phu, nhờ một chuyện.”
Ngô Thành Cương đáp: “Người nhà cả, gì đến nhờ với vả, cứ .”
Tĩnh Bảo: “Huynh giúp dò la một chút xem quanh điền trang Tĩnh gia những gia đình nào?”
Việc Cố tế tửu xuất hiện chắc chắn trùng hợp. Nàng nhờ Ngô Thành Cương tra để tìm hiểu chuyện riêng của Cố đại nhân, mà là để đề phòng cho sự an của bản .
Ngô Thành Cương là đơn giản, đầu óc cũng đơn giản nên lập tức đáp: “Chuyện dễ thôi, để dò .”
“Cảm ơn tỷ phu.” Tĩnh Bảo nheo mắt, nở một nụ .
Ngô Thành Cương ngẩn , trong lòng bèn dâng lên hai ý nghĩ. Thứ nhất: trong phủ c.h.ế.t, em vợ vẫn còn nổi? Thứ hai: lên… thật sự .
Vợ chồng hai chịu tang xong, Ngô Thành Cương Nhị phòng gọi bàn chuyện tang lễ, còn Tĩnh Nhược Tố thì thẳng đến viện của .
Tĩnh Bảo đưa chị trong phòng, sai A Man và Nguyên Cát cùng canh cửa bên ngoài.
Tĩnh Nhược Tố cảnh dọa cho giật , vội hỏi: “Có chuyện gì mà bí mật đến ?”
Tĩnh Bảo ấn chị xuống, thong thả kể chuyện: trang, gặp bọn trộm thế nào, Nhị lão gia mượn đao g.i.ế.c , nàng cùng Tế tửu đại nhân giúp Đỗ Ngọc Mai thoát bằng kế kim thiền thoát xác.
Tĩnh Nhược Tố đến đoạn đại thiếu phu nhân cha chồng cưỡng bức kinh hãi thôi. Nghe tiếp đoạn cha con cùng chung một nữ nhân, tim nàng gần như ngừng đập. Tới lúc đại thiếu phu nhân vẫn còn sống và đưa đến phủ Kim Lăng, nàng bỗng vung tay tát cho Tĩnh Bảo một cái.
Tát xong, Tĩnh Bảo còn kịp phản ứng, nàng ôm chặt lấy , nức nở thành tiếng.
Tĩnh Bảo một tay ôm má rát bỏng, một tay vỗ về lưng chị, dịu giọng dỗ: “Muội tỷ giận gan quá lớn, nhưng chuyện thật sự còn cách nào khác, chẳng lẽ thấy c.h.ế.t mà cứu ?”
Tĩnh Nhược Tố đẩy nàng , nghiến răng: “Chuyện lớn thế cũng thương lượng với ! Gan càng ngày càng lớn, nhỡ xảy chút sơ suất nào, chẳng là đ.â.m thẳng d.a.o tim ?”
Tĩnh Bảo tủi , chẳng gì, chỉ dùng ánh mắt chị.
Tĩnh Nhược Tố ôm n.g.ự.c “á” một tiếng, lấy khăn lau cho nàng giận dữ hỏi: “Có đau ?”
“Đau chứ!” Tĩnh Bảo thừa cơ nũng: “Má đau, chân đau, tim cũng đau, chỗ nào cũng đau hết.”
“Còn đau cơ ?” Tĩnh Nhược Tố dí trán nàng một cái: “Muội thả tức là rước họa ?”
Tĩnh Bảo khựng : “Sao thế?”
“Thả một đại thiếu phu nhân , bên còn Nhị thiếu phu nhân, Tam thiếu phu nhân. Vài năm nữa cưới thêm đại thiếu phu nhân mới.”
Ánh mắt Tĩnh Bảo trầm xuống. , cha con Nhị phòng vốn quen chuyện . Một Đỗ thị c.h.ế.t cùng lắm cũng chỉ che giấu vài ngày, chứ thể che mãi .
“Đó mới chỉ là một; còn nữa, định nuôi Đỗ thị cả đời ? Muội , nhưng nàng ? Có giữ ?”