Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 767: Bày ba tuyến phòng ngự
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:11
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi trăng khuất mây, thứ gì đó rơi lên khóe miệng Từ Thanh Sơn.
Hắn đưa tay lau mới phát hiện, mưa mà là một giọt lệ trượt xuống từ đuôi mắt.
Nhị thúc do Quân Bắc g.i.ế.c.
Vậy thì g.i.ế.c nhị thúc, hoặc là Hoàng đế, hoặc là...
Nếu là Hoàng đế, thì nhà họ Từ, Từ Thanh Sơn... chẳng khác nào một trò !
Còn nếu là...
Từ Thanh Sơn lắc đầu thật mạnh.
Không thể nào!
Tuyệt đối thể!
Nhị thúc là con trai ruột của ông, thiên hạ gì cha nào nhẫn tâm đến mức...
“Gia!” Thẩm Dịch bước tới, giọng trầm : “Đã kiểm kê xong thương vong, c.h.ế.t ba nghìn hai trăm , thương sáu trăm bảy mươi .”
Cơ thể Từ Thanh Sơn lảo đảo, giận dữ hỏi: “Sao nhiều đến thế?”
Thẩm Dịch: “Quân Bắc thương vong gấp ba chúng .”
Từ Thanh Sơn há miệng định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
“Chừng nào đưa Mã Thành ? Hắn sắp trụ nổi nữa .”
Huynh cùng sinh tử, một giây phút nào Thẩm Dịch canh cánh trong lòng.
“Còn nữa, quân Bắc hành quân suốt ngàn dặm trong đêm, nếu truy đuổi ngay, e rằng sẽ kịp.”
Từ Thanh Sơn Thẩm Dịch, bỗng hỏi chệch hướng: “Thẩm Dịch, cha là thế nào?”
“Đại tướng quân là , thích sách, cứ rảnh rỗi là cầm binh thư , chỉ cần chọc giận ông thì lúc nào cũng dịu giọng ôn hòa.”
Thẩm Dịch đột nhiên nhớ : “Phải , và Mã Thành là hai chọn kỹ nhất trong đại Từ gia quân, mấy năm đại tướng quân giao trọng trách cho bọn .”
Cha thương !
Dù cách xa ngàn dặm, cũng chuẩn hai cánh tay đắc lực sớm cho .
“Còn tổ phụ thì ?”
“Ta chỉ từng theo đại tướng quân, từng theo Quốc công gia.”
“Ông nội cũng là , trung quân ái quốc, đối với , với cha ...”
Đột nhiên, tất cả sức lực trong Từ Thanh Sơn như rút cạn.
Tại chỉ nhớ rõ tổ phụ đối xử với và cha thế nào, còn đối với nhị thúc thì... chẳng nhớ nổi chút gì?
“Gia, Cố Trường Bình gì với ngài ?” Thẩm Dịch kìm hỏi.
Sao khi giao chiến với xong, gia cứ như mất hồn mất vía, giáp, trị thương, chỉ bất động như gỗ.
“Không gì cả!” Từ Thanh Sơn thu hết cảm xúc, lạnh giọng : “Ngươi lập tức sắp xếp đưa Mã Thành về kinh, sẽ tiễn, phái thêm vài thị vệ theo cùng, đường mòn.”
“Rõ!”
“Mạch Tử!”
“Gia?”
“Gọi Ngô Chính Tuấn và Chu Minh Sơ đến gặp .”
...
Ngô Chính Tuấn, Chu Minh Sơ vốn chờ sẵn gần đó, đến nhanh.
“Ngô Đại nhân , tướng quân Chu, đêm nay dẫn binh truy kích, Cố Trường Bình sẽ chặn giữa đường.”
Từ Thanh Sơn lạnh lùng : “Chứng tỏ suy đoán của chúng đúng, Lý Quân Thành thực sự về phía nam.”
Chu Minh Sơ vội : “Gia, chúng chia binh hai, một đường truy kích Lý Quân Thành, một đường kiềm chế Cố Trường Bình!”
“Ta ở !” Ngô Chính Tuấn lập tức xin nhận nhiệm vụ: “Từ gia quân hành quân nhanh, gia nên đuổi theo!”
“Phải chia binh ba!” Từ Thanh Sơn bố trí rành mạch: “Tuyến thứ nhất: do Ngô đại nhân dẫn quân, chặn Cố Trường Bình tại thành Đông Xương.”
“Tuyến thứ hai: do Chu tướng quân dẫn quân. Cố Trường Bình là kẻ thông minh tuyệt đỉnh, nếu cản nổi thì Chu tướng quân lập phục binh đường nam hạ, tiếp tục đ.á.n.h chặn.”
“Nếu Ngô đại nhân cản thì Chu đại nhân lập tức chuyển quân nam hạ, chi viện kinh thành. Còn sẽ dẫn Từ gia quân thẳng đến kinh thành.”
Mắt hai Ngô Chu đồng thời sáng lên.
Ba tuyến phòng ngự: một giữ, một công, một thể tiến thể lui.
Từ Thanh Sơn giơ tay, đồng thời đặt lên vai Chu Minh Sơ và Ngô Chính Tuấn, như dặn dò, như khích lệ: “Quân Bắc dốc hết vốn liếng, quân Nam chúng cũng quyết một phen sống còn. Ta và hai vị cũng là sinh tử , nhiều, chỉ một câu: bảo trọng, nhất là Ngô Đại nhân .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-767-bay-ba-tuyen-phong-ngu.html.]
Ngô Chính Tuấn ngẩng đầu : “Nếu còn sống, xin mời tướng quân một chầu rượu?”
Từ Thanh Sơn: “Ta sẽ mời Ngô đại nhân uống loại rượu ngon nhất tại tửu lâu lớn nhất kinh thành.”
Ngô Chính Tuấn: “Một lời định!”
Từ Thanh Sơn: “Một lời định.”
Hắn sang Chu Minh Sơ: “Lý Quân Tiện chắc chắn đang đường tiến về kinh, hai đứa trẻ đó sẽ mang !”
Chu Minh Sơ nào dám phản đối: “Tất cả tuân theo gia sắp xếp.”
“Không thể chậm trễ, từ biệt tại đây!”
Từ Thanh Sơn chắp tay cáo biệt, hai Chu, Ngô cũng chắp tay lễ rời .
Không cuối cùng gặp . Nếu thì cuộc chia ly thật quá vội vã.
Từ Thanh Sơn ngoái đầu, bóng lưng hai dần chìm bóng tối, trong lòng ngổn ngang khó tả.
Ngay cả lời từ biệt cũng khó khăn như , thì sinh ly tử biệt... chẳng lẽ đáng đau đến xé lòng?
Nhị thúc, xin chờ thêm một chút.
Mũi tên đó là ai bắn, con nhất định sẽ điều tra chân tướng!
...
Sau Trung Thu, thành Tứ Cửu nổi gió lớn, mưa cũng rơi ngớt.
Nhiệt độ tại hoàng lăng hạ thấp đột ngột.
Cao Triều cuộn trong noãn các, ôm vò rượu trong tay, lười biếng than: “Tam Nhất , sống thế chẳng khác gì quả phụ giữ đạo.”
Mở mắt ăn, nhắm mắt ngủ, đêm đến chẳng ai ấm giường.
Ừ!
Mà thật, dùng từ “quả phụ giữ đạo” miêu tả thì quá chuẩn.
Tiền Tam Nhất hổ phụ họa: “Hay là tụi vụng trộm với ai đó, ngoài kiếm chút vui?”
Mỹ nhân liếc mắt một cái: “Với ai?”
Tiền Tam Nhất nghẹn họng.
Với ai nhỉ?
“Ngươi thấy thì ?”
Mỹ nhân liếc thêm cái nữa, nửa ngày lười biếng : “Thôi , thà quả phụ còn hơn!”
Tiền Tam Nhất chỉ tay : “Anh hùng kiến giải như .”
lúc , Tiểu Thất chạy .
“Gia, Trưởng công chúa định hồi kinh.”
“Đang yên lành đòi về?” Cao Triều nghi ngờ hỏi.
Tiểu Thất lắc đầu.
Tiền Tam Nhất chau mày: “Trong kinh đang rối như canh hẹ, thông minh như , lao đầu ?”
Vớ vẩn, là thế nào, cần ngươi !
Tiền Tam Nhất cau mày sâu hơn: “Chẳng lẽ... trong kinh xảy chuyện ?”
Cao Triều bật dậy: “Tiểu Thất, mau dò tin!”
Tiểu Thất vội : “Gia, Tiểu Cửu đến dò hỏi bên cạnh Trưởng công chúa, chắc lát nữa tin.”
Nói Tào Tháo, Tào Tháo tới.
Tiểu Cửu chạy , sắc mặt nghiêm trọng: “Gia, Hạo Vương và Túc Vương sắp đ.á.n.h kinh thành .”
“Choang!”
Bình rượu rơi xuống đất vỡ tan.
Cao Triều gần như bật dậy: “Cố Trường Bình thắng ? Hắn ?”
Tiểu Cửu lắc đầu: “Chưa hỏi , chỉ tất cả các thống lĩnh Kinh Kỳ vệ đều cung họp bàn, Binh bộ thượng thư Vương Tử Trừng đang điều quân bố trí phòng ngự.”
Cao Triều sững sờ: “Mẹ chỉ là nữ nhân, giờ về thể giúp gì, chẳng vướng tay vướng chân ?”
Câu , Tiểu Cửu dám đỡ lời.
“Công tử, Trưởng công chúa cho nô tỳ đến hỏi hồi kinh ?”
Cao Triều sững , ánh mắt chằm chằm Tiền Tam Nhất: “Chúng ... về ?”