Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 766: Tại sao phải giết hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:10
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Cố Trường Bình điềm tĩnh, chút gợn sóng cảm xúc nào, nhưng chỉ mới rõ, tim đang đập dồn dập ngừng.
Phản ứng của Từ Thanh Sơn nhanh hơn nhiều so với dự liệu của .
Quá nhạy bén!
Hắn hít sâu một , quát một chữ: “Bắn!”
Mưa tên trút xuống như vũ bão, kế đó là cuộc cận chiến tàn khốc.
Từ Thanh Sơn như con báo săn bật khỏi bụi cỏ, rút trường đao, xông thẳng về phía Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình nhạt, hai chân kẹp lấy bụng ngựa, lao thẳng tới nghênh chiến.
Trong chớp mắt, hai giao đấu mười mấy hiệp ngay lưng ngựa.
Mỗi chiêu đều là sát chiêu, chiêu nào cũng đoạt mạng.
Lông mày Cố Trường Bình càng lúc càng chau .
Đao của tướng quân, sắc bén;
Tay cầm đao, vững vàng;
Thân thể còn trẻ, giống hệt con tuấn mã , bộc phát sức mạnh kinh .
Ánh mắt Cố Trường Bình tối , kiếm dài đ.â.m thẳng ngựa.
Phản ứng của Từ Thanh Sơn nhanh đến mức khó tin, nhảy bật lên, một cước đá thanh kiếm, thuận đà c.h.é.m về phía Cố Trường Bình.
Khoảng cách quá gần, chiêu căn bản thể né, đành nhảy khỏi ngựa.
Từ Thanh Sơn bỏ lỡ sơ hở , phóng tới chỉ trong hai bước.
Hắn thoáng do dự giữa tung quyền c.h.é.m đao thì bất ngờ Cố Trường Bình tung một cước cực mạnh trúng ngay ngực.
Từ Thanh Sơn đá văng ngoài.
Hắn lăn một vòng đất, xoay quét ngang mắt cá chân Cố Trường Bình.
Chiêu nhanh độc. Chân Cố Trường Bình từng thương, phản ứng chậm hơn một nhịp, chỉ còn cách nghiến răng chịu đòn.
Thân thể ngã rầm xuống đất.
“Tiên sinh!”
Từ xa, Đoạn Cửu Lương trừng to mắt gào lên.
điều mơ cũng ngờ xảy .
Cố Trường Bình giơ chân quét ngang, khiến Từ Thanh Sơn ngã nhào xuống đất, nhân cơ hội đè lên, khóa chặt cổ .
Từ Thanh Sơn kinh hoảng trừng mắt .
Trong ký ức của , Cố Trường Bình là nho nhã, lịch thiệp, ngờ thủ lợi hại đến thế.
Ánh mắt Từ Thanh Sơn tràn đầy sát ý liều mạng, thể rắn rỏi đột nhiên bộc phát sức mạnh dữ dội.
Cố Trường Bình chỉ cảm thấy một luồng lực lớn hất văng , rơi xuống vung nắm đấm.
Cùng lúc đó, quyền phong của Từ Thanh Sơn cũng quét tới.
“Bốp!”
“Bốp!”
Cả hai cùng ngã xuống đất, cùng bật dậy...
“Bốp!”
“Bốp!”
Lại thêm hai cú đ.ấ.m như sấm sét.
Bản tính hung hãn và hoang dã trong xương cốt Từ Thanh Sơn từng cú đ.ấ.m kích động, khớp xương khắp phát những tiếng răng rắc, sát khí trong mắt cũng ngày càng dày đặc.
Hắn quét chân, nhặt đao lên từ mặt đất.
Nếu lúc Cố Trường Bình đủ thông minh, lẽ nên trở lên ngựa, tránh né một phen;
Nếu đủ lý trí, cũng nên nhân cơ hội lăn sang bên, nhặt kiếm dài đất mà chống đỡ.
Thế nhưng thẳng , móc một con d.a.o găm từ bên hông .
Lưỡi đao lớn vạch thành một đường cong ánh trăng, lướt sát mũi Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình tay như chớp, lật cổ tay, con d.a.o găm đảo một vòng tay.
Hai ảnh cùng lúc đổ xuống.
Phập!
Lưỡi đao xé rách giáp trụ, m.á.u tuôn xối xả.
Dao găm của Cố Trường Bình kề ngang cổ Từ Thanh Sơn.
Thời gian như bấm nút tạm dừng.
Tim Từ Thanh Sơn đập thình thịch, như thể chỉ một khắc sẽ phun trào khỏi cổ họng. Chỉ cần con d.a.o găm nhấn xuống...
“Từ Thanh Sơn, mũi tên b.ắ.n Nhị thúc ngươi, tra , của Quân Bắc.”
Giọng xen lẫn tiếng thở dốc, khe khẽ vang lên bên tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-766-tai-sao-phai-giet-han.html.]
Đồng tử Từ Thanh Sơn bỗng co rút.
“Khi đang chuyện với , trong mắt ... vẫn còn khát vọng sống.”
“Ngươi xằng bậy!” Từ Thanh Sơn giận dữ hét lên, chẳng thèm bận tâm cổ d.a.o , c.h.ế.t .
Hắn bật dậy, gương mặt vặn vẹo, như phát điên, đ.ấ.m liên tục bụng Cố Trường Bình.
“Từ Thanh Sơn, giao mạng đây!”
Đoạn Cửu Lương bên cạnh lập tức tay, đao lớn c.h.é.m thẳng lưng .
Thẩm Dịch thấy Đoạn Cửu Lương tay, bèn thúc ngựa lao đến, trường kiếm gạt đao của , hai nhanh chóng quấn lấy .
“Nếu dối thì đời đừng hòng gặp nàng!”
Tim Từ Thanh Sơn bỗng khựng .
Ngay trong khoảnh khắc ngẩn , Cố Trường Bình nhẹ nhàng xoay , bật dậy thật nhanh, ánh mắt quét một vòng chiến cục, lớn tiếng quát: “Cửu Lương, rút lui!”
Đoạn Cửu Lương tuy cam lòng, nhưng đành tung một chiêu giả, đồng thời huýt một tiếng còi dài.
Chiến mã phóng tới, Đoạn Cửu Lương đỡ Cố Trường Bình lên ngựa.
Cố Trường Bình tung lên yên, ghì cương, ngựa hý dài, đồng thời liếc Từ Thanh Sơn.
“Ai g.i.ế.c ?”
“Tại g.i.ế.c ?”
“Từ Thanh Sơn, gặp , ngươi trả lời câu hỏi của !”
Từ Thanh Sơn chấn động bóng Quân Bắc nhanh chóng rút lui, lảo đảo lùi về một bước dài.
“Tướng quân!” Thẩm Dịch vội đỡ lấy : “Có đuổi theo ?”
Từ Thanh Sơn ngoảnh đầu , sát khí trong mắt tan như thủy triều, đó là nỗi bàng hoàng, vô phương hướng, trống rỗng.
“Thu binh, nghỉ ngơi tại chỗ!”
Nói xong, hai chân mềm nhũn, ngã vật xuống đất, tay chân dang rộng.
Trời xoay, đất xoay, cả ánh trăng cũng xoay tròn.
Tất cả trong tầm mắt đều méo mó biến dạng.
...
“Chậc, chảy bao nhiêu m.á.u thế mà c.h.ế.t ?”
Lão Kỳ bĩu môi: “Mạng dai thật!”
“Kỳ thần y!”
Đoạn Cửu Lương suýt nữa quỳ sụp xuống: “Ngài đừng giễu cợt nữa, mau cứu gia !”
“Gọi một tiếng Kỳ gia gia thì cứu!”
“Kỳ gia gia, Kỳ ba ba, Kỳ nãi nãi, Kỳ tổ tông...”
Những gì nghĩ trong đầu, Đoạn Cửu Lương tuôn hết .
Lão Kỳ gương mặt , thầm nghĩ: nếu thật đứa con như ngươi, coi như xui tám đời.
Tay thì vẫn thoăn thoắt, loáng cái rửa sạch vết thương của Cố Trường Bình, bắt đầu khâu .
“Lại cái bộ dạng , ngươi từ tới nay từng đau là gì ?”
Ánh mắt Cố Trường Bình lúc trống rỗng đến còn gì.
Lưỡi đao đặt ngang cổ , lời về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Từ Nhị gia, là kế hoạch dày công sắp đặt.
Trên chiến trường sinh tử, con dễ để lộ sơ hở nhất.
Liệu sơ hở tác dụng ?
Có tác dụng đến mức nào?
Hắn... sẽ gì?
“Tiểu Dịch, Cửu Lương, đây.”Cố Trường Bình lấy thần trí, bình tĩnh lên tiếng: “Tiếp theo, Từ Thanh Sơn sẽ bố trí ba tuyến phòng ngự: một do Ngô Chính Tuấn thủ, giữ chân chúng ; để đề phòng Ngô Chính Tuấn thất thủ, Chu Minh Sơ sẽ chờ tiếp ứng nửa đường; còn thì tiến thẳng kinh thành.”
Cố Dịch gấp gáp hỏi: “Vậy chúng ?”
Đoạn Cửu Lương: “Hay là cũng chia ba đường?”
Cố Trường Bình: “Không chia. Binh lực của nhiều, chia sẽ trúng kế .”
Cố Dịch: “Vậy thì dồn hỏa lực đ.á.n.h Ngô Chính Tuấn .”
Cố Trường Bình gật đầu: “Từ Thanh Sơn chắc chắn giao đủ binh lực cho . Người , chỉ thể dùng trí, thể dùng lực phá.”
“Ồ, dùng trí như thế nào, thử xem!” Lão Kỳ chen ngang bằng giọng đầy mỉa mai.
Cố Trường Bình coi như thấy: “Tiểu Dịch, báo , tối nay ăn no, nghỉ ngơi cho .”
“Vâng!”
Lão Kỳ lặng lẽ trợn trắng mắt.
Mẹ kiếp!
Kỳ thần y đây... đến giờ vẫn chẳng tí tồn tại nào ?