Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 785: Nhị thúc, con vẫn thấy lạnh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:30
Lượt xem: 165

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thẩm Dịch, gọi bộ tướng lĩnh lều ."

"Dạ!"

Từ Thanh Sơn đầu , với binh lính tiền trạm : "Đi thám thính thêm nữa, xem bọn họ rút lui đến , đóng trại ở . Quân hai bên đóng chung chia ?"

"Dạ!"

"Khoan , ngươi tên gì?"

"Bẩm tướng quân, tiểu nhân tên là Hồ Đại Mao."

Cái tên ...

Từ Thanh Sơn hạ giọng: “Ngươi còn nào tên là Hồ Nhị Mao ?"

Hồ Đại Mao khờ khạo: "Ta còn tên Hồ Tiểu Mao."

Từ Thanh Sơn vỗ vai : "Cẩn thận một chút!"

Tiền trạm đỏ mắt: "Tướng quân yên tâm."

Lúc lều, tụ họp đầy đủ. Sau khi bàn bạc, các tướng lĩnh đều thống nhất vẫn sẽ hành quân theo kế hoạch ban đầu.

Lấy bất biến ứng vạn biến.

Trong lều nhanh chóng yên tĩnh trở .

Từ Thanh Sơn mấy ngày nay mệt mỏi đến cực độ, chạm giường lập tức ngủ mê mệt.

"Thanh Sơn?"

Có tiếng ai đó nhẹ nhàng gọi .

Hắn bỗng chốc tỉnh dậy, hoảng hốt hồi lâu, nhận mặt là nhị thúc, bất giác mỉm : "Sao thúc ở nhà mà đến đây gì?"

Nhị thúc xuống mép giường, kéo chăn cho : "Tên nhóc , ngủ mà đạp chăn, lúc nào chịu yên cho ."

Hắn : "Nhị thúc giống đàn bà thế, lắm lời quá."

"Thằng nhãi ranh, năng cho cẩn thận! Sao cứ suốt ngày chạy đến phủ công chúa với phủ Tiền gia, ở nhà yên ?"

"Con thích chơi với họ mà."

"Nhà bao nhiêu , chọn ai chơi cùng ?"

"Nhị thúc, một ngày thấy con là nhớ con ?"

"Ai thèm nhớ cái đồ tiểu quỷ như ngươi! Đại phòng chỉ mỗi ngươi là con trai, cha ngươi trông chừng."

Nhị thúc thở dài, ánh mắt lặng như nước sâu: "Tổ phụ ngươi già , nên ở nhà bầu bạn với nhiều hơn một chút. Miệng , nhưng trong lòng thì vui lắm đó."

"Nhị thúc, nghiêm khắc với con quá."

"Chính vì nghiêm mới là cho con. Con còn nhỏ hiểu, chiến trường sẽ là nặng nhẹ."

Nhị thúc dậy, mỉm : "Thanh Sơn , đừng trách ông . Ông cũng khổ tâm lắm, còn khổ hơn ai hết."

"Nhị thúc ?"

"Ta tìm cha con uống vài chén. Hai chúng bao năm cùng uống rượu. Con lo cho cho ."

Hắn tới cửa, đầu dặn dò thêm nữa: "Nhớ giữ gìn!"

"Gia, gia!"

Từ Thanh Sơn mở choàng mắt, ngơ ngác quanh một lượt mới nhận chỉ là mơ.

giấc mơ chân thật đến lạ thường.

Hắn đưa tay lau mặt: "Vào !"

Mạch Tử bước : "Gia, ám vệ đang chờ bên ngoài."

Từ Thanh Sơn ngẩn một lúc, mới nhớ là việc gì, sắc mặt đổi mấy , : "Cho . Ngươi ngoài canh, cho bất cứ ai gần."

"Dạ!"

Ám vệ bước lều, ghé sát nhỏ: "Gia, chút manh mối ."

"Nói !"

Giọng Từ Thanh Sơn căng thẳng đến biến dạng. Trước là mơ thấy nhị thúc, manh mối về cái c.h.ế.t của . Sao trùng hợp đến ?

"Gia còn nhớ Từ Tổ Phong bên cạnh Nhị lão gia chứ?"

"Phong thúc?"

Từ Thanh Sơn tất nhiên nhớ rõ.

Từ gia vốn là hầu nhà họ Từ, ban đầu mang họ Từ, lão thái gia ưu ái nên ban họ cho.

Hắn và nhị thúc bằng tuổi, từ nhỏ theo sát bên cạnh, là hộ vệ là quản sự.

Lần nhị thúc trận, đáng lý nên theo, vì tổ phụ sắp xếp vài hộ vệ trẻ tuổi, võ nghệ cao cường ở bên.

Phong thúc yên tâm, nhất quyết theo, chăm lo chuyện ăn uống, sinh hoạt.

Sau khi nhị thúc và tổ phụ đồng thời tử trận, đưa linh cữu về kinh, lo xong tang sự lập tức xin về trang viện an dưỡng tuổi già.

Từ Thanh Sơn nhớ ơn trung thành tận tụy, bèn phái hai gia nô hiền lành thật thà đến hầu hạ.

"Gia dặn thuộc hạ điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của nhị lão gia, nên thuộc hạ bắt đầu từ những từng theo nhị lão gia Bắc địa. Ngoài Từ Tổ Phong , khác đều tử trận."

"Nói tiếp!"

"Thuộc hạ dám đ.á.n.h rắn động cỏ, chỉ lén hối lộ hai hầu bên cạnh để ngóng. Kỳ lạ là, cứ nhắc đến trận chiến năm xưa là mặt sầm , dù chuốc say bảy tám phần cũng chịu hé miệng thêm lời nào."

Không hiểu vì ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-785-nhi-thuc-con-van-thay-lanh.html.]

Mồ hôi lạnh theo sống lưng Từ Thanh Sơn chảy xuống từng giọt.

"Thuộc hạ chỉ đành bám theo rời. Khoảng một canh giờ , uống chút rượu ngủ, mơ thấy gì, bỗng bật thốt một câu mơ."

"Hắn gì?" Từ Thanh Sơn rõ ràng cảm nhận tim run lên.

"Hắn , Ám vệ liếc Từ Thanh Sơn đầy e ngại: "Lão hầu gia , hổ dữ còn ăn thịt con mà!"”

Từ Thanh Sơn túm lấy cổ áo , giọng run bần bật, khản đặc, khàn khàn và quái dị.

“Ngươi gì? Nhắc nữa!"

"Hắn , hổ dữ còn ăn thịt con."

Thế giới như thể ấn nút tắt âm.

Từ Thanh Sơn còn thấy gì nữa.

Tay buông , cả ngã phịch xuống ghế tre, bất động như khúc gỗ.

Ám vệ lặng lẽ lui , ngăn Mạch Tử đang xông , lắc đầu.

*

Trong lều.

Từ Thanh Sơn nghiến răng, run lẩy bẩy.

Sao trời hôm nay lạnh đến thế, mặc thêm một lớp áo nữa mới .

Hắn gắng gượng dậy tìm áo, nhưng nhúc nhích ngã nhào xuống đất.

Hắn bò dậy, tay chân cố gắng chống đỡ, trượt một cái ngã.

Trán va mép ghế gỗ thô ráp, m.á.u chảy , phối với nét mặt , trông chẳng khác gì ác quỷ bò lên từ địa ngục.

Hắn buồn để ý, loạng choạng bò tới, kéo lấy chiếc áo giá, khoác lên .

Không đủ!

Hắn ôm chặt lấy chính .

"Nhị thúc, con vẫn thấy lạnh!"

"..."

"Người kéo chăn giúp con !"

"..."

Không ai đáp .

Hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Vậy, thực sự bán tên đó... là tổ phụ?

Vậy, nhị thúc đến gặp con trong mơ, là để con đừng trách ông ?

Tại ?

Từ Thanh Sơn cố hét lớn, nhưng thể phát âm thanh nào, như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.

Bàn tay đó siết chặt, siết chặt, càng siết chặt hơn nữa.

Hắn thở hổn hển từng lớn.

Thở nổi.

C.h.ế.t như ... cũng .

Hắn nghĩ: "C.h.ế.t ... cũng lắm ."

Lúc nhỏ luyện võ, mùa hè luyện giữa trời nóng bức, mùa đông luyện giữa cái rét cắt da. Luyện , roi của tổ phụ lập tức quất xuống.

Nhị thúc lấy che chở, khẩn cầu: "Cha, thằng bé còn nhỏ, đừng đánh, từ từ dạy."

"Đánh nó, đau trong tim , nhưng đ.á.n.h thành ?"

Tổ phụ, thật sự đau lòng ?

Nếu thật sự đau, vẫn hạ lệnh b.ắ.n mũi tên ?

Hắn là con ruột của ông cơ mà!

Vậy còn nhị thúc thì ?

Mũi tên đó xuyên qua cổ , đau ?

Nếu đau, vẫn bắt con oán trách ông ?

Dựa trách?

Từ Thanh Sơn bỗng bật rợn , nụ đầy bi ai, đầy phẫn nộ, nước mắt tuôn ào ạt.

"Nhị thúc... xin cho con , con đây?"

Con...

Nên hận ai?

Con...

Nên thương cảm ai?

Con...

Về từng ngày, từng đêm, liệu còn giây phút nào yên bình ?

 

Loading...