Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 754: Cuộc đối đầu chỉ vừa mới bắt đầu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:16:58
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình minh dần ló rạng, như màn lụa mỏng cuộn tràn, theo ánh mặt trời nhô lên mà từ từ lui xuống.

Một lá đại kỳ đỏ rực cắm nghiêng mặt đất, rách nát còn hình dạng.

Dưới lá đại kỳ ...

Là núi thây biển máu.

Chu Minh Sơ thua .

Hắn vì sợ c.h.ế.t mà điều bớt binh lực hai cánh tả hữu dồn về trung quân, khiến cho hai cánh yếu ớt vô cùng.

Kỵ binh đ.á.n.h thẳng hai cánh, thế như chẻ tre, trung quân nhanh chóng rơi vòng vây.

Nếu Lý Quân Tiện nể tình hai đứa con trai mà hạ thủ lưu tình...

Nếu Phó tướng Mã Thành của Từ gia quân kịp thời tay cứu viện...

Thì mạng sớm theo gió về âm phủ trong đêm nay .

Mười vạn binh sĩ, tổn thất đến sáu vạn. Hắn thì thẹn với Hoàng thượng, thì thẹn với những nơi sa trường.

Trong đại trướng.

Chu Minh Sơ ngã mặt đất, tóc tai rối bời, thần sắc tiều tụy.

Lần đầu tiên trong đời, cảm nhận nỗi đau như xé tim gan, cùng sự hối hận dâng trào như thủy triều cuốn đến.

Ngồi trong trướng còn Từ Thanh Sơn và Ngô Chính Tuấn.

Từ Thanh Sơn cúi đầu bản đồ.

Ngô Chính Tuấn thì đờ đẫn trừng mắt Chu Minh Sơ, lửa giận bốc lên đỉnh đầu.

Sáu vạn ...

Trận đầu tiên mà tổn thất tận sáu vạn , Hoàng thượng rốt cuộc nghĩ gì mà phái hạng chiến trường thế?

là một kẻ vô dụng!

Bên ngoài đại trướng, vô binh sĩ dần dần vây .

“Từ Tướng quân! Chu Minh Sơ tham sống sợ c.h.ế.t, bọn theo nữa!”

“Từ Tướng quân! Bọn theo ngài!”

! Bọn theo ngài!”

“Chúng gia nhập Từ gia quân!”

“Chúng gia nhập Từ gia quân!”

“Chúng gia nhập Từ gia quân!”

Binh sĩ mù, ai nấy đều mắt để .

Giây phút then chốt cuối cùng, chính Từ gia quân chắn bước tiến của quân phương Bắc, mới giúp bọn họ cơ hội rút lui, giữ mạng.

Một tướng bất tài, liên lụy ba quân.

Đi theo Chu Minh Sơ, kết cục duy nhất là chữ “c.h.ế.t”.

ai c.h.ế.t chứ!

Ai mà chẳng cha , vợ con thuộc!

“Huynh , quỳ xuống , cầu xin tướng quân nhận chúng !”

“Từ Tướng quân, bọn quỳ xuống !”

“Từ Tướng quân, xin ngài thu nhận bọn !”

“Từ Tướng quân, nhận bọn !”

Tiếng cầu khẩn mỗi lúc một lớn, vang vọng đến từng tai trong quân Nam, thậm chí khiến cả hai mươi vạn quân Cầm Vương cũng bắt đầu nao núng.

Nếu tận mắt chứng kiến đêm qua, bọn họ vốn chẳng thể tin nổi rằng Từ gia quân chỉ với một nghìn tinh binh, thể ngăn cản muôn ngàn quân mã của phương Bắc.

Từ Thanh Sơn vẫn bất động, ánh mắt dán chặt bản đồ, giống như chẳng thấy tiếng vang bên ngoài đại trướng.

Binh lính phản loạn cả , còn yên ?

Ngô Chính Tuấn lo lắng đến toát mồ hôi lạnh, bước lên một bước, kêu: “Từ Tướng quân, đừng nữa, bên ngoài ồn ào đến mức .”

Lúc , Từ Thanh Sơn mới ngẩng đầu, ánh mắt sắc như d.a.o Chu Minh Sơ đang như ch.ó c.h.ế.t rạp đất, lạnh nhạt : “Đó là binh của , liên quan gì đến ?”

“Tướng quân!” Ngô Chính Tuấn c.ắ.n răng lớn: “Gì mà binh của ngài, binh của ? Chúng đều là quân Nam, đều là binh sĩ Đại Tần! Cứ rối loạn thế , lòng quân tan rã, còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa!”

“Vậy thì...” Từ Thanh Sơn lạnh lùng y: “Ngô Đại nhân gì?”

“Còn gì nữa, đồng ý chứ!” Ngô Chính Tuấn bèn dứt khoát : “Từ Tướng quân, hai mươi vạn quân Cầm Vương trướng cũng gia nhập Từ gia quân, quyết một trận tử chiến với Bắc phủ!”

“Ngươi chắc chứ?”

Từ Thanh Sơn trừng mắt y, sát khí hừng hực khiến Ngô Chính Tuấn bất giác rùng một cái.

Sát khí là thứ vũ khí sắc bén nhất của một tướng quân.

Chỉ mang khí thế , mới thể thực sự cầm quân đ.á.n.h trận.

Nếu thể đưa bọn họ sống sót, giúp bọn họ lập công thì... vì ?

Ngô Chính Tuấn nở nụ : “Từ Tướng quân, chắc chắn!”

Từ Thanh Sơn: “Quy củ Từ gia quân, lẽ Ngô đại nhân từng qua!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-754-cuoc-doi-dau-chi-vua-moi-bat-dau.html.]

“Ta qua!”

Ngô Chính Tuấn trả lời: “Hướng về cái c.h.ế.t mà sống, chỉ tiến lùi!”

“Còn một câu nữa.” Từ Thanh Sơn ngưng giọng: “Tuân lệnh, chỉ huy.”

Ngô Chính Tuấn sững , dường như chút ẩn ý trong lời , bèn dè dặt hỏi: “Bao gồm cả ?”

“Bao gồm cả ngươi!” Từ Thanh Sơn nhạt: “Dù bảo ngươi chịu c.h.ế.t, ngươi cũng chỉ đồng ý, quyền phản bác.”

Ngô Chính Tuấn: “...”

Từ Thanh Sơn nhíu mày: “Làm ?”

Thân thể Ngô Chính Tuấn run lên, há miệng, nhưng chẳng thể thốt nên lời.

“Nếu ...”

“Ta !” Không từ lúc nào, Chu Minh Sơ dậy, trán nổi đầy gân xanh: “Ta , binh trướng cũng , cầu xin Từ Tướng quân thu nhận bọn họ.”

Nói xong câu , đôi mắt trở nên mờ mịt, khuôn mặt hằn sâu vết phong sương, nước mắt già nua tuôn trào.

“Đừng để bọn họ c.h.ế.t nữa... Hãy để họ sống , Từ Tướng quân, là kẻ vô dụng, ... gánh nổi bọn họ, thật sự gánh nổi!”

Một đại tướng, một vị hầu gia, mà dám mặt ngoài thừa nhận là kẻ vô dụng...

Ngô Chính Tuấn lòng đau như d.a.o cắt, nhưng cũng hạ quyết tâm : “Từ Tướng quân, cũng .”

“Được!”

Từ Thanh Sơn gọi to một tiếng, ngạo nghễ bước khỏi đại trướng.

Ngoài trướng, binh lính đang quỳ đông nghịt, thấy xuất hiện, ánh mắt ai nấy đều sáng bừng.

“Theo , là hướng về cái c.h.ế.t mà sống, chỉ tiến lùi, ?”

Tiếng bên trong trướng sớm vọng ngoài.

Không một ai chần chừ, binh sĩ đồng loạt bật dậy, vung tay trả lời: “Được!”

“Được!”

“Bọn !”

“Hướng về cái c.h.ế.t mà sống, chỉ tiến lùi!”

“Hướng về cái c.h.ế.t mà sống, chỉ tiến lùi!”

“Hướng về cái c.h.ế.t mà sống, chỉ tiến lùi!”

Tiếng gọi vang rền, dậy khắp trời đất, lay động trái tim từng binh sĩ quân Nam.

Ở đằng xa, ánh mắt Mã Thành và Thẩm Dịch bừng lên lửa cháy.

Không ai ngờ, chỉ bằng một chiêu, vị Từ Tướng quân xác lập địa vị thống lĩnh tối cao trong quân Nam.

Lại còn là một một là một.

Mã Thành vị thiếu niên hiên ngang như tùng , đè thấp giọng : “Huynh , ngươi thấy vượt xa cha ?”

Thẩm Dịch: “Đó gọi sóng đè sóng !”

Mã Thành: “Vậy thì Cố Trường Bình hẳn là con sóng .”

Thẩm Dịch: “Có , đ.á.n.h xong .”

Mã Thành: “Một quân Nam mới, trận đúng là đáng để đánh!”

Ngay lúc đó, chỉ thấy tiếng Từ Thanh Sơn quát lớn: “Ngô Chính Tuấn!”

“Mạt tướng mặt!”

“Hai mươi vạn quân Cầm Vương, chia hai. Ngươi lãnh mười vạn, phó tướng của , Mã Thành lãnh mười vạn.”

“Rõ!”

“Bốn vạn quân Phiên Vương, nhập Từ gia quân, do phó tướng của Thẩm Dịch thống lĩnh.”

“Rõ!”

Từ Thanh Sơn ngoái đầu , bèn hít sâu một : “Mã Thành, Thẩm Dịch!”

“Có mặt!”

“Rút hai vạn tinh binh trong Từ gia quân, lập tức tập hợp sẵn sàng chờ lệnh!”

Định ?

Mã Thành và Thẩm Dịch giật thót, vội hỏi: “Tướng quân?”

Từ Thanh Sơn nhạt.

Một năm nơi Biên Sa dạy rằng, đêm đen gió lớn, là thời cơ nhất để tập kích bất ngờ.

Toàn bộ quân phương Bắc đều nghĩ ngoi, quân Nam thương vong t.h.ả.m trọng, nhất định nghỉ ngơi mấy hôm. Hắn cố tình trái.

Có qua mới toại lòng như!

Lần , đích dẫn Từ gia quân trận.

Tiên sinh.

Cuộc đối đầu giữa và ngươi, đến giờ mới chỉ là bắt đầu!

 

Loading...