Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 779: Ta giết người, hắn giết ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:24
Lượt xem: 160

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gia, tìm!”

“Ai ?”

Cao Triều theo phản xạ hỏi: “Là Thanh Sơn ?”

“Không, là Thịnh Nhị gia!”

Cao Triều còn kịp gì thì một bóng vút qua mặt.

Tốc độ ...

Còn nhanh hơn cả đầu thai!

Tiền Tam Nhất bước sân, chỉnh áo quần, vuốt tóc vài lượt, vẫn thấy , bèn chạy soi bóng lu nước lớn giữa sân.

Không tệ!

là một trai tuấn tú!

Vừa cửa, chắp tay hành lễ: “Nhị gia, tìm chuyện gì ạ?”

Thịnh Nhị sửng sốt, mấy ngày gặp, gầy trơ cả xương, sang Cao Triều theo ...

Còn gầy hơn.

Sau một thoáng trầm mặc, nàng ho một tiếng, : “Trời tối, đến nhà , cửa , đừng để ai phát hiện.”

Tiền Tam Nhất đỏ bừng mặt: “Nhị gia, đây là...”

Thịnh Nhị nhíu mày: “Có gặp các ngươi.”

“Ai ?” Cao Triều hỏi.

“Gặp sẽ .”

Thịnh Nhị chắp tay chào một cái, xoay bước khỏi hoa sảnh.

Cao Triều và Tiền Tam Nhất , ánh mắt đều dâng lên một ý nghĩ rùng rợn:

Không lẽ là... Cố Trường Bình?!

...

là Cố Trường Bình, nhưng còn là Cố Trường Bình như .

Khi để lộ gương mặt thật, trông như một thanh kiếm sương gió rèn mài, sáng chói nhưng nhuốm bụi phong trần.

Vừa trông thấy , trong lòng Cao Triều lập tức trào lên cảm giác tủi , suýt nữa bật .

Tiền Tam Nhất thì chút ngần ngại lao tới, nhào nửa bước thì Thịnh Nhị giơ tay chặn : “Hắn thương.”

Ngươi ư?

Ngươi xem qua ?

Ngươi thể vết thương nam nhân chứ?!

Niềm vui gặp Cố Trường Bình của Tiền Tam Nhất lập tức ba câu hỏi dội thẳng tim tiêu tán sạch.

Cố Trường Bình chống tay lên giường trúc dậy, xoa đầu Tiền Tam Nhất, đó bước đến bên Cao Triều: “Gầy quá .”

Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc từ phả tới, Cao Triều nhạt một tiếng: “Sao ngươi c.h.ế.t luôn ngoài chiến trường cho !”

“Vì còn nhớ Tĩnh Bảo, còn nhớ các ngươi, nên dám c.h.ế.t.”

Má nó!

Cao Triều lập tức mặt chỗ khác.

“Gọi các ngươi tới là nhờ giúp một tay.”

Cố Trường Bình thời gian chuyện cũ, thẳng vấn đề: “Ta một kế hoạch, các ngươi thử xem .”

Cao Triều đáp mà hỏi trái : “Bị thương ở ?”

“Chưa c.h.ế.t .”

Cố Trường Bình : “Đỡ xuống.”

Cao Triều vội đỡ , lúc mới phát hiện thể gầy đến chỉ còn da bọc xương.

...

Ánh nến lập lòe.

Ba im lặng vây quanh bên Cố Trường Bình, lặng lẽ lắng .

Hắn chậm, từng chữ như rút từ tận tim gan, ngay cả Tiền Tam Nhất vốn vô tâm cũng dần dần biến sắc.

Đánh trận, liều mạng;

Liều mạng, đ.á.n.h trận;

Từng khắc từng khắc đều sống trong ranh giới sinh tử, thế mà vẫn còn thời gian và sức lực mưu tính cho sống c.h.ế.t của khác.

Đến khi câu cuối cùng vang lên, khí trong phòng như ngưng đọng.

Nghẹt thở!

Tiền Tam Nhất Cố Trường Bình, miệng há nên lời: “Thưa , đầu óc ... nghĩ mấy chuyện ?”

“Nhân gieo thì quả chịu, trời định cũng , thể , cũng thể nhưng kết quả tự gánh lấy, tránh cũng chẳng thoát.”

Cố Trường Bình nhướng mày.

“Dù là đường sống đường c.h.ế.t, hứa với nàng thì cho ; nếu , và nàng, cả con đường phía của các ngươi, đều khó mà tiếp.”

Thịnh Nhị hừ một tiếng: “Sống c.h.ế.t cái rắm gì, cứ !”

Tiền Tam Nhất bất chợt nhíu mày.

Con gái nhà lành, đừng rắm rắm nọ, giữ chút nề nếp !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-779-ta-giet-nguoi-han-giet-ta.html.]

“Vậy là... màn kịch bắt đầu hả?” Trên mặt Cao Triều dần hiện lên vẻ phấn khích.

Cố Trường Bình gật đầu: “Không sai, mở màn !”

...

“Tướng quân! Tướng quân! Không xong , chuyện lớn!”

Trong doanh trướng.

Các tướng lĩnh đang vây quanh bản đồ đều ngẩng đầu tên lính nhỏ bất ngờ xông .

Từ phía , Từ Thanh Sơn nghiêm giọng: “Chuyện gì mà hoảng hốt thế?”

“Chuyện... chuyện... Chu tướng quân trở về !”

“Cái gì?!”

Từ Thanh Sơn kinh ngạc, bèn bỏ bút, lao ngoài.

“Sao còn dám ?!”

“Chẳng lẽ tới thuyết khách?”

“Còn đó gì, mau xem!”

Từ Thanh Sơn gần như chạy như bay, đến nơi thì thao trường chật kín trong ngoài ba tầng .

“Tránh !”

Vừa là tướng quân tới, đám đông vội dạt hai bên.

Từ Thanh Sơn bước đến gần, lập tức cảnh tượng mắt đ.â.m thẳng mắt.

Là Chu Minh Sơ ?

Trên vẫn khoác giáp trận, nhưng bộ giáp đẫm máu, bên n.g.ự.c trái rõ ràng trúng tên.

Tóc tai rối bù, từng lọn dính thành mảng, mặt mũi tái nhợt, đôi môi nứt nẻ đầy máu.

Vệ binh bên cạnh còn thê t.h.ả.m hơn, tay bê bết m.á.u mủ, vẫn đang rỉ m.á.u nhỏ giọt.

Bên cạnh hai là một con ngựa gầy trơ xương, chân co giật, sùi bọt mép chỉ còn một thở cuối cùng.

“Chu... Chu đại nhân, đây là...”

Tên vệ binh quỳ rạp xuống Từ Thanh Sơn, như đứt : “Tướng quân, Hầu gia hề đầu hàng, là trúng tên bất tỉnh, tiểu nhân cõng ngài trốn trong một cái giếng cạn suốt hai ngày.”

Chu Minh Sơ lảo đảo lên, mười ngón tay đầy bùn đất bấu chặt lấy Từ Thanh Sơn, khản giọng gào lên: “Đứa súc sinh nào dám ông đây đầu hàng? Hả? Là ai ? Ông đây hề đầu hàng!”

“Chu đại nhân, tìm thấy ngài...”

“Không thấy thì đầu hàng ? Nói láo! Cả nhà còn ở kinh thành, thể đầu hàng ?!”

Chu Minh Sơ đẩy Từ Thanh Sơn , đầu nhổ một bãi m.á.u tươi: “Người , cho ông đây một con ngựa sống, cung gặp Hoàng đế cho rõ ràng, chuyện đúng, cho hai con!”

Hắn chỉ tên vệ binh: “Ngươi, về báo với phu nhân một tiếng, bảo là vẫn khỏe, chẳng gì, kêu nhà chuẩn rượu thịt chờ !”

“Phu nhân gì nữa , c.h.ế.t lâu ...” Có binh lính lẩm bẩm.

Chu Minh Sơ khựng , sang Từ Thanh Sơn hỏi: “Phu nhân nhà ai c.h.ế.t cơ?”

Lúc chẳng thể giấu nữa, Từ Thanh Sơn đành c.ắ.n răng : “Chu đại nhân, Hoàng thượng nghĩ ngài đầu hàng địch, xử trảm ba tộc ngài giờ Ngọ hôm nay ...”

Chu Minh Sơ trừng mắt Từ Thanh Sơn, mắt chớp lấy một .

Từ Thanh Sơn rõ ngoại trừ đôi mắt động, Chu Minh Sơ run như cầy sấy, m.á.u mặt rịn từ từng lỗ chân lông...

Đột nhiên, há miệng, phun một ngụm m.á.u lớn, mềm nhũn như bùn, ngã rạp xuống đất.

“Chu đại nhân!”

Từ Thanh Sơn run lên, bê bết m.á.u đất, run giọng: “Mau, mau gọi quân y!”

“Khục... khục... khục...”

Chu Minh Sơ bắt đầu nôn mửa, nôn ... .

Cười đến bật .

Giọt lệ đó... đỏ như máu.

Từ khuôn mặt lấm lem bùn đất chảy dài xuống.

“Ta g.i.ế.c , g.i.ế.c .

Ta g.i.ế.c , g.i.ế.c ...

Ha ha ha ha ha... ha ha ha...”

Tiếng vang lên khiến bao nỗi ức chế vì tiếng trẻ thơ ngày trong lòng Từ Thanh Sơn bất chợt sụp đổ.

Không là “ g.i.ế.c , g.i.ế.c ”...

Mà là: Ta vì mà xông pha chiến trận, vì g.i.ế.c địch, còn g.i.ế.c vợ , con trai , con gái , cả tộc nhân ...

Từ Thanh Sơn c.h.ế.t trân, thứ gì đó từ tim chảy ngoài, cứ thế tuôn mãi dứt.

Tuôn cùng với nó, còn nước mắt đè nén suốt bao ngày, vì những chiến hữu ngã xuống mặt.

Bất chợt...

Tiếng bi t.h.ả.m chợt ngừng.

Chu Minh Sơ giơ tay, túm lấy chân Từ Thanh Sơn, giọng thều thào như sắp lìa đời: “Từ tướng quân... g.i.ế.c ! Mau... cho một đao... Ha ha ha ha... cầu xin ngài cho một đao...”

Như nước sôi tạt , Từ Thanh Sơn bỗng lùi nửa bước.

 

Loading...