Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 786: Nhị hoàng tử mừng sinh nhật

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:31
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cung, Tĩnh Bảo theo nội thị cầm đèn trở về viện. Trong sân thắp đèn sáng, mấy cung nhân đang chờ nàng.

“Các ngươi lui xuống nghỉ , chỗ cần hầu hạ.”

“Dạ!”

Chờ rời khỏi, Tĩnh Bảo khép cửa , rửa mặt súc miệng xong thì lấy tờ giấy vo tròn trong n.g.ự.c , châm lửa đốt đèn.

Không cần xem nữa, từng chữ đều khắc sâu trong đầu nàng.

Nếu suy đoán của nàng sai, mưu kế chắc chắn là bút tích của Cố Trường Bình.

Hắn đến !

Hắn đang ẩn trong một góc nào đó ở thành Tứ Cửu, tính kế giúp nàng, cũng tính kế cho Thanh Sơn.

Sự bất an những ngày qua lập tức tan biến như mây khói. Nàng cảm thấy như trở về Quốc Tử Giám năm xưa. Dù bọn họ nghịch ngợm đến mấy, dù trời đất thì luôn cách đỡ lấy tất cả.

“Giờ cũng chỗ dựa .” Nàng thì thầm với chính : “Vậy thì... còn sợ gì nữa!”

Cuối thu, trời sáng muộn.

Khi sắc trời vẫn còn mờ mịt, Lý Tòng Hậu mặc đồ chỉnh tề, chuẩn lên triều.

Vương Trung vội vàng tiến lên: “Bệ hạ, chiến báo từ tiền tuyến.”

“Đọc !”

“Tối qua, Quân Bắc đột nhiên lui quân ba trăm dặm. Giờ Dần, Từ Tướng quân dẫn đại quân xuất phát.”

Lý Tòng Hậu nhíu mày: “Lý Quân Tiện lui quân ư? Không hợp lý chút nào.”

Vương Trung vội : “Từ Tướng quân và các tướng phân tích rằng, hoặc là do thiếu lương thực, bất đắc dĩ lui; hoặc là cố ý dụ địch bẫy.”

Lý Tòng Hậu nhạt: “Đa phần là do Cố Trường Bình bày mưu. Sau triều sớm, truyền Thái phó và Vương Tử Trừng đến ngự thư phòng gặp trẫm.”

“Dạ!”

Vương Trung khom lưng, đưa một tay đỡ: “Bệ hạ, đến giờ , nô tài dìu bệ hạ thượng triều.”

Vừa khỏi tẩm điện, chợt thấy một cung nữ hớt hải chạy đến.

Cung nữ chạy tới gần, lập tức quỳ sụp xuống: “Bệ hạ, Tĩnh cô nương bệnh , nhờ nô tì đến xin nghỉ với bệ hạ.”

Thấy Hoàng đế gì, Vương Trung vội vàng : “Hôm qua vẫn còn khỏe mạnh, hôm nay bệnh ?”

“Bẩm công công, đèn trong phòng Tĩnh cô nương đêm nào cũng sáng đến tận sáng hôm , e là do kiệt sức.”

Lúc , Lý Tòng Hậu mới “ồ” một tiếng: “Trẫm lệnh cho các ngươi hầu hạ, khuyên nhủ nàng?”

“Nô tì khuyên, nhưng lay chuyển .”

Gương mặt u ám suốt nhiều ngày qua của Lý Tòng Hậu bất chợt hé vài phần ý : “Truyền thái y đến khám cho nàng.”

“Dạ!”

“Vương Trung.”

“Bệ hạ?”

“Tướng quân giao nàng cho trẫm, thể để xảy bất kỳ sơ suất nào. Bảo Hoàng hậu và Tô phi cùng thăm nàng trẫm.”

“Nô tài sẽ lập tức truyền lời.”

Lý Tòng Hậu lên long giá, đầu về hướng viện của Tĩnh Bảo.

cũng là nữ tử, bề ngoài tỏ bình thản đến thì trong lòng vẫn lo lắng sợ hãi.

Đây mới đúng là bộ dáng mà nữ nhân nên !

Một nữ nhân thể bình tĩnh, trấn định, thậm chí sợ c.h.ế.t hơn cả nam nhân ?

Tĩnh Bảo đổ bệnh, viện vốn vắng vẻ lập tức trở nên náo nhiệt.

Vương Hoàng hậu khuôn mặt tái nhợt mắt, mỉm hỏi: “Thái y ?”

“Đa tạ nương nương quan tâm.”

Tĩnh Bảo tựa giường, cầm khăn ho nhẹ hai tiếng, trả lời: “Thái y do suy nghĩ quá độ, dẫn đến tà khí nhập thể. Uống vài thang thuốc, thả lỏng tinh thần là .”

“Vậy thì thả lỏng .” Vương Hoàng hậu dịu dàng: “Có Từ Đại tướng quân trấn thủ, chẳng lo gì Quân Bắc thua.”

“Cầu mong là thế!”

Bên cạnh, Tô Uyển Nhi lạnh lùng lên tiếng. Không hiểu , nàng mặt Tĩnh Bảo là ưa nổi.

Từ lên, mang nét phong lưu nửa nam nửa nữ; từ trong , chút yêu mị như hồ ly.

Chẳng trách khiến nam nhân say mê đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-786-nhi-hoang-tu-mung-sinh-nhat.html.]

Nói trắng , cũng chỉ là một con hồ ly tinh khoác da nam nhân.

Tĩnh Bảo thấy mấy chữ , từ từ cụp mắt xuống. Khuôn mặt chút hòa hoãn lập tức hiện rõ vẻ nặng trĩu tâm sự.

Dạo gần đây, Vương Hoàng hậu luôn Tô Uyển Nhi đè đầu, lòng vốn vui, thầm nghĩ: Hoàng thượng sai đến là để an ủi, chứ để ngươi đó rắc muối vết thương.

Bà thản nhiên : “Tô phi ‘cầu mong’, ý là tin Từ Tướng quân thể đ.á.n.h thắng trận ?”

Đào hố ư?

Ta ngu đến mức nhảy chắc?

Tô Uyển Nhi mỉm : “Nương nương hiểu lầm . Thần chỉ mong Từ Tướng quân ngày nào cũng thắng trận, để giữ mạng cho tất cả .”

Câu như cây kim châm thẳng tim Vương Hoàng hậu.

.

Một khi thành vỡ, bà dù thế nào cũng thể sống . Không chỉ là bà, mà cả đứa con thơ dại và bộ Vương gia cũng chỉ chờ c.h.ế.t.

Chẳng trách Thám hoa lang bệnh đến mức đổ gục. Chính nàng đây chẳng cũng đang c.ắ.n răng gắng gượng sống ?

Nghĩ đến đây, Vương Hoàng hậu lập tức mất hết hứng, đang định dậy rời , thấy Tô Uyển Nhi lộ vẻ đắc ý.

!

Nhà họ Tô liên quan đến Lý Quân Tiện và Cố Trường Bình. Dù nể mặt thì cũng nể mặt . Nữ nhân hơn bà một con đường thoát .

đường thoát thì chứ?

Vương Hoàng hậu cố tình thở dài: “Tĩnh cô nương nghỉ ngơi cho , bổn cung cáo lui.”

Tĩnh Bảo vội gượng dậy: “Nương nương chỉ mới một lát ?”

“Bên ngoài đang giao tranh, lòng cũng rối bời. Phải đến Phật tổ khấn vái, mong Bồ Tát phù hộ Đại Tần vượt qua kiếp nạn . Bằng ...”

Ánh mắt Vương Hoàng hậu lạnh lẽo lướt qua Tô Uyển Nhi: “Bổn cung chuẩn sẵn một dải lụa trắng. Dù cũng là cái c.h.ế.t, chỉ tiếc là đứa bé...”

Tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống, Tô Uyển Nhi rùng một cái.

Nếu thành thất thủ, nàng thể dựa quan hệ giữa nhà họ Tô và hai để giữ mạng.

con nàng thì ?

Đứa bé là cốt nhục ruột thịt của Lý Tòng Hậu, bọn họ thể để nó sống?

Vừa nãy... còn dám vẻ đắc ý mặt Hoàng hậu chứ?

Thật ngu xuẩn đến cực điểm!

Tô Uyển Nhi định thần thì phát hiện Hoàng hậu rời khỏi từ khi nào.

“Tĩnh cô nương nghỉ ngơi cho , bổn cung cũng xin cáo lui.”

“Xin nương nương dừng bước!”

Tĩnh Bảo giường hành lễ một nửa.

“Nghe cung nhân , còn hai ngày nữa là tròn một năm tuổi của nhị hoàng tử. Dân nữ cung vội vàng, chẳng gì quý giá, chỉ vài lời chúc lành. Dân nữ xin chúc nhị hoàng tử mạnh khỏe bình an.”

Tô Uyển Nhi giật .

Điều khiến nàng giật là miệng lưỡi khéo léo của Thám hoa lang, mà là, đứa con của nàng mới chỉ tròn một tuổi, mới chỉ thấy ba trăm sáu mươi lăm nhật nguyệt lên xuống.

Không !

Dù thế nào cũng bảo vệ đứa bé !

Tô Uyển Nhi suy nghĩ về Thuỷ Tích điện, lập tức gọi Thẩm cô cô đến.

“Còn hai ngày nữa là sinh nhật tròn một tuổi của con . Ta tổ chức tiệc sinh nhật cho nó.”

Thẩm cô cô giật kinh hãi: “Nương nương, tình hình bây giờ... đừng là sinh nhật của hoàng tử, ngay cả sinh nhật của Hoàng hậu thái tử cũng chẳng tổ chức, cùng lắm là ngự thiện phòng nấu bát mì trường thọ, thêm vài món là cùng.”

“Cô cô hiểu !”

Tô Uyển Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, ghé tai hạ giọng: “Tổ chức tiệc sinh nhật chỉ là cái cớ. Ta nhờ ca ca âm thầm cầu xin Cố Trường Bình và Lý Quân Tiện giúp đỡ.”

Thẩm cô cô mặt cắt còn giọt máu, dám tin nàng: “Nương nương định...”

“Bằng giá giữ mạng cho con !” Tô Uyển Nhi nghiến răng: “Hôm nay Hoàng hậu tỉnh ngộ. Dù dựa nhà họ Tô mà sống , nhưng con thì .”

Thẩm cô cô mềm nhũn chân, phịch xuống giường.

Ánh mắt Tô Uyển Nhi đỏ rực như m.á.u tràn ngập.

“Chuyện , chỉ thể trông cậy đại ca . Nên tiệc sinh nhật một tuổi của con, dù thế nào cũng tổ chức. Cô cô, mau giúp nghĩ cách!”

 

Loading...