Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 794: Chỉ có ta... ta mới xứng đáng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:39
Lượt xem: 177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Uyển Nhi, ngươi hỗn xược quá !”
Lý Tòng Hậu quát lớn, từng ai dám chuyện với như .
Hắn là Hoàng đế!
“Gói t.h.u.ố.c đó t.h.u.ố.c độc, chỉ là t.h.u.ố.c phá thai khiến sảy thai. Chữ phu nhân c.h.ế.t liên quan gì đến , là ả ...”
Tô Uyển Nhi chỉ Tĩnh Bảo.
“Là con tiện nhân . Còn nàng ...”
Lại chỉ sang Tạ Lan.
“Chính bọn họ thông đồng g.i.ế.c Chữ phu nhân, ha ha ha ha... ... oan... ha ha ha... trong sạch mà!”
Đôi mắt Tô Uyển Nhi đỏ ngầu, tiếng chói tai như phát điên.
Lời của một kẻ điên thì ai tin?
Tô Bỉnh Văn giận dữ quát lớn: “Thì thật sự là ! Sao như ?”
Tiếng bỗng nhiên ngừng .
Tô Uyển Nhi sững sờ , lâu mới phản ứng: “Huynh lừa ?”
“Thẩm cô cô chẳng gì cả...”
Tô Uyển Nhi thể tin chính đàn ông mắt dùng mưu mẹo khiến nàng lộ rõ bản chất.
Đây gọi là báo ứng ?
“Ca ơi, chỉ là đứa con đó sinh . Huynh là ai, còn Tạ Lan là ai chứ? Nàng tư cách gì sinh con cho ?”
Tô Uyển Nhi : “Chỉ , chỉ mới xứng đáng!”
...
C.h.ế.t lặng.
Không khí như ngừng thở.
Trong mắt tất cả , chẳng gì ngoài kinh hoàng.
Tô Bỉnh Văn càng hoảng loạn đến mức nghẹn thở, buồn nôn, mồ hôi lạnh ướt cả lưng áo.
Tô Uyển Nhi đắc ý : Ca ca , thể những lời mặt thì kiếp cũng uổng sống một .
Bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Mười tuổi?
Sáu tuổi?
Hay là còn sớm hơn nữa?
“Uyển Nhi, đời con gái quan trọng nhất là tìm một đàn ông để dựa . Hoặc là quyền, hoặc là tiền, cùng lắm thì cũng là yêu thương . Đừng như con, cho .”
Đó là lời ruột khi qua đời.
Lúc nàng tròn ba tuổi.
Đứa trẻ bình thường chắc chẳng nhớ nổi,
nàng thì khác.
Nàng nhớ rõ từng chữ.
Sau khi về sống bên kế, nàng dè dặt từng chút một, dám ăn nhiều hơn một miếng, dám thừa một lời. Dù , ánh mắt kế nàng vẫn luôn lạnh nhạt.
Nàng vì .
Khi còn sống, ruột nàng thủ đoạn sâu, mưu kế nhiều, cha sủng ái, tất nhiên khiến khác lạnh nhạt.
“Đã nuôi bên cạnh thì hãy coi như con ruột mà nuôi. Nếu thì ngươi khó chịu, nó khó chịu, cha nó cũng khó chịu.”
“Khác m.á.u tanh lòng, nuôi quen !”
“Không thử quen? Ngươi đối với nó một phần, nó sẽ đáp một phần.”
“Ta chỉ sợ nó giống nó, trong bụng đầy mưu mô quỷ kế.”
“Vậy thì càng nên dạy dỗ nhiều .”
Hai con chuyện trong phòng, nàng núp ngoài cửa sổ lén.
Chính từ đó, nàng bước tà đạo.
Sách rằng, kẻ sa tà đạo chỉ hai kết cục:
Một là điên, hai là c.h.ế.t.
Mà nàng... điên từ lâu .
Nếu điên, thể yêu chính ruột của ?
Điên cũng .
Thế gian , ai mà chẳng điên?
“Ta... nuôi đứa nghiệt súc như ngươi chứ!” Tô Thái phó đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân giận dữ.
Ông là sư phụ của thiên tử, cả đời dạy dỗ học trò, đời kính trọng,
ngờ ngay mắt xảy chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n tày trời thế .
“Cha !” Tô Uyển Nhi ông bằng ánh mắt châm chọc: “Cha bao nhiêu sách, dạy bao nhiêu học trò, nhưng cha sinh nhật của con và đại ca là lúc nào ?”
Tô Thái phó sửng sốt, mặt lập tức trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-794-chi-co-ta-ta-moi-xung-dang.html.]
“Cha . Trong lòng cha chỉ giang sơn xã tắc, chỉ triều chính.
Mẹ ruột con c.h.ế.t, cha rơi một giọt nước mắt. Mẹ cả c.h.ế.t, cha canh linh cữu một canh giờ, cùng học trò thư phòng giảng đạo. Cha tim ?
Các bà sinh con đẻ cái cho cha, sống c.h.ế.t một lòng hướng về cha,
Cha từng chút tình cảm nào với họ ?”
Tô Uyển Nhi lắc đầu: “Không hề .”
“Ngươi... ngươi...”
Tô Thái phó ôm ngực, mặt trắng bệch đỏ rực.
Tô Uyển Nhi về phía Tô Bỉnh Văn.
Ca ca thì sẽ !
Ca ca là trưởng của nàng, cả đời đều yêu thương nàng, che chở cho nàng.
Thứ tình m.á.u mủ vĩnh viễn đổi, còn thuần khiết và bền lâu hơn cả tình cảm nam nữ.
Chính vì , mới yêu !
“Hoàng thượng, ban c.h.ế.t cho nó ! Mau ban c.h.ế.t cho nó!” Tô Thái phó gào lên.
Hiện giờ mặt Lý Tòng Hậu xanh xám, nghẹn một đục trong cổ họng.
Hắn bước đến mặt Tô Uyển Nhi, bóp chặt cổ tay nàng, giận dữ quát: “Trẫm thấy ngươi thật sự sống nữa !”
Tô Uyển Nhi chớp mi: “Hoàng thượng, lời thật ?”
Lý Tòng Hậu sững .
“Nếu chờ ban ân sủng trong tòa cung lạnh lẽo . Thì thà rằng c.h.ế.t còn hơn!”
Sự sững sờ khiến nét mặt trở nên hoang mang.
Trên đời còn điều gì thực sự thuộc về ?
Giang sơn?
Ai cũng giành.
Phụ nữ?
Bề ngoài phục tùng, bên trong tính kế.
Ngay cả bản cũng thuộc về .
Đó gọi là cô gia quả nhân ?
“Hoàng thượng! Hoàng thượng!”
lúc , tiểu thái giám hoảng hốt xông .
“Không ! Từ gia quân tiến thành Tứ Cửu, đang giao chiến với Thập Nhị Vệ, còn bao vây hoàng cung. Họ ...”
“Nói gì?” Lý Tòng Hậu gầm lên.
“Họ ... Hoàng thượng cho Từ tướng quân một lời giải thích, vì hạ độc Chữ phu nhân!”
Lời dứt, Lý Tòng Hậu lập tức sang Vương Trung, trong mắt lộ vẻ dữ tợn: “Trẫm lập tức phong tỏa tin tức, bọn họ ?”
“Lão nô... lão nô !”
“Không ?!”
Lý Tòng Hậu giận tím mặt: “Chẳng lẽ tin tức mọc cánh bay ?”
Tới nước , Vương Trung cũng giữ thể diện nữa, hét lên: “Hoàng thượng, nếu lão nô thật sự chuyện phản bội thì xin trời đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.ế.t tử tế!”
Lý Tòng Hậu hít sâu mấy : “Người , trói Tô phi và con tiện nhân , giao cho Từ gia quân!”
Quách Trường Thành đáp lớn: “Dạ!”
Lý Tòng Hậu : “Những còn , canh giữ thật chặt, cho phép bước khỏi Thủy Tích điện nửa bước!”
“Tuân lệnh!”
“Hoàng thượng, lão thần xin cùng gặp Từ Thanh Sơn!” Tô Thái phó vùng dậy.
Lý Tòng Hậu , nghiến răng .
“Hoàng thượng!” Tô Thái phó rơi nước mắt: “Nó là nó, lão thần là lão thần. Lão thần từng thề tiên đế, dù c.h.ế.t cũng bảo vệ giang sơn cho Hoàng thượng!”
“Xem kìa, với ngoài thì bao!”
Tô Uyển Nhi khanh khách, càng càng lớn, thậm chí đến chảy cả nước mắt.
Tô Thái phó xông tới, tát nàng một cái như trời giáng: “Việc lão phu hối hận nhất trong đời là sinh ngươi!”
“Nếu ông giữ chặt khố quần thì xuất hiện đời !” Tô Uyển Nhi lạnh lùng cha, rõ ràng: “Làm con thứ của nhà họ Tô, hận... hận đến tận xương!”
Nàng đầu, Tô Bỉnh Văn thật sâu.
Rồi bất ngờ gào lên: “Ca ca ! Muội c.h.ế.t tiếc, nhưng đứa bé vô tội! Muội dùng thở cuối cùng, dùng cả mạng sống ... chỉ cầu một chút xót thương!”
Lời dứt.
Tô Uyển Nhi lao thẳng về phía góc bàn gỗ hoa lê rắn như sắt thép.
Máu phun tung tóe.
Có hét lên.
Có lao tới đỡ.
Có chỉ c.h.ế.t lặng ...