Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 788: Chôn ta ở Biên Sa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:33
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa thu sâu núi Tứ Minh lạnh hơn kinh thành.

Trời còn sáng, Thẩm Dịch mặc giáp xong, sải bước về phía trướng chính.

Hôm xuất quân, hiểu vì lúc tướng quân lên ngựa suýt ngã lộn nhào. Hai ngày nay càng thêm ít trầm mặc.

Thật yên tâm chút nào!

Trong trướng, chẳng còn bóng , hỏi mới nửa đêm về y lên sườn núi do thám tình hình địch.

Thẩm Dịch vội tìm, từ xa trông thấy bóng lưng của Từ Thanh Sơn, lặng lẽ hòa màn đêm.

Thẩm Dịch bước đến bên cạnh y, đầu , gương mặt nghiêm nghị bình thản thể nổi cảm xúc.

“Thưa tướng quân, Quân Bắc tránh chiến đánh, trận đ.á.n.h thế nào?”

“Cứ chờ xem biến động.”

“Không thể cứ kéo dài mãi như , đối sách gì ?”

“Không .”

Một luồng khí lạnh lập tức dâng từ gan bàn chân lên đến sống lưng Thẩm Dịch.

Câu ... nên !

“Thẩm Dịch.”

Từ Thanh Sơn nghiêng mặt, ánh mắt thoáng lóe: “Người thành công một trận thì vạn cốt khô. Chúng là tướng, là soái thì dù c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t cùng; nhưng ngươi xem, đại đa c.h.ế.t đều là xương trắng chân, trong đó cả nhị thúc .”

“Sao đang yên đang lành, tướng quân mấy lời như .”

“Ta nhớ Biên Sa .”

Từ Thanh Sơn xa, đôi mắt vốn luôn sắc lạnh khi khoác giáp giờ dịu .

“Nơi đó một năm chỉ hai mùa, ba trăm sáu mươi lăm ngày thì ba trăm ngày gió sương táp mặt, nhưng trời xanh, nước trong, rượu mạnh, bò dê béo , ngay cả con ... ai cũng sạch sẽ.”

Thẩm Dịch mà mắt đỏ hoe.

“Trước hiểu, năm nào Biên Sa cũng chiến sự, cha bao giờ trở về, ngay cả khi tổ phụ mừng thọ sáu mươi, ông cũng chỉ sai mang lễ mừng đến.”

Từ Thanh Sơn nhạt: “Giờ hiểu , vì Biên Sa yên bình, trở về gì nữa!”

“Tướng quân, chờ trận đ.á.n.h xong, chúng cùng về Biên Sa, sẽ cùng ngài uống rượu thoải mái, ăn thịt thỏa thuê.”

“Chỉ sợ còn cơ hội về nữa... Nếu còn, vẫn trở , dù là chôn ở nơi .”

“Tướng quân!”

Thẩm Dịch nhịn nổi giận: “Đại chiến sắp đến nơi, là thống soái mà mấy lời thế , còn thể thống gì nữa? Đừng mấy chuyện gở!”

là chẳng thể thống gì!” Từ Thanh Sơn chút áy náy vỗ vai .

?

Thanh đao lưng, y chẳng còn sức để nhấc lên nữa.

Nặng như núi!

“Tùng tùng tùng...”

Tiếng trống trận dồn dập như sấm sét vang lên.

“Tướng quân, Quân Bắc động tĩnh!”

Từ Thanh Sơn siết chặt vai Thẩm Dịch: “Nhớ kỹ lời !”

Đầu ngón tay chạm cổ , Thẩm Dịch lạnh toát cả : “Tướng quân, tay ngài lạnh thế ?”

“Ít lời thôi!” Từ Thanh Sơn lao xuống dốc núi: “Truyền lệnh của , Từ gia quân chỉnh đốn đội ngũ, chuẩn nghênh chiến!”

Thịnh phủ.

Một con chim ưng sải cánh bay lượn trong ánh rạng đông, xoay mấy vòng lao xuống, đậu lên vai Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình lấy một ống trúc nhỏ từ chân chim, đổ tờ giấy bên trong, lướt mắt một cái đầu : “Chiến sự bắt đầu .”

Thịnh Nhị hỏi: “Có ngày ngươi chọn ?”

“Là ngày chọn.” Cố Trường Bình chắp tay với Thịnh Nhị: “Nhị gia, mấy hôm nay phiền .”

Trên gương mặt luôn lạnh nhạt của Thịnh Nhị lộ vẻ kinh ngạc: “Ngươi định ? Đi ? Chuyện trong cung còn kết quả mà?”

“Ta xuất thành, đến Quân Bắc!” Cố Trường Bình : “Chuyện đó, phiền nhị gia .”

Thịnh Nhị giận dữ: “Ngươi què chân, còn thương, đến Quân Bắc thì ích gì? Thiếu ngươi thì trận đ.á.n.h nổi chắc?”

Thái độ ...

Cuối cùng cũng chút nhân tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-788-chon-ta-o-bien-sa.html.]

Cố Trường Bình mỉm .

Con bé xưa nay chẳng để tâm chuyện gì, ngoài thì lạnh nhạt, nếu đến lúc then chốt thì ép tính ngang bướng giấu trong lòng.

“Cười gì mà ?”

Thịnh Nhị chỉ thấy bực . Rõ ràng là sẽ chăm sóc nàng, mà đến lúc quan trọng chạy liều mạng, quả là...

Không đúng!

Ngay cả Thất gia mà y còn buông tay...

“Ngươi đến Bắc phủ vì Từ Thanh Sơn?”

Cố Trường Bình cúi mắt tự giễu: “Thông minh thế , càng ngày càng giống một nhà .”

“Ai là một nhà với ngươi!” Thịnh Nhị thốt theo phản xạ: “Ngươi lo cho ...”

“Tính quá cứng rắn, cứng quá thì dễ gãy.” Cố Trường Bình ngẩng đầu nàng: “Chuyện trong kinh giao cho ngươi, luôn yên tâm.”

Thịnh Nhị nghiến răng: “Ngươi đúng là xem trọng thật!”

“Coi như nợ một !” Cố Trường Bình vỗ vai nàng, đầu : “Lão Kỳ, chuẩn xong ?”

“Giục, giục, giục, giục đầu thai , ngươi dán cái mặt nạ mặt cho đàng hoàng, ông đây sẽ xong ngay!”

Mặt trời lên, triều sớm kết thúc.

Lý Tòng Hậu như thường lệ giữ Thái phó cùng vài trọng thần ngự thư phòng, yên thì chiến báo khẩn cấp Quách Trường Thành chạy như bay đưa tới.

“Bệ hạ, khai chiến !”

Sắc mặt Lý Tòng Hậu cứng : “Báo cho tiền tuyến, tin gì lập tức sai hồi báo trẫm!”

“Rõ!”

Lý Tòng Hậu tiễn Quách Trường Thành rời , đầu thấy Tô Thái phó cụp mắt, sắc mặt trầm trọng, còn căng thẳng hơn cả , khỏi lên tiếng an ủi: “Hôm nay là ngày vui của Nhị hoàng tử, chi bằng đến Thuỷ Tích điện...”

“Bệ hạ, chuyện nào nặng nhẹ ngài còn ?”

Tô Thái phó bất mãn ngắt lời: “Lão thần cứ ở đây chờ tin chiến báo tiền tuyến, chẳng cả!”

Lời thực sự vô lễ, nhưng Lý Tòng Hậu hề giận.

Đây mới là thật lòng vì !

“Vương Trung, lát nữa khi yến tiệc bắt đầu, ngươi trẫm đến chúc mừng Nhị hoàng tử một tiếng, tiện thể kính Chữ phu nhân một ly rượu.”

“Bệ hạ yên tâm, lão nô nhất định cho !”

“Sao Chữ phu nhân cũng tiến cung?” Mặt Tô Thái phó lập tức biến sắc.

“Bà ở phủ lo cho con, lo chuyện chiến sự, trẫm cho bà thư giãn nửa ngày.”

Tô Thái phó lặng lẽ Hoàng đế, trong lòng nản.

Tình thế nghiêm trọng thế , mà tâm trí Hoàng đế vẫn đặt ở mấy chuyện vặt vãnh, tính toán vụn vặt, thật chẳng gì!

Tô Thái phó trong lòng lo lắng, nhưng một còn sốt ruột hơn .

Tĩnh Bảo sắp phát điên .

Hai ngày nay, nàng sốt đau đầu, mà vẫn lê trong sân, chỉ mong nào đó nhét cho mảnh giấy.

Ai ngờ... đến giờ vẫn xuất hiện.

Bước tiếp theo nên gì?

Cố Trường Bình kế hoạch gì?

Nàng chẳng chút nào!

“Tĩnh cô nương, đến giờ , nên thỉnh an nương nương ở Thuỷ Tích điện!”

“Biết !”

Tĩnh Bảo trong lòng bỗng dâng lên tia hy vọng.

Có thể nào tìm cơ hội đưa thư?

Có thể nào đang chờ ở đường đến Thuỷ Tích điện?

điều khiến Tĩnh Bảo thể tin nổi là, nàng dè dặt cẩn thận đến tận cửa điện, gặp bất cứ ai lên tiếng đưa tin.

Lý trí rằng, hết cách .

trong lòng... vẫn mơ hồ ôm hy vọng.

Người đó... thể đang ở trong Thuỷ Tích điện?

 

Loading...