Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 751: Số mệnh sẽ nghiêng về phía ai
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:55
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Toa t.h.u.ố.c kê xong, giao tay Ngô Thành Cương, Tĩnh Bảo lập tức đưa lão Kỳ rời .
Vừa khỏi sân mấy bước, thấy Tuyên Bình Hầu gia dẫn theo tiểu đồng vội vã bước đến.
“Lão Kỳ, ông chờ một lát, mấy lời với ông .”
Tĩnh Bảo tiến lên đón, mỉm : “Giờ , cữu cữu tới gì ?”
Tới gì ?
Tất nhiên là bụng đầy nghi vấn hỏi cho bằng hết!
Tuyên Bình Hầu gia định mở miệng, Tĩnh Bảo giành : “Chờ đại quân xuất phát , mai con đến thư phòng của cữu cữu uống tách , cữu cữu hỏi gì, A Bảo gì nấy, giấu nửa câu.”
Tĩnh Bảo chỉ tay : “Giờ thì để con tiễn vị lang trung .”
Tuyên Bình Hầu gia: “...”
Lão Kỳ ngang qua, còn lườm Hầu gia một cái rõ dài, đến nơi mới lạnh lẽo lên tiếng: “Lấy cái cớ, thêm hai nghìn lượng nữa.”
Tĩnh Bảo trợn mắt: “Tiền thì , chỉ mạng, lấy thì lấy !”
Lòng lão Kỳ ngứa ngáy như mèo cào: “...”
Con nó!
Chỉ đàn bà và Cố Trường Bình là khó nuôi!
Tĩnh Bảo vội vàng về phủ, bước sân thấy đang đợi, trong lòng ôm theo một chiếc hộp gỗ màu đỏ gỉ sắt.
Lúc còn hơn nửa canh giờ nữa mới đến giờ Tý.
Hơn nửa canh giờ, thể gì?
Một thư sinh thể xong một bài văn năm trăm chữ;
Một tú nữ nữ thể thêu xong nửa bông hoa;
Một giữ sổ thể tất một quyển sổ sách.
Cố Trường Bình kéo Tĩnh Bảo ghế, đặt chiếc hộp lên bàn con mở ...
Bên trong là bộ gia sản tích góp suốt bao năm: ngân phiếu, khế đất, khế nhà, vàng bạc châu báu...
Từng món một lấy ;
Từng món một đều kể rõ cho Tĩnh Bảo .
Tĩnh Bảo lặng lẽ lắng , trong lòng chua xót, nhưng sắc mặt hé lộ chút gì, thậm chí ánh mắt còn cố tình lóe lên vài tia rạng rỡ.
“Được , khai hết đáy hòm.” Cố Trường Bình nhích khóe mắt, : “Sau nhớ phát cho chút tiền tiêu vặt mỗi tháng nhé.”
“Muốn bao nhiêu? Nhiều thì .” Tĩnh Bảo duỗi từng ngón tay, liệt kê: “Người trong phủ ăn uống tiêu xài, tiền lương cho hạ nhân, chuyện qua họ hàng, áo quần bốn mùa trong năm... là thứ tốn bạc.”
“Không nhiều, mười lượng là đủ.”
“Người đàn ông của Thất gia mà chỉ mười lượng bạc, đến uống một bữa hoa tửu còn đủ, chẳng trò ?”
Tĩnh Bảo khí thế ngút trời: “Thôi , hào phóng một chút, mỗi tháng cho một trăm lượng!”
Cố Trường Bình vội giơ ngón tay cái: “Thất gia thật rộng rãi, xin đa tạ .”
Tĩnh Bảo đắc ý khúc khích: “A Man đây, thu dọn giúp Thất gia nhà ngươi. Thất gia phát tài đấy!”
A Man cúi đầu bước , dám liếc Cố Trường Bình lấy một cái.
Lúc còn gì, giờ chỉ tự đến, mà còn để cả gia sản lớn thế cho Thất gia.
Trong lòng... chột thật đấy!
Chiếc hộp bưng ngoài, Tĩnh Bảo nghiêng tựa bàn nhỏ, chống cằm, hỏi: “Còn gì dặn dò ?”
“Không!” Cố Trường Bình cũng tựa bàn, nắm lấy tay nàng, đôi mắt như lửa thiêu, say mê nàng.
“Chúng ... cần chút gì đó ?” Tĩnh Bảo hỏi, mặt đỏ, tim loạn.
“Đột nhiên chẳng gì nữa.” Cố Trường Bình môi nàng: “Phải để chút mong mỏi để gặp , thế nào?”
Tĩnh Bảo “ừ” một tiếng: “ là nên để chút mong mỏi.”
Con mong mỏi, mới quý sinh mạng, còn dùng mười dặm hồng trang rước nàng về mà!
“Nghe , lão Kỳ vòi nàng hai vạn lượng?”
“Ừ.”
“Đau lòng ?”
“Đau!”
“Mai mốt kiếm cho nàng!”
Tĩnh Bảo như chuột trộm gạo, mắt cong tít cả , miệng còn chọc : “Giờ cũng thành phàm tục , y như Tiền Tam Nhất, mở miệng là tiền với bạc!”
“A Bảo!” Cố Trường Bình bỗng siết chặt tay: “Lúc chỉ hận thể gom hết bạc thiên hạ đưa hết cho nàng!”
Để nàng cả đời lo ăn mặc!
“Có bạc thì gì?” Tĩnh Bảo , từng chữ từng lời: “Ta! Muốn! Chàng!”
Lúc , ve cũng im tiếng, dế cũng ngừng kêu, khắp trời đất tĩnh lặng, đến mức cách một chiếc bàn nhỏ cũng thể thấy nhịp tim đối phương.
Thình thịch!
Thình thịch!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-751-so-menh-se-nghieng-ve-phia-ai.html.]
Thình thịch!
Nhìn kìa...
Tim (nàng) đập nhanh chẳng khác tim ;
Ánh mắt (nàng) , đầy ắp yêu thương như (nàng);
Khóe môi (nàng) cong lên, cũng cùng một độ như ;
Vậy thì...
Còn gì tiếc nuối trong cuộc đời nữa?
*
Giờ Tý, ba khắc.
Cổng chính Từ phủ “két” một tiếng mở .
Từ Thanh Sơn từ trong bước , ôm quyền với nhà trong phủ, nhanh nhẹn bước xuống bậc thềm, phi lên ngựa.
Mạch Tử vội thúc ngựa theo .
Vừa đến đầu ngõ, bèn thấy gia của bỗng ghì cương dừng .
Mạch Tử theo ánh mắt của , lòng bỗng thấy ấm áp: Không ba thì còn ai nữa!
Cao Triều ngáp một cái rõ to, giơ tay chỉ Từ Thanh Sơn: “Nhóc con, nhớ giữ , sống về gặp !”
Từ Thanh Sơn: “Ừ!”
Tiền Tam Nhất khoanh tay, lông mày nhíu như táo bón: “Thanh Sơn , nếu ngươi về bình an, đưa hết bạc riêng cho ngươi!”
Từ Thanh Sơn: “Khoảng bao nhiêu, rõ xem nào!”
Tiền Tam Nhất giơ một ngón tay về phía .
Từ Thanh Sơn: “Một lượng ?”
Tiền Tam Nhất vẻ “thứ bùn nhão trát nổi tường”, ngẩng đầu ưỡn ngực, hét một con đầy khí thế: “Một vạn lượng!”
Mắt Từ Thanh Sơn sáng rực: “Đến lúc đó đừng nuốt lời đấy!”
Tiền Tam Nhất ôm ngực: “Không , tim đau quá, đau quá!”
Từ Thanh Sơn buồn để ý, sang Tĩnh Bảo: “Ẻo lả, ngươi còn gì ?”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu: “Không gì, chỉ đến tiễn thôi!”
Từ Thanh Sơn cưỡi ngựa vòng quanh Tĩnh Bảo mấy vòng, bất chợt phá lên lớn, ánh mắt cuối cùng nàng thật sâu, vung roi thúc ngựa phóng .
Tiếng gọi còn lẫn trong gió hè truyền : “Mỹ nhân, xâu Tiền, chăm sóc cho ẻo lả của . Đợi gia trở về sẽ uống rượu cùng các ngươi, uống c.h.ế.t từng đứa một, !”
Tiếng dứt, cũng khuất màn đêm.
Ba tại chỗ, cùng lúc đỏ mắt.
Cao Triều sức chớp mắt: “Mẹ nó, đây mới đúng là khí khái của cái thằng khốn !”
Tiền Tam Nhất ngẩng đầu bốn lăm độ trời: “Phải đợi đến lúc mới chịu lộ mặt thật, tên khốn tử tế gì cả!”
Tĩnh Bảo hít khịt mũi: “Đợi về, chúng cùng đ.á.n.h c.h.ế.t !”
*
Năm Kiến Hưng thứ năm, ngày mười tám tháng sáu.
Trời nắng như thiêu.
Đại tướng quân Từ Thanh Sơn dẫn mười vạn Từ gia quân, xuất phát từ đại doanh phía tây ngoại thành.
Đại tướng quân Chu Minh Sơ dẫn theo mười vạn quân các chư vương hiến dâng, xuất phát từ đại doanh phía bắc; hai con trai đích của Hạo Vương cũng cùng .
Họ sẽ gặp với hai mươi vạn quân Cầm Vương đang trấn giữ phía nam sông Vị Thủy, hợp thành bốn mươi vạn quân Nam, đối đầu với quân Bắc.
Bốn mươi vạn là lực lượng cuối cùng của Hoàng đế Đại Tần.
Cùng ngày.
Lý Quân Tiện dẫn một vạn Huyền Thiết quân còn cùng mười lăm vạn quân Bắc phủ rời phong địa.
Túc vương Lý Quân Thành dẫn tám vạn binh khởi hành từ phủ Cam Châu, sẽ gặp binh với Lý Quân Tiện ở phía nam sông Vị Thủy.
Hai mươi bốn vạn thiết kỵ là chỗ dựa cuối cùng của họ.
Không thành công thì thành nhân!
Trận chiến Nam Bắc lừng lẫy sử sách Đại Tần, giờ đến hồi quyết chiến cuối cùng.
*
Trong thành Tứ Cửu.
Hôn thê của đại tướng quân Tĩnh Bảo, khi rời khỏi phủ Tuyên Bình Hầu gia, từ chối gặp , đóng cửa ngoài.
Cao Triều con trai độc nhất của Trưởng công chúa đến hoàng lăng, cùng còn Tiền Tam Nhất con trai của Tiền Thị lang.
Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, thì chẳng giúp ai, giao hết cho phận định đoạt!
Lần , mệnh sẽ nghiêng về phía ai?
Quỷ mới !