Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 790: Không thèm tranh, không thèm giành

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:35
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đại thiếu phu nhân, chúc mừng!"

Tĩnh Bảo thực lòng vui mừng cho Tạ Lan.

Sự quan tâm trong mắt Tô Bỉnh Văn tuyệt đối giả, tình cảm thiết của đứa trẻ dành cho kế cũng giả. Một phụ nữ thể sống đến mức , ắt hẳn phía âm thầm chịu nhiều vất vả.

"Tạ ơn Thất gia!"

Toàn Tạ Lan bớt vài phần lạnh lẽo, tăng thêm một lớp dịu dàng. Nàng sang với Chữ Dung: “Lúc nãy để phu nhân chê !"

Chữ Dung trả lời: “Có gì mà chê với , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng vất vả lắm , Tô đại gia thương vợ như là đúng lắm!"

"Chuyện kể cũng sợ phu nhân chê ." Tạ Lan mỉm : “Ta là đến , vẫn luôn cho rằng trong lòng còn nhớ , thế nào cũng thể so bằng. Thật ngờ, lớn thì chu đáo, trẻ nhỏ thì hiểu chuyện, một trọn vẹn đủ đầy."

Chữ Dung thở dài: “Đó là do đại thiếu phu nhân phúc phận."

"Hồi nhỏ hòa thượng xem , bảo rằng mệnh con trai con gái, chồng hiền, là mệnh cách bậc nhất." Tạ Lan : “Làm lang trung bao năm, chỉ sinh tử, tin mệnh , mà giờ cũng vài phần tin ."

"Tốt quá, thật sự quá !"

Tĩnh Bảo đến mức đôi mắt híp thấy .

Nàng vẫn chìm trong cảnh đời mơ hồ, chỉ mong khác thể đèn đuốc huy hoàng, như trong lòng nàng cũng thêm hy vọng.

"Mấy tháng ? Là con trai con gái?"

Tạ Lan mỉm : “Gần năm tháng, chắc là bé gái."

"Con , con cơ!"

Tô Niệm Mai bỗng bật : “Mẹ, sinh cho con một , để em chơi với con!"

"Nếu thật sự là thì sẽ giành gia sản với con đó, Niệm Mai, đây!" Tô Uyển Nhi vẫy tay gọi.

Không khí hòa hợp trong điện phút chốc tan biến.

Tô Niệm Mai liếc Tạ Lan, thấy nàng gật đầu mới chịu bước tới.

Tô Uyển Nhi nắm tay thằng bé, dịu giọng : “Con là trưởng tử của đại phòng nhà họ Tô, là con chính thất danh chính ngôn thuận, sản nghiệp nhà họ Tô sẽ do con kế thừa."

Tô Niệm Mai ngơ ngác nàng, dường như hiểu vì em trai.

"Đại thiếu phu nhân bỏ qua cho chút." Tô Uyển Nhi ngẩng đầu Tạ Lan: “Niệm Mai là đứa trẻ mềm lòng, cha nó chiều chuộng, chuyện gì cũng rõ, nhưng gia tộc lớn thì quy củ của gia tộc lớn, thể loạn ."

Tạ Lan nhạt: “Lời chẳng hiểu gì cả. Ta cũng là tám kiệu lớn rước cửa nhà họ Tô, đứa bé trong bụng trở thành con thứ ?"

Hai chữ “con thứ” như cây kim đ.â.m thẳng lòng Tô Uyển Nhi.

Mặt nàng sa sầm , lạnh lùng trả lời: “Chính thứ gì cũng mặc, bổn cung chỉ đến quy củ nhà họ Tô, thể loạn."

"Nương nương đến quy củ của gia tộc lớn..." Khóe môi Tạ Lan nhếch lên thành một nụ nhạt: “Vậy xin hỏi gia tộc lớn nào mà con gái xuất giá còn quản chuyện hậu viện của ca ca ?"

Lời chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng lên mặt Tô Uyển Nhi.

Tĩnh Bảo tuy trong lòng giơ ngón tay cái khen Tạ Lan một câu, nhưng cảm thấy lời sắc bén thế hình như giống phong cách của nàng.

Không ngờ, Tạ Lan còn dừng , vẫn tiếp tục .

"Niệm Mai, đây với !"

Tô Niệm Mai gỡ tay Tô Uyển Nhi , chạy về bên Tạ Lan, gọi: “Mẹ?"

"Dù trong bụng là trai gái, đều là thiết nhất với con. Người một nhà nên yêu thương lẫn , giúp đỡ lẫn , đừng nghĩ đến chuyện gia sản. Học hành chăm chỉ mới là chính đạo."

Tạ Lan tiếp: “Mẹ rõ ở đây: gia sản nhà họ Tô chắc chắn là của con, sẽ ai tranh giành với con cả. nếu con nên , tiến bộ, thà chia hết cũng để cho con."

"Mẹ, con chia cho em một nửa!" Tô Niệm Mai ngẩng đầu lên, khí khái vô cùng: “Miễn là em chơi với con!"

Tạ Lan tức buồn , sang Tĩnh Bảo : “Thất gia xem, đứa nhỏ ..."

Tĩnh Bảo gượng: “Theo thấy thì là một đứa trẻ chí khí đấy chứ."

Tạ Lan mỉm về phía Tô Uyển Nhi, khóe miệng lộ vẻ chế giễu: “Lời , cũng mong nương nương chứng giùm. Đứa con sinh , tự nó bản lĩnh sống ."

Không tranh, giành?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-790-khong-them-tranh-khong-them-gianh.html.]

Không thể tranh, thể giành;

Mà là thèm tranh, thèm giành!

Lời khiêu khích rõ rành rành khiến mặt Tô Uyển Nhi đỏ bừng vì tức, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt thành nắm, móng tay cắm da thịt cũng chẳng thấy đau.

"Bổn cung thấy, đại thiếu phu nhân mới đúng là chí khí."

"Người sống cần khí phách, Phật còn tranh một nén hương khói."

Tạ Lan : “Người đều bảo vợ thì khó, kế càng khó. Ta sống ngay thẳng, chẳng cho phép ai chọt lưng !"

Dứt lời, khí trong điện thêm phần lạnh lẽo.

Một buổi tiệc mừng thôi nôi vốn vui vẻ, trở thành nơi đấu pháp giữa chị dâu em chồng. Dù là Chữ Dung điềm đạm Tĩnh Bảo thông minh, lúc cũng thấy như bàn chông.

Nhất là Tĩnh Bảo.

Tạ Lan mà nàng quen xưa nay vốn ít lời, hôm nay như con nhím, đầy gai thế?

Chẳng lẽ phụ nữ thai thì tính khí cũng trở nên dữ dội hơn?

lúc , bà v.ú ôm Nhị hoàng tử bước . Đứa trẻ trắng trẻo mũm mĩm lập tức thu hút ánh của , khí trong điện cũng dịu đôi chút.

Tô Uyển Nhi đưa mắt hiệu cho Thẩm cô cô, bà vội : “Chữ phu nhân, đại thiếu phu nhân, Tĩnh cô nương, ba trò chuyện, lão nô cùng nương nương trong dùng thuốc."

Tạ Lan hỏi: “Nương nương uống t.h.u.ố.c gì, cần bắt mạch giúp một tay ?"

"Không dám phiền đến đại thiếu phu nhân!"

Tô Uyển Nhi vịn tay Thẩm cô cô, phất tay áo bước nội điện, ném cho Tạ Lan một cái gai mềm.

...

Vừa trong, cơn tức trong lòng Tô Uyển Nhi nén nữa, lạnh lẽo : “Cô cô, lời con đàn bà , rõ cả chứ?"

Thẩm cô cô gật đầu: “Lợi hại thì đúng là lợi hại, mà cũng đúng là gan to bằng trời. So với vị họ Mai , còn sắc sảo gấp mấy ."

"Ta thật ngờ nàng thủ đoạn thế . Nhà họ Tô, , cháu rơi tay nàng , kết cục ?"

Tô Uyển Nhi nhắm mắt , từng chữ rít qua kẽ răng: “Cô cô, nàng c.h.ế.t!"

Thẩm cô cô sợ đến hồn phi phách tán: “Nương nương, chuyện ngàn vạn ! Nhỡ ..."

"Người sợ cái gì?" Tô Uyển Nhi nghiến răng ken két: “Muốn một đàn bà c.h.ế.t, chắc lấy mạng của nàng . Nàng dựa đứa con trong bụng mà chẳng coi bổn cung gì, bổn cung sẽ khiến nàng mất đứa con !"

"Nương nương!" Thẩm cô cô quỳ rạp xuống đất, dốc ruột dốc gan khuyên can: “Nương nương quên , chuyến tổ chức tiệc đầy năm là để nhờ đại gia giúp vài lời. Họ là vợ chồng, vợ chồng một thể, đại thiếu phu nhân thể động !"

“Cô cô!"

Tô Uyển Nhi cúi đầu bà: “Họ là vợ chồng một thể, còn thì chỉ ngoài mà , suốt bao năm nay..."

Biết bao đêm lạnh lẽo, trong mơ nàng rơi vòng tay dịu dàng, tỉnh dậy là địa ngục giá băng.

Tại nàng thể?

Ai quy định nàng thể?

Hắn là ca ca của !

Chúng lớn lên cùng , thanh mai trúc mã.

Hắn xuất trần như thế, xuất sắc như thế, ai xứng đôi?

Họ Mai xứng, họ Tạ càng xứng.

Chỉ !

Ta hiểu từng ánh mắt của , từng bước cờ . Ta hổ, là vì , tình nguyện vứt bỏ cả liêm sỉ.

Mối hận như một canh bạc liều mạng, phút chốc như bão táp quét qua từng tấc da thịt Tô Uyển Nhi.

"Nếu nàng c.h.ế.t, c.h.ế.t sẽ là !" Nàng nhoẻn miệng : “Cô cô, thương một chút, ?"

Thẩm cô cô bệt đất, mặt mày xám như tro.

 

Loading...