Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 742: Tất cả là do hắn sắp đặt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:38
Lượt xem: 181
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa trưa hôm , để bồi bổ sức khoẻ cho Thất gia, đầu bếp dốc hết công sức nấu một bàn thức ăn thịnh soạn.
Tĩnh Bảo ăn còn nhiều hơn bất cứ ai, ăn liền ba bát cơm đầy, khiến Cao Triều và Tiền Tam Nhất suýt rớt cả cằm.
“Phải , chuyện Vương Uyên thuê sát thủ, ai trong các cho Thanh Sơn ?”
Bình thường vẫn , bỗng dưng hỏi chuyện đó?
Tiền Tam Nhất lắc đầu: “Ta điên mới cho , trong phủ còn đang tang đấy! Mỹ nhân, ngươi ?”
Mỹ nhân cũng lắc đầu: “Chuyện thế mà còn mượn thế lực của , hổ ?”
“Ta ăn xong .”
Tĩnh Bảo đặt đũa xuống, nhận khăn ướt A Man đưa lau miệng: “Mọi cứ ăn từ từ, ăn nhiều một chút, lát nữa còn một trận chiến lớn đấy.”
Hả???
Cao Triều và Tiền Tam Nhất đồng loạt khựng .
Chiến? Chiến với ai?
Sao họ chẳng hiểu gì cả?
...
Dưới ánh nắng gay gắt buổi chiều, Từ Thanh Sơn đến.
Khi Cao Triều và Tiền Tam Nhất thấy , phản ứng bản năng lộ rõ, mặt mũi đều là vẻ mà dám.
“Ẻo lả ?”
Cao Triều chỉ thư phòng, hạ giọng: “Từ lúc tin ban hôn, nàng cứ kỳ lạ !”
Từ Thanh Sơn khựng một chút: “Kỳ lạ thế nào?”
Cạch cửa mở .
Cả hai lập tức ngậm miệng.
Tĩnh Bảo bước , mặc bộ đồ thường ngày, tóc dài buông lơi, lộ chiếc cổ trắng trẻo thon gầy.
“Ngươi đến .”
“Ừ!”
“Ta ít hồng Kỳ Môn thượng hạng, nếm thử ?”
“Có đắt ?”
“Nếu đắt thì nàng uống ?”
“Không .”
Từ Thanh Sơn : “Ta bổng lộc của tướng quân, thêm bổng lộc của Quốc công gia, đang nghĩ nuôi nổi nàng .”
“Không cần ngươi nuôi, tự nuôi .”
Tĩnh Bảo hiệu mời .
Từ Thanh Sơn bước đến, mắt rơi dải băng trán nàng, thấy đó dính vài sợi tóc vụn, định đưa tay gỡ xuống giúp.
Tĩnh Bảo nghiêng đầu né tránh.
Động tác của Từ Thanh Sơn lập tức khựng .
Cao Triều tinh ý nhận : “... Vào trong , nắng chói c.h.ế.t mất!”
Tiền Tam Nhất: “Trong phòng như nước sôi kìa, mau, hết .”
...
Vào phòng, pha , rót Tĩnh Bảo nhờ ai giúp, động tác đều nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.
Ba ánh mắt dán chặt nàng, mỗi một suy nghĩ.
Khi hương lan toả trong phòng, nàng mới xuống đối diện Từ Thanh Sơn, sắc mặt bình thản.
“Thanh Sơn, chén là kính ngươi, cảm ơn ngươi cứu , cứu tỷ tỷ , cứu cả nhà họ Tĩnh khỏi nước sôi lửa bỏng. Một chữ ‘cảm ơn’ quá nhẹ, là ‘đại ân đại đức’ sợ ngươi thấy phiền tai.”
Từ Thanh Sơn liếc Cao Triều và Tiền Tam Nhất: “Không công lao của một .”
“Ta .”
Tĩnh Bảo siết nhẹ ngón tay đang cầm chén : “ nếu thế lực của ngươi thì dù bọn họ mười cái tâm cứu , cũng vô ích.”
“Tốt.”
Từ Thanh Sơn nâng chén : “Vậy nhận chén .”
Hai cùng nâng chén, cùng đưa lên miệng.
Lúc đó, Cao Triều và Tiền Tam Nhất nhanh chóng trao đổi ánh mắt.
Cao Triều: Không khí ... cứ thấy sai sai.
Tiền Tam Nhất: Không chỉ sai, mà là gượng gạo đến mức thấy như đang trong Quốc Tử Giám .
Cao Triều: Gì thế ?
Tiền Tam Nhất: Cứ xem tiếp .
Xem tiếp thì thấy hai ung dung uống từng ngụm , thi thoảng còn trò chuyện đôi câu.
“Trà pha ngon đấy, dùng nước gì ?”
“Nước giếng bình thường thôi. Nếu ngươi thích cầu kỳ, đến phủ Lâm An, còn cất mấy vò nước suối từ núi Phần Tịnh, vị ngọt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-742-tat-ca-la-do-han-sap-dat.html.]
“Vết thương đầu thế nào ? Còn đau ?”
“Không lắc đầu, cử động nhiều, động là chóng mặt.”
“Mời Thái y nào khám ?”
“Tỷ phu , Mã Thừa Dược.”
“Trong phủ vài vị t.h.u.ố.c bổ máu, lát nữa bảo mang đến.”
“Ta khách sáo với ngươi , nhận đấy.”
“Giờ nàng cần khách sáo với .”
“...”
Tán gẫu đến đây, cuối cùng cũng thẳng vấn đề. Tĩnh Bảo đột nhiên thấy hoảng, chợt chẳng mở lời thế nào.
“Nàng chuẩn ngon thế , là đoán sẽ đến ?”
Từ Thanh Sơn dường như cảm thấy gì đó: “Có gì , cứ thẳng.”
Tĩnh Bảo hỏi sang chuyện khác: “Vậy... ngươi sẽ trả lời thật chứ?”
Từ Thanh Sơn bật .
Tịch Thái An chẳng sai chút nào, con nhóc mà thật sự thông minh lên thì chẳng đến lượt đàn ông chen chân.
“Ta sẽ.”
Nụ của rực rỡ như ánh nắng tràn thư phòng.
Cao Triều và Tiền Tam Nhất đến sững .
Đã bao lâu ?
Đã bao lâu họ thấy thoải mái như ?
Chẳng lẽ, họ quen thuộc về ?
“Thanh Sơn, chuyện... là do ngươi lên kế hoạch từ đầu ?”
Một câu nhẹ tênh như nước, khiến Cao Triều và Tiền Tam Nhất lập tức bừng tỉnh: Câu ... là ý gì?
“Câu là ?” Từ Thanh Sơn hỏi.
“Ý là từ lúc phận của bại lộ, đến việc ngươi và Cao Triều, Tam Nhất diễn vở kịch , đến cái c.h.ế.t của Kỷ Cương, cuối cùng là thánh chỉ ban hôn...”
Tĩnh Bảo bật : “Tất cả đều là ngươi tính sẵn, lên kế hoạch từ sớm , đúng ?”
“...”
Cao Triều và Tiền Tam Nhất trợn tròn mắt, đầu óc trống rỗng.
Vậy nên...
Đây là “trận chiến lớn” mà Tĩnh Thất ?
Đối thủ... là Từ Thanh Sơn?
Cao Triều: ... Chuyện còn khiến sốc hơn cả việc Cố Trường Bình thích .
Tiền Tam Nhất: ... Còn thì thấy sốc hơn cả việc Thịnh Nhị là nữ.
Biểu cảm Từ Thanh Sơn cuối cùng cũng đổi, phần giận dữ: “Ẻo lả, nàng bằng chứng ?”
“Hôm đó Vương công công đến, hỏi ngươi thích ai, ngươi là .”
Trong đầu Tĩnh Bảo hiện lên từng cảnh vụn vặt.
“Vương công công về cung, tất nhiên sẽ kể chuyện với Hoàng thượng. Mà trong mắt bọn họ khi , vẫn là nam nhân.
Chuyện chẳng khác nào đoạn tuyệt hậu duệ nhà họ Từ, hơn nữa Đại Tần cũng từng tiền lệ nam cưới nam.
Tính cách Hoàng thượng, chắc chắn sẽ giả vờ điếc, coi như từng thấy. Vì ngươi mới bày kế khác, nhằm Vương Uyên.”
“Khoan !”
Người ngắt lời là Cao Triều.
Vẻ mặt chẳng còn từ ngữ nào để diễn tả, chỉ còn trắng bệch đầy khiếp hãi: “Tĩnh Thất, ngươi chậm chút, đầu óc theo kịp.”
“Ngươi cố tình dâng sớ vạch tội nhà họ Vương, ép Vương Uyên xe lăn đến nhà họ Từ viếng tang. Chuyện giấu , chẳng mấy chốc sẽ đến tai Hoàng cung.”
Tĩnh Bảo hít sâu một : “Vương Hoàng hậu xong sẽ lo sợ. Ngươi và Vương Uyên vốn thù, bà đoán nổi ngươi sẽ báo thù thế nào, nên bất an.
Bà vốn là tiến lùi, giờ ngươi thế lớn, bà sẽ tìm cách lấy lòng. Đừng là đàn ông, dù ngươi thích một con heo, bà cũng tác thành.
Thế là bà thủ thỉ bên gối với Hoàng thượng. Mà mục đích của ngươi...”
Giọng Tĩnh Bảo lạnh như băng: “Là để kích thích sự tò mò của Hoàng đế: Thám hoa lang rốt cuộc gì đặc biệt mà đến Hoàng hậu cũng bênh vực?
Chủ tử tò mò, ch.ó bên cạnh lập tức cảnh giác.
Việc tích trữ lương thực ở Giang Nam, để chứng cứ ở chỗ Kỷ Cương; theo Cao Triều Biên Sa cũng là điểm nghi ngờ, mà phận hiện giờ của ngươi thì quá đặc biệt Hoàng thượng thể điều tra .”
Khi đến đoạn cao trào, gương mặt trắng bệch của Tĩnh Bảo như điểm thêm một tầng màu son.
“Kỷ Cương chia hai ngả, một ngả Dương Châu, một ngả về Lâm An. Cuối cùng ở Dương Châu tìm cha mất tích, từ miệng lộ việc là nữ.
Bị giam, tịch biên, đối mặt với tử vong. lúc đó ngươi mới lên sân khấu, bố trí Mỹ nhân, Tam Nhất cùng ngươi diễn một vở lớn.”
Ánh mắt Tĩnh Bảo sắc như dao, giọng lạnh lùng như băng giá.
“Ta đúng , Từ Thanh Sơn?”