Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 782: Chúng ta phạm tội gì?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:27
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Thanh Sơn thấy lập tức sững .
Một đám cấm vệ quân đông nghịt đang vây chặt bốn .
Tiểu Thất và Tiểu Cửu đều thương, mỗi đều một lưỡi đao lạnh kề ngang cổ.
Cao Triều và Tiền Tam Nhất thì đè chặt xuống đất nhúc nhích nổi.
Quách Trường Thành bước đến chắp tay với Từ Thanh Sơn: “Đại tướng quân, thực sự xin . Hai tự tiện xông cổng thành, đ.á.n.h thương binh lính giữ cổng. Tại hạ phụng mệnh bắt giữ họ.”
Từ Thanh Sơn mặt mày sầm , đen như sắt, xuống ngựa thẳng đến mặt hai , quát lớn: “Ta dặn dò các thế nào?”
“...”
“Nói!” Một tiếng gầm giận dữ vang lên.
Tiền Tam Nhất mặt mếu như : “Giặc kéo đến sát thành, ai còn lòng nào mà yên ở nhà? Bọn chỉ gặp ngươi một , dặn dò ngươi cẩn thận một chút. Chiến trường đao kiếm mắt...”
Từ Thanh Sơn: ...
“Đám súc sinh nhận tiền của khác thì cho khỏi thành, còn chúng thì cho, còn tay đẩy chúng !”
Tiền Tam Nhất sụt sịt, nghẹn ngào : “Ta với mỹ nhân cũng hết cách nên mới động thủ... Mỹ nhân, mỹ nhân, ngươi cũng gì chứ!”
Mỹ nhân nghiến răng một lời.
Hắn mặc một chiếc trường sam trắng, nửa khuôn mặt úp đất, tay hai vặn lưng, đầu gối họ đè chặt lên eo .
Một tư thế vô cùng nhục nhã.
Có vẻ như cũng nhận , vùng vẫy mạnh mẽ, nhưng đè chặt hơn. Một tên trong đó còn quát lên giận dữ: “Ngồi yên cho !”
Từ Thanh Sơn bỗng thấy tim như bóp nghẹt, một cơn đau buồn cách nào kìm nén dâng lên.
Con trai độc nhất của Trưởng công chúa, con trai ngọc thụ lâm phong, vốn bệnh sạch sẽ, xương cốt cao ngạo, khác biệt với đông.
Là khiến cả thế gian ngẩng đầu ngưỡng vọng.
Huynh của từ bao giờ chịu nhục nhã như ?
Họ chỉ hối lộ lính canh cổng thành, cúi đầu uốn , chỉ để đến gặp một , dặn dò vài câu.
Từ Thanh Sơn gần như đoán họ định gì.
“Nhớ giữ , đừng liều mạng quá. Chúng còn chờ ngươi về đấy!”
“Họ Từ , c.h.ế.t thì c.h.ế.t sớm , đừng giày vò lòng từng ngày như nữa.”
Họ chẳng cầu quyền cao chức trọng, chẳng mong công danh hiển hách. Chỉ mong bình an, mong sống , sống .
Một cao ngạo như , yêu tiền như mạng như , co ro trong biệt viện vắng lặng, lo lắng cho , khổ sở vì , còn từng buột miệng đời chẳng còn gì thú vị, chi bằng c.h.ế.t sớm đầu thai cho xong.
Là vì cả!
Mà thì ?
Hắn ép họ lựa chọn, ép họ về phía đối lập, ép họ đến gần.
Hết đến khác.
họ từng lùi bước, dù chỉ một chút.
Thì ...
Người lùi bước là chính .
Thì ...
Người sợ hãi cũng là chính .
Nếu t.h.ả.m cảnh của Chu Minh Sơ chỉ khiến Từ Thanh Sơn cảm thấy thương xót như thỏ c.h.ế.t cáo buồn thì nỗi nhục nhã mà Cao mỹ nhân và Tiền Tam Nhất đang gánh chịu bây giờ, là một cây kim thép đ.â.m sâu tim .
Từ Thanh Sơn nén cảm xúc trong hốc mắt.
“Quách Thống lĩnh, nể mặt , chuyện hôm nay bỏ qua !”
“Nếu kinh động đến trong cung thì chẳng chuyện thể quyết định nữa. Mong tướng quân thứ .”
Từ Thanh Sơn thẳng Quách Trường Bình qua cặp quầng thâm nặng trĩu, lạnh lùng : “Vậy phiền ngươi chuyển lời giúp tới Hoàng thượng.”
“Xin tướng quân cứ .”
“Chờ trở về, sẽ tự mang gươm đến chịu tội mặt Hoàng thượng hai họ.”
Đây là lời xin Hoàng thượng khoan xử, Quách Trường Thành hiểu rõ: “Yên tâm, nhất định sẽ chuyển lời.”
“Ai cần ngươi bọn ?”
Cao Triều, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng: “Chúng phạm tội tày trời gì mà cần đến cấm vệ quân tay? Có bản lĩnh thì nhốt luôn chúng cung con tin ! Cũng tiện thể ở cùng Tĩnh Thất luôn cho !”
Lời dứt, sắc mặt Từ Thanh Sơn biến đổi, Quách Trường Thành cũng tái mặt, xung quanh đều c.h.ế.t lặng.
Có những chuyện chỉ cần hiểu ngầm là , ai cũng rõ, nhưng đừng .
Nói thì sẽ hỏng việc.
Truyền đến tai Hoàng thượng, e là Trưởng công chúa cũng bảo vệ nổi tên nhóc .
Từ Thanh Sơn chau mày, bất ngờ vươn tay kéo mạnh Cao Triều dậy, sức mạnh khiến hai kẻ đè văng cả ngoài.
“Im ngay cho !” Từ Thanh Sơn gầm lên.
Nửa khuôn mặt Cao Triều dính bùn đất, nửa còn đầy kiêu ngạo, từng chữ rõ ràng: “Chẳng lẽ sai? Ta chẳng sai một chữ nào cả!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-782-chung-ta-pham-toi-gi.html.]
“Bốp!”
Từ Thanh Sơn tát thẳng mặt y, năm dấu tay in hằn rõ nét.
Cả thế giới như ngưng đọng.
Mặt Cao Triều trắng bệch, ánh mắt rưng rưng chằm chằm Từ Thanh Sơn.
Nhìn lâu, lâu.
Bỗng nhiên y , khóe mắt c.h.ế.t lặng, buồn đau đều hóa thành một cái liếc lạnh như băng.
Từ Thanh Sơn chỉ cảm thấy đau như vạn tiễn xuyên tim.
Cao Triều xoay , giơ tay lên với Quách Trường Thành: “Quách Thống lĩnh, theo ngươi!”
Quách Trường Thành y, sang Từ Thanh Sơn đang bên, gượng: “Cái đó... cũng đến mức đeo còng tay .”
“Còng !” Tiền Tam Nhất nhạt: “Để khỏi chúng dựa thế tướng quân. Mắt mũi các đều sáng cả đấy, chầu Hoàng thượng, nhớ nhắc đến cái tát cho rõ ràng nhé!”
Quách Trường Thành: ...
Từ lúc còng lên xe, hai từng liếc Từ Thanh Sơn một cái.
Từ Thanh Sơn xe ngựa xa, nỗi bi thương trong lòng như dòng sông vỡ đê, từng đợt cuốn trào, như xé nát cả thể, mười ngón tay phát tiếng "rắc rắc" ghê rợn.
Mạch Tử bên cạnh mà giật thót, môi run rẩy, khuyên cũng gì.
Một lúc lâu .
Trên gương mặt gần như xám xịt thất thần của Từ Thanh Sơn, hiện lên một nụ cay đắng: “Cử theo dõi.”
“Tuân lệnh!”
...
Người nhanh .
“Tướng quân, Cao công tử và Tiền Công tử đang tạm giam ở Ngũ Thành Binh Mã Ti.”
Từ Thanh Sơn nhắm mắt .
“Gia, cần tiểu nhân đến đó lo liệu một chút ?”
“Không cần!” Từ Thanh Sơn mở mắt: “Tổng chỉ huy của Ngũ Thành Binh Mã Ti là Mai Giang Thanh, là cha vợ cũ của Tô Đại công tử. Tính cũng chút dây mơ rễ má, chắc họ sẽ quá khó hai đó.”
“ mà...”
“Không nhưng nhị gì hết!” Từ Thanh Sơn nghiêm nghị: “Truyền lệnh, một khắc , bộ Từ gia quân tập hợp tại sân luyện binh, chuyện !”
Ngày mai đại chiến, khí trong doanh trại hiện tại bất , tinh thần quân sĩ . Mang theo tâm trạng như mà trận, trận chắc chắn sẽ thua.
Từ Thanh Sơn bước đến giá binh khí, cầm lấy đại đao, nhưng thấy nặng như sắt đè.
Một tướng quân cầm nổi chính binh khí của ...
Thật , cũng còn đúng nữa .
, thể nghĩ nhiều.
Hắn đặt đao , rời khỏi trướng lớn.
Miệng đắng ngắt!
...
Ngũ Thành Binh Mã Ti.
Vài tên tiểu cứ thập thò trong phòng.
Cấm vệ quân nghĩ gì mà tống hai vị “tổ tông sống” đến đây.
Bảo xét hỏi như phạm nhân , ai dám?
Mà xét thì hai kẻ khốn kiếp đ.á.n.h thương cả đội lính giữ cổng, ai trong thành Tứ Cửu chẳng Ngũ Thành Binh Mã Ti và đội lính cổng thành là bạn bè thiết từ lâu?
Ngoài phòng, ai nấy nghiến răng nghiến lợi.
Trong phòng thì yên tĩnh đến lạ.
Tiểu Thất và Tiểu Cửu xếp bằng đất, nhắm mắt dưỡng thần.
Cao Triều và Tiền Tam Nhất ghế, ánh mắt hai dính chặt lấy , còn mãnh liệt hơn cả tình nhân.
Cao Triều: Tên súc sinh dám tát một cái, cả đời từng ai động đến một ngón tay!
Tiền Tam Nhất: Cái tát đó cứu mạng ngươi đấy. Không thì giờ tụi trong ngục chứ trong phòng.
Cao Triều: Nhìn thử xem, mềm lòng chút nào ?
Tiền Tam Nhất: Mềm . Không thì đ.á.n.h ngươi.
Cao Triều cảm thấy an ủi, nhưng nhanh chóng cau mày: Hắn đ.á.n.h , mà thấy ấm lòng. Mẹ nó, thích ngược ?!
Tiền Tam Nhất dùng ánh mắt chắc nịch trả lời một chữ: Phải!
Thì ngược cũng kệ!
Thời buổi ai mà từng ngược bản đôi !
Cao Triều: À đúng , lát nữa ai lên sân khấu hát đây?
Tiền Tam Nhất nhún vai: “Sao , hỏi con cáo già kìa!”