Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 76: Ra ngoài xả nước
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:48
Lượt xem: 233
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ vì một nữ nhân!”
Nghe chuyện , ánh mắt Tĩnh Bảo lập tức sáng rỡ: “Là ai ?”
“Là Tô Uyển Nhi, con gái út của Tô Thái phó. Xưa , Hạo Vương từng ý nạp nàng trắc phi, nhưng Tô Uyển Nhi đem lòng ái mộ Cố đại nhân nên khéo léo từ chối. Cũng vì chuyện đó mà quan hệ giữa hai dần nhạt .”
Tĩnh Bảo tò mò: “ thấy Cố đại nhân cưới Tô Uyển Nhi?”
“Ngươi đúng là chẳng hiểu gì cả!” Lục Hoài Kỳ chen lời: “Người vẫn ‘giang sơn mỹ nhân’, dĩ nhiên giang sơn là quan trọng nhất, còn mỹ nhân chỉ xếp . Cố Tế tửu phận đặc thù nên việc bảo bản là hết, còn mỹ nhân… thiên hạ thiếu gì hoa thơm cỏ lạ?”
Tĩnh Bảo bèn ngẩn cả .
Cố Trường Bình… thật sự là như ?
Đang ngẫm nghĩ, A Man bỗng chạy thục mạng , chạy gào: “Gia ơi! Tế tửu đại nhân tới viếng !”
Tĩnh Bảo giật hít một thật mạnh, vội vã túm lấy tay A Man, run giọng hỏi: “H-… tới đây?”
A Man cứng họng, đáp nửa lời.
Cổng chính Tĩnh phủ mở toang, hai bên là hai hàng gia nhân vận đồ tang trắng tinh chầu chực. Cố Trường Bình vội ngay mà chỉ bình thản đợi. Một lão bộc quản sự chạy nghênh đón, ân cần dẫn đường. Lúc , từ xa thấy Tĩnh nhị gia dắt trưởng tử, đỡ tay, lảo đảo bước nghênh tiếp.
Trên gương mặt Cố Trường Bình hiện vẻ đồng cảm. Y đưa lễ viếng , an ủi mấy câu, nhận lấy tang phục từ lão bộc, để Tề Lâm giúp mặc mới bước linh đường.
Hai cha con Tĩnh gia chẳng đoán nổi đến viếng tang thật đến phá rối, đành một trái một bên cạnh. Dâng hương xong, Cố Trường Bình bèn lui .
Tĩnh nhị gia dè dặt lên tiếng: “Cố đại nhân trong dùng chút nước ?”
“Đại nhân cần quá lo. Hôm qua chúng cùng trải qua hoạn nạn, về tình về lý, đều nên tới viếng. Ngài cứ lo liệu công việc của , chỉ uống ly thôi.”
Nghe , Nhị lão gia mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỗ dùng phía linh đường, ít . Chính giữa là Tuyên Bình hầu đang một , ánh mắt sắc lạnh sang phía Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình tiến lên hành lễ, Tuyên Bình hầu khẽ chỉ vị trí bên cạnh, hiệu cho xuống. Tuyên Bình hầu vốn là của Thái tử, còn Cố Trường Bình là môn sinh của Thủ phụ Tào Minh Khang, hai từng nhiều gặp gỡ nên quan hệ riêng cũng tệ.
“Ngươi đến đây gì , Tử Hoài?”
Cố Trường Bình nhấp một ngụm , hạ giọng: “Hôm nay tới là vì gặp Hầu gia, để vài lời thật lòng.”
Lông mày Tuyên Bình hầu nhíu : “Tử Hoài, theo ngoài xả nước một chút.”
Rời khỏi đám đông ồn ã, bước chân Tuyên Bình hầu dần chậm . Cố Trường Bình sánh bước bên cạnh, chậm rãi mở lời: “Hạo Vương rời kinh thì đại thế định. Việc Hầu gia trở triều đình là sớm muộn, nhưng đặt chân thì nên cân nhắc kỹ.”
Tuyên Bình hầu , mày càng nhíu chặt.
Khóe môi Cố Trường Bình vương chút ý : “Nếu vẫn nghĩ xong thì chẳng bằng đợi thêm một thời gian nữa, để khỏi kẹt ở giữa mà khó xử.”
Ánh mắt Tuyên Bình hầu càng thêm sâu sắc.
Thái tử lên ngôi là chuyện thể tránh khỏi, và việc trở mặt với Tào Thủ phụ cũng là điều tất nhiên. Ông vốn là của Thái tử, nhưng đúng thời khắc then chốt, Thái tử bỏ mặc ông, trong khi Tào Thủ phụ chìa tay tương trợ, cho đưa Tĩnh Thất Quốc Tử Giám. Ông đang lo lắng khi tái xuất sẽ lựa chọn về bên nào.
Lời của Cố Trường Bình như một gáo nước lạnh ông bừng tỉnh. Chỉ là Cố Trường Bình xưa nay kẻ nhiều lời, hôm nay chủ động nhắc nhở ông?
“Thưa Hầu gia, Thạch Thuấn c.h.ế.t ở Quốc Tử Giám, tuy ngoài mặt chẳng liên quan đến Tĩnh Thất, nhưng nhà họ Thạch chẳng hạng độ lượng .”
Tim Tuyên Bình hầu chợt trĩu xuống. Cái c.h.ế.t của Thạch Thuấn đầy uẩn khúc. Thạch Thượng thư vốn đang yên mất con trai, dĩ nhiên sẽ đổ hết thù hận lên đầu Tĩnh Thất. Hiện giờ đang lúc sóng to gió lớn, Thạch thượng thư dám tay công khai, nhưng đợi sóng yên biển lặng, kiểu gì cũng sẽ tìm cách báo thù.
Tĩnh Thất ở kinh thành thế đơn lực bạc, chỗ dựa duy nhất là ruột . Nếu bản ông xảy chuyện thì đầu tiên gặp họa sẽ là Tĩnh Thất. Ông dốc sức bảo vệ con đường khoa cử của Tĩnh Thất, chỉ như , hai cháu mới thể nương tựa trong chốn quan trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-76-ra-ngoai-xa-nuoc.html.]
Nghĩ đến đây, Tuyên Bình hầu xả nước nữa, chỉ chào qua loa vội vã rời phủ.
ông nào , mục đích thật sự trong những lời Cố Trường Bình để giúp Tĩnh Thất bảo con đường khoa cử, mà là để khi Tĩnh Thất đuổi khỏi Quốc Tử Giám vẫn còn chỗ dựa, tránh nhà họ Thạch bắt nạt.
Cố Trường Bình khỏi nơi xả nước thì lập tức bắt gặp Tĩnh Bảo đang thò đầu thụt cổ cửa.
Cái chỗ mà nàng cũng dám tới ?
Tĩnh Bảo bước tới, khom thi lễ: “Nghe tới viếng, học trò đến thỉnh an.”
Chạy tới cửa nhà xí thỉnh an, thế mà cũng nghĩ !
Sắc mặt Cố Trường Bình trầm xuống, phất tay áo bỏ .
Tĩnh Bảo vội vàng đuổi theo, nào ngờ phía bỗng dưng dừng bước. “Bộp” một tiếng, trán nàng đập ngay lưng , suýt nổ đom đóm mắt.
Một thư sinh mà lưng cứng như đá ?
Cố Trường Bình xoay đầu, nàng một lời. Tĩnh Bảo ôm trán, gương mặt đỏ bừng, vẻ mặt tội nghiệp đáng thương, thế nào cũng thấy… ngốc hết chỗ !
Không hiểu Cố Trường Bình bật . So với dáng vẻ thận trọng, khéo léo của kiếp , dáng vẻ ngây ngô thật thà lúc đáng yêu vô cùng.
Tĩnh Bảo liếc trộm sắc mặt Cố Trường Bình, ngập ngừng mãi mới dám mở lời.
“Có gì cứ thẳng!”
Tĩnh Bảo ngờ ánh mắt của Tế tửu đại nhân sắc như dao, đành giấu giếm nữa: “Tiên sinh, chuyện tối qua… thể… trời , đất , ngài , và ạ?”
Ánh mắt Cố Trường Bình dần lạnh lẽo.
Tĩnh Bảo cuống quýt giải thích: “Ta sợ thất tín, chỉ là… … chuyện của Đỗ thị… ôi…”
Tĩnh Bảo nóng đến toát mồ hôi. Bình thường nàng ăn lanh lẹ, cứ đến mặt Cố Trường Bình cà lăm thế !
“Tất nhiên là trời , đất , ngươi , .”
Tĩnh Bảo thầm thở phào một tiếng, cuối cùng cũng an tâm. Ai ngờ Cố Trường Bình thấy nàng thở thì ưa, bèn : “Đã tới đây thì xả nước , đợi ngươi.”
“Hả?” Nàng ngẩn , vội vàng lắc đầu: “Học trò mắc tiểu.”
“Ráng ngẫm xem, ép cũng chút đấy, .”
Mặt Tĩnh Bảo khẽ giật giật. Nếu , đến nước mà còn từ chối thì quá vô lễ. nếu , nhỡ Cố đại nhân thấy cảnh đang xổm thì giải thích thế nào?
“Hay để cùng?”
“Tiên sinh đợi chút, xong liền!” Tĩnh Bảo sợ đến nỗi vén váy chạy một mạch nhà xí.
Nếu lúc nàng đầu , sẽ thấy ánh mắt Cố Trường Bình thoạt dịu dàng nhưng kỹ sắc như lưỡi dao. Lưỡi d.a.o … là vì nàng.
Hắn chỉ lấy việc xả nước cớ để nhắc nhở Tĩnh Thất rằng nam nữ khác biệt, ngươi tránh mùng một cũng tránh ngày rằm.
Thi Thu, Thi Xuân… Trước khi trường thi, thí sinh sẽ khám , ai khả nghi còn lột áo kiểm tra. Chưa hết, nhà xí cũng quan giám khảo theo giám sát để đề phòng gian lận.
Tĩnh Bảo khỏi nhà xí thì thấy Cố Trường Bình xa .
“Cuối cùng cũng , chẳng hiểu tới gì nữa?”
Người đàn ông phía như thấy lời nàng, bỗng đầu , khẽ mỉm .