Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 774: Chúng ta là có tình cảm với nhau

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:19
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Tĩnh Bảo lộ rõ nỗi sợ hãi và hoảng loạn sâu sắc.

“Đừng tra tấn, thần... thần .”

“Nói!”

“Thần và Cố Trường Bình... hai bên đều tình cảm.”

Quả nhiên là hai bên đều tình cảm!

Lý Tòng Hậu từ từ xổm xuống, lạnh lùng đỉnh đầu Tĩnh Bảo, : “Vậy thì Từ Thanh Sơn đối với ngươi mà , là gì?”

“Nếu Hoàng thượng ban hôn thì đối với thần, là bạn đồng môn, là , là tri kỷ cả đời. Thần mang ơn sâu sắc.”

Chân mày Tĩnh Bảo cụp xuống, hốc mắt dần đỏ ửng: “Nếu , giờ thần vẫn còn đang chịu khổ trong ngục của Cẩm Y vệ. Là đưa thần thoát khỏi biển khổ.”

Thoát khỏi biển khổ!

Thoát khỏi biển khổ?

Bốn chữ như một tia chớp xẹt qua đầu Lý Tòng Hậu.

Sắc mặt thoắt cái trở nên vô cùng khó coi, nghĩ đến một : Kỷ Cương.

Kỷ Cương từng , vị Thám hoa lang tích trữ lương thực ở phương Nam, lẽ chẳng nhà gì cả, mà là vì Cố Trường Bình.

Trước tin.

Chẳng ai ngu đến mức vì một dạy học mà liều mạng như . giờ xem , thật sự ngu đến thế!

Vậy còn Từ Thanh Sơn thì ?

Từ Thanh Sơn , rằng trong lòng vị hôn thê của cất giữ một khác?

Nếu y , trẫm rơi một giọt lệ đồng cảm cho y;

Nếu y ...

Vậy thì y đến mức nào?

Lại giấu trẫm bao nhiêu?

Trong mắt Lý Tòng Hậu, từng vệt m.á.u đỏ từ từ dâng lên. Rõ ràng mới đầu thu, mà trong lòng như gió lạnh thổi qua, lạnh đến thấu xương.

Hắn chợt nhớ đến mấy tháng , khi Cố Trường Bình xuất hiện ở Biên Sa;

Nhớ đến việc Định Quốc Công các bộ tộc Biên Sa tập kích, là Cố Trường Bình cứu ông ;

Nhớ đến mũi tên nhắm Từ Bình cổng thành phủ Mặc Châu;

Hắn còn nhớ...

Trên bức mật thư , ba chữ đen nền giấy trắng rõ ràng: Từ hàng!

Hắn tin lòng trung của Định Quốc Công trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi xét nhưng con trai thì chắc.

Vậy còn cháu trai ?

Thanh đao mà dày công rèn giũa , thanh đao sắc bén tuốt vỏ c.h.é.m địch là để c.h.é.m quân địch, là cùng quân địch c.h.é.m ?

Lý Tòng Hậu giơ tay lên, tát mạnh một cái lên mặt Tĩnh Bảo, giận dữ quát: “Một lũ lang sói đầy dã tâm, một đám phản thần nghịch tử!”

Cái tát quá mạnh, nửa bên mặt Tĩnh Bảo lập tức sưng đỏ, khóe miệng còn rỉ một tia máu.

Không dám lau.

Chỉ dám run rẩy cụp mắt xuống.

Thế nhưng trong đôi mắt cụp xuống , chút nào sợ hãi?

Chỉ lạnh lùng nhạt.

Nếu như nghi ngờ là một loại bệnh thì đời , mắc bệnh nặng nhất, là Hoàng đế;

Mà nếu may Hoàng đế còn đang ngai vàng lung lay sắp đổ thì bệnh thật sự là vô phương cứu chữa.

Đối với nhà họ Từ mà , điều kiện tiên quyết để trung quân ái quốc, là sự tin tưởng của quân vương.

Một khi mất sự tín nhiệm , kết cục của họ, sẽ chẳng khác gì nhà họ Cố.

Thanh Sơn, xin .

Ta các ngươi đều sống sót, nên bắt buộc phá vỡ niềm tin giữa nhà họ Từ và Hoàng đế.

Nếu là minh quân thì khi t.h.i t.h.ể Định Quốc Công và nhị thúc ngươi hãy còn lạnh, nhất định sẽ nghi ngờ ngươi;

C.h.ế.t vì minh quân, ngươi c.h.ế.t cũng vinh quang;

Còn nếu nghi ngờ ngươi thì cũng chẳng thể coi là minh quân.

C.h.ế.t vì hôn quân, ngươi c.h.ế.t thật chẳng đáng!

Đêm ở thành Đông Xương, so với kinh thành, đến muộn hơn một chút.

Cố Trường Bình gối đầu lên cánh tay, tường thành, vầng trăng cô độc treo lơ lửng trời, bất động.

Vài thị vệ tường thành ngây ngẩn vị chủ tử , trong lòng hết tiếng thở dài đến tiếng thở dài khác.

Ngô Chính Tuấn bao vây mà tấn công, mục đích là vây c.h.ế.t bọn họ.

Trong thành lương thực hạn, nếu cứ kéo dài thế , ngay cả ăn cũng no thì đ.á.n.h đ.ấ.m nỗi gì nữa?

Ấy mà vị chủ tử cứ đến đêm là leo lên tường thành đếm , chẳng lẽ còn cả thuật xem tinh tượng ư?

Cố Trường Bình mấy trò đó.

Hắn đang đợi!

“Thưa ngài, bọn họ trở về !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-774-chung-ta-la-co-tinh-cam-voi-nhau.html.]

Cố Trường Bình bật dậy: “Đi!”

Nói là , nhưng vẫn động mà ngẩng đầu trời một cái.

Vừa đếm đến mấy ngôi nhỉ, ba trăm sáu mươi lăm?

Ba trăm sáu mươi lăm ngôi đều là A Bảo!

Cố Trường Bình tự giễu, sải bước xuống tường thành.

*

Trong thư phòng.

Đoạn Cửu Lương và Cố Dịch đang quanh bàn thức ăn, ăn như hổ đói, ba ngày ba đêm cơm bụng, dù là nguyên con bò cũng ăn sạch.

Nuốt xong miếng cuối cùng, hai lau miệng, bắt đầu bàn chuyện chính sự.

Đoạn Cửu Lương : “Gia, dò rõ tuyến đường chỗ quân Nam giấu lương thực, hai ngàn canh giữ. Cho một ngàn , chắc chắn lấy .”

Cố Dịch tiếp lời: “Ngô Chính Tuấn bố trí nhiều ở hai cánh, trung quân yếu, bốn khẩu đại pháo đặt ở trung quân. Còn nữa, tên khi đ.á.n.h trận thường dùng kỵ binh đ.á.n.h sườn, hợp với chiến thuật kỳ tập.”

“A!” Cố Dịch vỗ trán một cái.

“Suýt nữa thì quên chuyện quan trọng: Gia, quân Nam bắt sống ngài!”

Đoạn Cửu Lương trừng mắt: “Còn xem Đoạn Cửu Lương đồng ý !”

Cố Trường Bình nheo mắt, trầm ngâm hồi lâu mới hô: “Cửu Lương.”

“Gia!”

“Ngươi dẫn hai ngàn đốt kho lương. Nhớ kỹ, mặt mũi hai ngàn đó vẽ giống y hệt cái mặt nạ của ngươi.”

Đoạn Cửu Lương ngơ ngác: “Gia, thế để gì?”

Cố Trường Bình: “Hù bọn chúng.”

Đoạn Cửu Lương: “...”

Gia câu chẳng chuyên nghiệp chút nào. Quân Nam dễ hù dọa ?

Cố Trường Bình: “Tiểu Dịch!”

“Có!”

“Ta và ngươi chia quân hai ngả, ngươi đ.á.n.h cánh trái, đ.á.n.h trung quân.”

Sắc mặt Cố Dịch biến đổi: “Không , trung quân đại pháo, quá nguy hiểm!”

“Nghe .”

Cố Trường Bình đặt tay lên vai : “Nếu quân Nam bắt sống thì bốn khẩu đại pháo chỉ để trưng.”

Cố Dịch ngẩn .

Cố Trường Bình buông tay, : “Người , hỏi xem lão Kỳ xong thứ đó ?”

Thị vệ ngoài cửa: “Rõ!”

Cố Dịch nghi hoặc: “Gia, ngài bảo lão Kỳ cái gì?”

“Đại pháo hả?” Đoạn Cửu Lương gãi đầu “Lão bản lĩnh đó ?”

Vừa dứt lời, cửa đá bật mở.

Lão Kỳ ở cửa, cả như con thú phun lửa, lao thẳng về phía Cố Trường Bình mắng: “Cố ch.ó què! Mẹ kiếp ngươi mà còn giở trò gài ông đây nữa, ông đây sẽ nhét thứ vô họng ch.ó của ngươi, cho ngươi từ ch.ó sống thành ch.ó c.h.ế.t ngay lập tức!”

Mắng xong, lão lạch bạch , nặng nề đặt hai vò rượu lên bàn, “phì” một tiếng với Cố Trường Bình, đó lạch bạch bỏ .

Vừa chửi: “Giục, giục, giục cái chân bà ! Ngươi tưởng chế t.h.u.ố.c độc dễ như tuốt một phát ? Mắt nhắm mở là xong chắc!”

Đoạn Cửu Lương và Cố Dịch trừng mắt hai vò rượu.

Vậy nên... bên trong là t.h.u.ố.c độc?

“Một vò là t.h.u.ố.c độc, một vò là ma phất tán. Thuốc độc bôi lên đầu tên, ma phất tán thì trét đao kiếm.”

Cố Trường Bình như thể chẳng thấy lời mắng mỏ của lão Kỳ, nét mặt điềm tĩnh : “Lúc nguy cấp, dùng thủ đoạn phi thường. Đêm nay giờ Tý, quyết chiến một trận, tiến thì sống, lùi thì c.h.ế.t!”

Nửa đêm.

Lửa cháy ngút trời, chiếu rọi nửa bầu trời đêm sáng rực như ban ngày.

“Không xong , xong , kho lương cháy !”

Ngô Chính Tuấn giật tỉnh giấc, vớ lấy thanh kiếm lao khỏi trướng, thấy lửa cháy rừng rực ở xa xa, mắt tối sầm .

Binh động, lương .

Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của lương thảo, chọn lựa kỹ lưỡng mới cất ở một nơi bí mật mà... mà... vẫn tên ch.ó Cố Trường Bình tìm !

Khóe miệng Ngô Chính Tuấn giật giật: “Người ! Chuẩn công thành!”

“Báo!”

Lính tiền đồn lảo đảo xông đến: “Đại nhân! Quân Bắc xuất thành nghênh chiến! Xem phá vòng vây!”

“Phá là !” Ngô Chính Tuấn lạnh lùng : “Ông đây đang nên đ.á.n.h con rùa rụt đầu thế nào đây. Trung quân ?”

“Có mặt!”

“Dùng đại pháo mở đầu trận, đó bộ binh theo !”

“Rõ!”

“Cánh tả, cánh hữu cưỡi ngựa xung phong, công hai sườn!”

“Rõ!”

 

Loading...