Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 775: Trên đời làm gì có chuyện vẹn toàn đôi đường

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:20
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một quả pháo hiệu vút lên trời cao.

Cố Trường Bình bất chợt ngẩng đầu.

Đó là ám hiệu của Đoạn Cửu Lương kho lương cháy !

Tốt lắm!

Hắn l.i.ế.m đôi môi khô nứt, mũi kiếm hạ xuống, cả lập tức như tên rời cung lao thẳng về phía .

“Không , xung phong là Cố Trường Bình!”

“Mau, mau... pháo !”

Trong màn khói bụi mịt mù, pháo của Bắc phủ chút do dự gầm lên, nổ tung giữa doanh trại quân Nam.

Khói bụi và lửa b.ắ.n tung tóe!

Tiếng hò g.i.ế.c và mưa tên dày đặc!

“Con nó, tên tẩm độc!”

“Huynh , mau tránh , mau...”

lúc , ba nghìn thiết kỵ Quân Bắc đụng độ trực diện với kỵ binh cánh trái quân Nam. Chỉ một tiếng “G.i.ế.c!” dõng dạc của Cố Dịch vang lên, đao kiếm lập tức giao tranh ác liệt.

Chỉ trong chớp mắt, từng lính Quân Nam lượt ngã khỏi ngựa. Họ mở to mắt, m.á.u nóng vẫn chảy rần rật trong huyết quản, trái tim trong n.g.ự.c vẫn đập thình thịch...

... thể cử động.

thể động đậy?

Lẽ nào Quân Bắc dùng tà thuật gì đó?

“Huynh ! Đao của họ tẩm ma phất tán!”

Cố Dịch lạnh lùng một tiếng, rút một miếng vải ướt từ bên hông, nhẹ nhàng lau lên lưỡi đao. Trong khoảnh khắc, ánh đao như băng tuyết chói mắt vung lên, bổ thẳng kẻ địch gần nhất...

Ở một bên khác, Đoạn Cửu Lương ngựa trở , chạm trán với cánh quân Nam.

Từng khuôn mặt dữ tợn như ác quỷ bò lên từ địa ngục, gào thét nhấn chìm sinh linh nhân gian.

Quân Nam trong khoảnh khắc ngỡ ngàng, ngay cả tốc độ vung đao cũng chậm nửa nhịp.

Mãi đến lúc , Đoạn Cửu Lương mới thực sự hiểu...

Lúc gia "hù chúng", quả thực chỉ là dọa bọn chúng một trận.

Không vì quân Nam nhát gan, mà là vì hai ngàn gương mặt ác quỷ giống hệt , trong đêm đen như mực g.i.ế.c như ngóe đó là cảnh tượng chấn động lòng đến nhường nào.

Quân Nam đại loạn.

Thế nhưng, sự hỗn loạn chỉ kéo dài đầy nửa canh giờ.

Khi quân Nam dần quen với những gương mặt “ác quỷ”, khi loạt tên tẩm độc b.ắ.n hết, khi ma phất tán bắt đầu tan , họ từ cơn hỗn loạn dần lấy ý thức.

Ngay lúc chẳng là tên khốn nào hét lớn một tiếng: “Không xong , xong ! Ngô Đại nhân b.ắ.n c.h.ế.t !”

Tiếng gọi từ cánh trái lan trung quân, từ trung quân truyền sang cánh .

Ngô Chính Tuấn còn đang sống nhăn răng thì giậm chân tức giận.

Chủ soái tử trận, sĩ khí ắt đại loạn...

Đó là điều đại kỵ chiến trường!

Đồ tổ bà nó, Cố Trường Bình mà cũng chơi chiêu , thật sự hiểm độc vô cùng!

“Gào lên mau, chủ soái c.h.ế.t, hét mau lên!”

“Đại nhân Ngô c.h.ế.t...”

“Đại nhân Ngô c.h.ế.t...”

“Đại nhân Ngô c.h.ế.t...”

Nếu c.h.ế.t là Lý Quân Tiện, Quân Bắc sẽ rối loạn.

Bởi vì Lý Quân Tiện sớm diễn luyện kịch bản , dẫu mất chủ soái, kẻ địch cần g.i.ế.c, vẫn g.i.ế.c sạch.

Nếu c.h.ế.t là Từ Thanh Sơn, Từ gia quân cũng loạn.

Bởi vì Từ gia quân quy củ sắt đá: chủ tướng c.h.ế.t, phó tướng lập tức .

quân Nam là đội ngũ tạm thời gom góp từ các châu phủ, từng trải chiến trường thực thụ, hề rằng trong chiến trận cũng thể dùng mưu bày kế.

Một khi chủ soái ngã xuống... Tức là rồng mất đầu.

Lòng quân, thể rối loạn!

Họ như ruồi mất đầu, bắt đầu đ.â.m lung tung, bắt đầu rút lui, thậm chí kẻ ném đao đầu hàng!

Ngô Chính Tuấn trơ mắt thế công đang thuận lợi bỗng chốc sụp đổ chỉ vì tin đồn “c.h.ế.t trận”, tức đến mức há mồm phun một ngụm m.á.u tươi.

Hắn ngửa mặt gầm lên: “Cố Trường Bình, tổ tiên mười tám đời nhà ngươi!”

Mắng tổ tiên cũng , mắng cha cũng xong...

Trận Đông Xương, quân Nam đại bại.

C.h.ế.t trận bốn phần;

Trọng thương một phần;

Đầu hàng một phần;

Bốn phần còn theo Ngô Chính Tuấn rút quân cấp tốc trong đêm, chuẩn hợp quân với Chu Minh Sơ đang chờ tiếp ứng dọc đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-775-tren-doi-lam-gi-co-chuyen-ven-toan-doi-duong.html.]

Ngô Chính Tuấn hề , trận Quân Bắc cũng chỉ là thắng thảm, ngay cả Cố Trường Bình cũng thương.

Thế nhưng thời gian nghỉ ngơi.

Ngay khi Cố Trường Bình lệnh, quân nam tiến.

Chiến báo đưa tới tay Từ Thanh Sơn với tốc độ nhanh nhất.

Từ Thanh Sơn xong, kinh ngạc đến mức hồi lâu thốt nên lời...

Vỏn vẹn ba ngày, mười lăm vạn đại quân, cuối cùng chỉ còn sáu vạn...

Trận rốt cuộc đ.á.n.h kiểu gì ?

Ngô Chính Tuấn lãnh binh kiểu gì ?

“Tiếp theo ?” Thẩm Trường Canh hạ giọng hỏi.

“Người giỏi đ.á.n.h trận, sẽ hành binh như sấm sét giữa cửu thiên.”

Từ Thanh Sơn nhắm mắt thì thầm: “Hắn... vẫn còn nể tình với .”

Thẩm Dịch mà tim đập thình thịch.

“Hắn” đó là ai, khác thể rõ, nhưng y hiểu.

Bất ngờ, mắt Từ Thanh Sơn mở to: “Ai?”

A Nghiễn từ trong bóng tối bước .

Dưới ánh trăng, gương mặt như gió cát mài mòn, cằn cỗi đến mức già mười tuổi.

Từ Thanh Sơn trông thấy thì giật : “Ngươi... tới đây?”

“Công tử, Thất gia nhà ... đưa cung !”

“Cái gì?”

Từ Thanh Sơn cảm thấy như mũi dùi nhọn khoan thẳng thái dương, đau đến tê dại.

“Tại ?”

“Hôm đại thiếu phu nhân nhà họ Tô báo tin cho Thất gia, trong cung đang tìm quan hệ quan trọng với Cố Trường Bình. Hôm , Thất gia mời tiến cung.”

Biểu cảm của Từ Thanh Sơn chẳng khác nào bóp chặt cổ họng.

“Là ai để lộ tin tức?”

A Nghiễn lắc đầu: “Không rõ. Cao công tử và Tiền Công tử cách nào, đành để tiểu nhân đến báo tin cho tướng quân.”

“Cố Trường Bình ?”

“Tiên sinh... vẫn kịp thông báo!”

Từ Thanh Sơn bỗng nhạt.

Quả đúng là tác phong của hai tên nhóc con đó:

Tình thế nguy cấp, giao hết tin tức cho ngươi, tay , tay thế nào tự cân nhắc.

Công bằng!

Dưới tán cây tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ánh mắt A Nghiễn và Thẩm Dịch cùng đổ dồn lên Từ Thanh Sơn.

Người là kỳ vọng tha thiết;

Người là vẻ nghiêm trọng nay từng .

Chiến sự tới bước , đừng là một nữ nhân, dù là cha hấp hối, cũng thể bỏ chạy khỏi chiến trường.

Đó là điều thứ nhất!

Điều thứ hai, nếu giờ Từ Thanh Sơn mở miệng với Hoàng đế thì chẳng khác nào dùng chuyện riêng uy h.i.ế.p quân thượng, là vô lễ, là mạo phạm, là ngông cuồng!

Thật lâu , vị tướng trầm mặc cuối cùng cũng cất lời: “Nàng là vị hôn thê của thì mệnh nàng và thể tách rời. Chỉ cần nàng chính miệng thừa nhận, còn sống một ngày, nàng sẽ an một ngày.”

A Nghiễn xong, ánh mắt ảm đạm hẳn: “Nếu , tiểu nhân quấy rầy tướng quân nữa, cáo lui.”

“A Nghiễn!”

Từ Thanh Sơn vươn tay cản : “Người đời luôn tham lam, luôn trọn cả đôi đường. đời , chuyện vẹn ? Ta nỗi khó của , đừng trách .”

A Nghiễn lắc đầu: “Công tử, hiểu, đến khi tới đây đoán kết cục . Chỉ là... nhà họ Tĩnh, vẫn vì gia mà đ.á.n.h cược một .”

“Ngươi hiểu!” Từ Thanh Sơn bằng ánh mắt thâm trầm, trong mắt vụt qua một tia đau đớn: “Người nhà họ Từ, thể bỏ chạy giữa chiến trường của chính . Không thể , mà là... . Lại đây.”

A Nghiễn chút đề phòng mà bước tới.

Từ Thanh Sơn đặt tay lên vai , cúi đầu : “Vị hôn thê của , tất nhiên... để bảo vệ.”

A Nghiễn thấy câu đó thấy , nhưng muộn...

Từ Thanh Sơn vung tay, đ.á.n.h mạnh một chưởng cổ .

“Thẩm Dịch!”

“Có mạt tướng!”

“Đưa sắp xếp cho , hộ tống về kinh thành.”

“Tuân lệnh!”

“Truyền lệnh quân, lập tức xuất phát, xông thẳng đến kinh thành!”

“Rõ!”

 

Loading...