Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 793: Có người cần phải nhìn thấu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:38
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" Quách Thống lĩnh!"

Tạ Lan đang quỳ đất bỗng cất giọng : “Chén mà Chữ phu nhân uống vốn dĩ là của ."

“Ngươi gì?"

"Ta xưa nay thích nhạt, nhưng vì đang mang thai, đại gia sợ mất ngủ về đêm nên chỉ cho phép uống nhạt." Tạ Lan tiếp: “Trà trong cung là cống phẩm, hương thơm lan tỏa, ngửi thấy thì thèm đến chảy nước miếng. Tĩnh cô nương thấy trông thèm thuồng, nên lúc Vương công công và Chữ phu nhân đang trò chuyện, nàng lén chén giúp ."

Quách Trường Thành hỏi: “Có ai trông thấy ?"

Tạ Lan trả lời: “Con trai ."

Tô Niệm Mai sớm sợ đến mặt mày tái mét, giọng run run: “Con... con thấy. Còn... còn định méc cha nữa, nhưng kéo tay áo con, nháy mắt hiệu lắc đầu."

Tô Bỉnh Văn chợt tỉnh ngộ, gầm lên: “Vậy thực sự nhắm tới trong chén là Tạ Lan?"

"Ta cả đời đầu cung, thù oán với ai." Tạ Lan xoa bụng, vẻ mặt đầy sợ hãi: “Ai c.h.ế.t? Vì c.h.ế.t?"

Diễn biến bất ngờ ngoặt sang hướng khác khiến tất cả đều c.h.ế.t lặng.

Quách Trường Thành thoáng qua sắc mặt xanh mét của Hoàng đế, cung nữ mặt tròn: “Chén của đại phu nhân là do ngươi pha?"

"Dạ... là nô tỳ pha."

“Ngươi cũng là dâng lên?"

"..."

Quách Trường Thành lạnh giọng: “Tốt nhất ngươi nên thật, bằng ..."

"Xin đại nhân tha mạng!" Cung nữ mặt tròn run rẩy về phía Thẩm cô cô: “Nô tỳ... nô tỳ đưa cho Thẩm cô cô."

"Sao đưa cho bà ?"

“Thẩm cô cô đại phu nhân chỉ uống nhạt, mà nô tỳ cho nhiều lá , nên... nên pha một chén khác."

Tất cả ánh mắt trong điện đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm cô cô.

gần như phát tiếng động, thở dài một , bình tĩnh : “Lão nô chỉ pha chén thôi, gì khác!"

Quách Trường Thành đầu: “Đại phu nhân, chén đó là do Thẩm cô cô dâng lên cho ngươi?"

Tạ Lan gật đầu: “Chính bà ."

"Người !"

Quách Trường Thành lạnh lùng quát: “Lập tức khám xét nơi ở của bà già , một góc cũng bỏ qua!"

"Dạ!"

Chỉ chốc lát , thị vệ trong cấm quân bưng một gói giấy nhỏ bước : “Đại nhân, tìm thấy cái ."

Quách Trường Thành thấy gói giấy còn dính chút bột trắng lập tức vội vàng trình lên Hoàng thượng: “Hoàng thượng, ngài xem?"

Hoàng đế trừng mắt giận dữ: “Là ngươi?"

Sắc mặt Thẩm cô cô xám như tro tàn.

Ngay khi đến hai chữ "khám xét", bà hết đường xoay chuyển. Vì gấp gáp nên bà kịp tiêu hủy gói t.h.u.ố.c , chỉ thể nhét giường.

rõ ràng đó t.h.u.ố.c độc mà là t.h.u.ố.c phá thai!

Lúc gì cũng muộn!

Hai hàng nước mắt đục ngầu chảy dài má, Thẩm cô cô thở dài như buông xuôi: “Là... là lão nô."

"Tiện nhân!" Lý Tòng Hậu hận thể tự tay lăng trì bà . Giờ phút mấu chốt thế , ai c.h.ế.t cũng chỉ Chữ phu nhân là thể c.h.ế.t!

"Đại phu nhân, nếu Thẩm cô cô nhận hết tội về , chuyện thể kết thúc tại đây. nếu ngươi thì truy đến kẻ . Tất cả... do đại phu nhân quyết định."

Lời của Cố Trường Bình vẫn văng vẳng bên tai.

Tạ Lan cúi đầu cái bụng đang nhô lên, nhếch môi.

Ta nhất định rõ!

Phải cho con một lời công đạo!

Tạ Lan kéo áo Tô Bỉnh Văn, cả run lên vì sợ hãi: “Ta với Thẩm cô cô thù oán, ?"

"Là vì ngươi dám hỗn láo với nương nương, nên mới nổi sát tâm. Nương nương thể dung thứ ngươi, nhưng thì dung nổi loại tiện nhân như ngươi!"

Sự kinh hãi trong mắt Tô Bỉnh Văn chạm đến cực điểm.

“Ngươi thấy ăn mạnh mẽ là lập tức g.i.ế.c ? Ngươi nàng đang m.a.n.g t.h.a.i ? Một mạng thành hai đấy!"

Thẩm cô cô c.ắ.n răng chặt, một lời.

Không đúng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-793-co-nguoi-can-phai-nhin-thau.html.]

Trong lòng Tô Bỉnh Văn chợt hiện lên một linh cảm , ánh mắt âm trầm về phía Tô Uyển Nhi.

Tô Uyển Nhi thấy ánh mắt của ca ca lạnh như băng, hoảng hốt kêu lên: “Ca, như ?"

"Ta quên mất, bà của ."

Lời thốt , Tô Uyển Nhi run rẩy rõ ràng.

"Huynh nghi ngờ ... Huynh nghi ngờ ? Ca, ruột của đó! Muội thật sự gì cả... Muội từng ngờ bà dám to gan như ..."

Nước mắt rơi lã chã.

Tô Uyển Nhi giận dữ mắng Thẩm cô cô: “Tiện nhân! Ngươi kéo cả xuống hố lửa ? Hoàng thượng, đ.á.n.h c.h.ế.t bà ! Cho đại tướng quân một công đạo! Cho thiên hạ một công đạo!"

Dù Thẩm cô cô cố chấp trung thành, nhận hết tội , nhưng khi câu đó, ánh mắt bà thoáng hiện lên vẻ ngỡ ngàng thể tin nổi.

Hai mươi mấy năm tình nghĩa chủ tớ, cuối cùng là đ.á.n.h c.h.ế.t?

Khoảnh khắc ngỡ ngàng rơi mắt Tô Bỉnh Văn, khiến kìm nhớ tới đoạn trò chuyện với Cố Trường Bình cách đây năm năm: “Bỉnh Văn, những thấu sớm, đừng để đến lúc sinh tử mới tỉnh ngộ, khi thì muộn ."

"Ý ngươi là ngươi thấu Uyển Nhi?"

"Ta cần thấu nàng , ngươi thấu là ."

Vậy thì thấu ?

Tô Bỉnh Văn tự hỏi trong lòng.

Lúc Tạ Thái y đến phủ, rằng thể lỡ lời, tuy vui, nhưng vẫn trách Uyển Nhi.

Ai cũng nỗi khổ riêng.

Nàng là của Hoàng thượng, lo nghĩ vì chung chăn gối là điều tất nhiên chỉ là lập trường khác biệt.

hôm nay, vài câu trong điện đều rõ từ ngoài điện, lúc giật thảng thốt.

Câu khiêu khích đó tưởng như nhẹ nhàng, thực cực kỳ ác độc.

Một khi ý nghĩ "gia sản là của " cắm rễ trong lòng Tô Niệm Mai, chỉ gieo họa cho tương lai Tô gia, mà còn thể hủy cả đời thằng bé.

Tô Bỉnh Văn liếc Thẩm cô cô, : “Hoàng thượng, xin cho thần riêng với bà vài câu. Có chuyện hỏi thêm."

Lý Tòng Hậu giờ tâm trí chẳng đặt việc nữa. Người c.h.ế.t , điều quan trọng nhất bây giờ là xoa dịu cơn giận của Tướng quân Từ Thanh Sơn.

Ông phất tay mỏi mệt: “Đi ."

Tô Bỉnh Văn lập tức kéo Thẩm cô cô ngoài.

Sau lưng, mí mắt của Tô Uyển Nhi giật hai cái, trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành.

Chỉ trong thời gian uống vài ngụm , Tô Bỉnh Văn một , đảo mắt quanh một lượt, ánh mắt cuối cùng rơi lên mặt Tô Uyển Nhi.

"Có lẽ nương nương , Thẩm cô cô từng một đứa con riêng. Ta dùng cả nhà đứa nhỏ đó để ép bà khai kẻ ."

Khóe mắt Tô Uyển Nhi co giật: “Ai?"

Tô Bỉnh Văn: “Hỏi đó."

Trong điện im phăng phắc.

Tất cả ánh mắt đều dồn về phía Tô Uyển Nhi. Câu "hỏi đó" khác gì chỉ đích danh kẻ chủ mưu lưng là nàng!

Sắc mặt Tô Uyển Nhi trắng bệch, còn chút huyết sắc.

Nàng bỗng hít sâu một , đưa tay chỉnh trâm ngọc đầu, nở một nụ quái dị: “Ca, thấy hôm nay ăn mặc thế ... ?"

Mọi nụ của nàng dọa cho lạnh sống lưng.

"Muội mà, đời chẳng dựa ai, chẳng tin ai hết."

Tô Uyển Nhi đưa ngón tay ngọc chỉ Tô Bỉnh Văn: “ tin ."

Tô Bỉnh Văn đột ngột lùi một bước.

Lý Tòng Hậu bật dậy, thêm một khắc nào.

“Thẩm cô cô, đ.á.n.h c.h.ế.t; Tô phi đưa lãnh cung, đợi Từ Tướng quân thắng trận trở về xử trí . Thái phó đại nhân, ... ai cứu nổi nàng !"

Mặt Tô Thái phó đỏ bừng như máu. Dạy một đứa con gái như thế, còn lời nào để cũng chẳng còn mặt mũi nào mà nữa.

"Hoàng thượng!" Tô Uyển Nhi bất ngờ chắn đường.

"Lúc cần đến Tô gia thì một câu một tiếng 'Uyển Nhi, Uyển Nhi'. Đến khi cần nữa thì lập tức đẩy lãnh cung?"

Sắc mặt Lý Tòng Hậu lập tức biến đổi.

"Vô lễ!"

 

Loading...