Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 757: Trận chiến không thể quay đầu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:01
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình là đoán mò.

Khi tin Lăng Nguy tử trận, y suýt nữa ngã khỏi lưng ngựa vì kinh ngạc.

Trong tất cả tướng lĩnh Quân Bắc, y đều quen , nhưng một ai tầm quan trọng bằng Lăng Nguy.

“Tiên sinh, chữ của ngài thật đấy!”

“Tiên sinh, chân ngài tiện, để cõng ngài!”

“Tiên sinh, tại đầu óc ngài thông minh đến , thà c.h.ế.t còn hơn ngu dốt thế !”

Một đại hán cao bảy thước, thế mà như đứa trẻ quây lấy y, ánh mắt đầy vẻ sùng bái.

Trong lòng Cố Trường Bình như x.é to.ạc một lỗ lớn, đau đớn hơn bất cứ ai, nhưng y thời gian để buồn thương than thở, suốt dọc đường chỉ ép suy nghĩ:

Bước tiếp theo, Từ Thanh Sơn sẽ hành động ? Quân Bắc ứng phó thế nào?

Trương Ngọc bước lên một bước: “Điện hạ, để hạ thần bố trí phòng thủ cổng Nam thành.”

Đàm Uyên : “Hai cổng Đông và Tây, giao cho .”

Triệu Tĩnh Hảo tiếp lời: “Cổng Bắc cứ để lo.”

Không đợi Lý Quân Tiện lên tiếng, Cố Trường Bình cướp lời: “Lập tức !”

Cố Trường Bình hiếm khi ngắt lời khác. Trước nay đều đợi xong mới cất lời, đủ thấy tình hình hiện giờ khẩn cấp đến mức nào.

Các tướng lĩnh dám trì hoãn, lập tức đầu ngay, mặt chẳng còn chút buồn đau nào nữa.

Chỉ Lý Quân Thành là .

Hắn phịch xuống ghế, nghiến răng : “Trận tổn thất quá nặng, đau lòng chịu nổi!”

Lý Quân Tiện cũng đau.

Hai ngàn quân Huyền Thiết , chính tay huấn luyện, ai nấy đều một chọi mười.

“Điện hạ, lúc là lúc kêu than.” Ánh mắt Cố Trường Bình trầm xuống: “Điện hạ trấn giữ cánh Tây, là một trong hai cánh chính của đại quân. Tại đến khi tên của Quân Nam bay đến nơi , ngài mới phát hiện?”

“...”

“Quân canh gác ? Quân tiền tuyến ở ?”

“...”

Lý Quân Thành nghẹn lời, nổi.

Có quân canh, cũng quân tiền tuyến, nhưng đều tiêu diệt trong nháy mắt, đến cả tiếng động cũng phát nổi.

Nhanh quá!

“Còn ngươi nữa!”

Ánh mắt Cố Trường Bình nghiêng , thẳng Lý Quân Tiện: “Ta nhắc , cẩn thận Từ Thanh Sơn, cẩn thận Từ gia quân. Còn ngài thì , vẫn uống rượu với ?”

Lúc nãy mặt binh sĩ, y còn chừa cho chút thể diện. Giờ ngoài, Cố Trường Bình thật mắng cho một trận tỉnh .

Từ Thanh Sơn chỉ huy Từ gia quân đấy!

Hoàng đế triệu họ hồi kinh ngàn dặm, nào gọi về chơi?

Dù là ai, chỉ cần Từ gia quân chinh xuất trận, chắc chắn nửa đêm ngủ cũng mở một con mắt canh chừng.

Còn thì ?

Thắng mấy trận liền...

Cố Trường Bình thở dài nặng nề: “Thập Nhị, cho dù ngươi đ.á.n.h đến chân thành Tứ Cửu, chỉ cần phá thành thì vẫn tư cách kiêu ngạo, vì ngươi đường lui.”

Lòng bàn tay Lý Quân Tiện rịn đầy mồ hôi lạnh.

Phải.

Hắn đường lui.

Ngay từ khoảnh khắc khởi binh, cái danh phản tặc đeo lưng. Ngoại trừ tâm phúc và theo, cả thiên hạ chẳng mấy ai về phía .

Đây là một cuộc chiến thể đầu.

Chu Minh Sơ thua, còn thể về nhà, vẫn thể quan.

Hắn thì .

Một khi thua trận, chờ đợi và cả Quân Bắc, chỉ cái c.h.ế.t.

Thế thì lấy tư cách gì mà uống rượu?

Lấy tư cách gì mà đau thương?

Lấy tư cách gì mà xem nhẹ đối thủ?

“Chuyện uống rượu là do đề nghị.” Lý Quân Thành thật thà nhận : “Thắng trận, nên hứng khởi thôi.”

Hắn mê nữ sắc, cũng chẳng ham tiền bạc, chỉ thích rượu.

“Quỷ mới Từ Thanh Sơn phản công ngay lập tức. Chuyện thật chẳng hợp lẽ chút nào!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-757-tran-chien-khong-the-quay-dau.html.]

Mắng xong, Lý Quân Thành sang Cố Trường Bình, cẩn thận : “Sau chúng chú ý hơn, chắc vẫn kịp.”

“Khó đấy.” Cố Trường Bình chẳng nể mặt chút nào: “Quân Nam bây giờ, còn là Quân Nam của nữa .”

“Ý ngươi là gì?” Lý Quân Thành kinh hãi.

Cố Trường Bình hỏi : “Nếu ngài là dẫn mười vạn Từ gia quân, cùng ba mươi vạn Quân Nam xuất chinh thì điều ngài nhất là gì?”

Lý Quân Thành suy nghĩ hồi lâu, trả lời: “Giữ cho Từ gia quân an , để mấy kẻ nửa mùa chỉ tay năm ngón, khiến quân c.h.ế.t uổng phí.”

“Nếu khác chỉ huy thì ngài trở thành chỉ huy.”

Lý Quân Thành chợt hiểu điều gì đó: “Ý ngươi là...”

Cố Trường Bình gật đầu: “Chu Minh Sơ bại trận, loại khỏi cục diện. Từ Thanh Sơn tập kích Quân Bắc trong đêm, buộc Quân Bắc rút về Đông Xương, còn c.h.é.m c.h.ế.t một đại tướng cận của Hạo Vương.

Trận là thắng lợi lớn đầu tiên kể từ khi Quân Nam xuất chinh.

Thử hỏi, trong bộ Quân Nam, còn ai dám xem thường Từ Thanh Sơn?

Còn ai dám tuân theo mệnh lệnh của đại tướng quân?”

Lý Quân Thành á khẩu.

“Từ gia quân vốn nổi tiếng nghiêm minh. Từ Thanh Sơn dùng cách trị quân của họ Từ để huấn luyện bộ Quân Nam...”

Ánh mắt Cố Trường Bình dời sang Lý Quân Tiện: “Vậy thì, Quân Nam bây giờ còn là Quân Nam của nữa?”

Trong lòng Lý Quân Tiện bao giờ đau đớn và hối hận đến .

Thế cục , chính tự tay phá hỏng.

Lăng Nguy vốn c.h.ế.t trong tay Quân Nam mà là c.h.ế.t sự chủ quan của .

Hắn ngẩng đầu lên Cố Trường Bình, : “Từ Hoài , là sai .”

“Cái sai ... trả giá quá đắt!” Cố Trường Bình bước đến bàn, mở bản đồ : “Nếu Đông Xương giữ nổi, chúng sẽ rút về ?”

Lý Quân Thành nhướn mày: “Không đến mức chứ? Ngay cả Đông Xương mà cũng giữ nổi?”

Cố Trường Bình ngẩng đầu lên: “Khi các ngươi rút lui vội vã, cướp bao nhiêu lương thảo?”

Lý Quân Thành hít sâu một .

Vì quá gấp, hơn nửa lương thảo kịp chuyển , còn bỏ .

“Nếu , Đông Xương lấy gì nuôi nổi từng binh mã?”

Ánh mắt Cố Trường Bình dần trở nên nặng nề: “Những trận thắng quá dễ dàng, tuy kinh sợ nhưng nguy hiểm.”

Từ Diệp Phong, đến Từ Bình, đến Định Quốc Công...

Sự ngạo mạn tích lũy trong một ngày, mà là từng ngày chồng chất lên.

Qua sông Vị Thủy, là thể tiến về phía Nam, từ Lý Quân Tiện đến từng binh sĩ Quân Bắc, ai mà hăm hở thử?

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Cố Trường Bình càng thêm u ám.

Thanh đao luyện bằng chính nhất ... sắc bén hơn cả y tưởng tượng.

Mà y còn hứa với A Bảo sẽ giữ mạng cho ...

Lời , quá sớm .

...

Trong trướng lớn, một ngọn đèn leo lét.

Từ Thanh Sơn lặng lẽ, thanh trường đao mặt thật lâu, đưa tay ôm lấy mặt.

Thanh đao , từ lúc cầm lên, chỉ c.h.é.m địch ngoại tộc dòm ngó Đại Tần.

từ hôm nay, kẻ g.i.ế.c... là Đại Tần.

Cảm giác đó, cùng ngàn vạn tâm tư trong lòng, khó thể giãi bày với ai.

hiểu rõ trong khoảnh khắc vung đao lên, mấy trong tim chợt mềm xuống.

“Thưa tướng quân!”

Ngô Chính Tuấn phấn khởi bước , lưng là Chu Minh Sơ.

Từ Thanh Sơn lập tức thu thần sắc, xoay .

Ngô Chính Tuấn vuốt mấy sợi râu lưa thưa, đến mức mắt cũng híp : “Quân Bắc để gần nửa lương thảo, phen chúng phát tài .”

Ánh mắt Từ Thanh Sơn trầm xuống, nhớ đến lời của Mạch Tử: “Gia , Ngô Chính Tuấn đúng là chui từ khe đá. Quê quán, gia cảnh, vợ con , tra thế nào cũng . Quỷ mới thành thống lĩnh đám nữa.”

Từ Thanh Sơn khách sáo hỏi: “Bước tiếp theo, đại nhân tính thế nào?”

Ngô Chính Tuấn nghiêm túc nghĩ ngợi, trả lời: “Thế cục đang thuận lợi, tất nhiên thừa thắng truy kích.”

Từ Thanh Sơn: “Truy kích thế nào?”

Ngô Chính Tuấn : “Theo thì nhất nên chia quân hai, một đường đ.á.n.h thẳng Đông Xương, một đường trực tiếp tập kích đại bản doanh của Lý Quân Tiện.”

 

Loading...