Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 797: Một niệm sinh, một niệm tử

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:42
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không !

Trưởng công chúa lập tức sinh nghi.

“Trưởng công chúa.”

Giọng của Từ Thanh Sơn khàn đặc nhưng vẫn vang dội hữu lực: “Gia mẫu mất, trong phủ ai chủ sự, nếu Tĩnh Văn Nhược vẫn là vợ cưới của thì việc giữ tang, chủ sự, nàng thể vắng mặt.”

Lời tuy khéo léo, nhưng ai cũng kẻ ngu. Nghe một cái lập tức hiểu, trong đó ẩn ý đe dọa.

Trưởng công chúa chỉ thấy n.g.ự.c nghẹn đến cực điểm, cam lòng, dò hỏi một câu: “Thanh Sơn, quân Bắc ngoài thành... ngươi định xử lý thế nào?”

“Cha, nhị thúc, tổ phụ của đều qua đời, chỉ còn một già sống đời... Nay ngay cả cũng còn...”

Hắn nghẹn ngào: “Trưởng công chúa, xin cho Thanh Sơn đưa t.h.i t.h.ể về nhà , hãy bàn chuyện khác, chứ?”

Trong lòng trưởng công chúa thất vọng đến tột cùng.

Không nửa lời cam kết, nhưng mềm mỏng mà cứng rắn yêu cầu bà thả , điều đó chứng tỏ tuyệt đối tin cái c.h.ế.t của Chữ phu nhân chỉ là một sai lầm ngoài ý !

Hoàng thượng !

Người tổ chức yến tiệc tròn tuổi gì chứ?

Giang sơn rộng lớn thế , nếu hủy hoại thì là hủy hoại bởi sự hồ đồ của đó!

“Được!”

Cung tên lên dây, trưởng công chúa lập tức đưa quyết định, nhưng vẫn quên thêm một câu đầy hàm ý sâu xa: “Thanh Sơn, kính phục nhất ở lão Hầu gia là lòng trung hiếu và cốt cách kiên cường. Ông nhảy xuống từ tường thành, là hùng bất tử, lưu danh thiên cổ. Sau sử sách nhắc đến, cũng chỉ cần bốn chữ: Trung thần lương tướng.”

Trưởng công chúa thở dài: “Trung thần lương tướng trong lòng nghĩa, giữ vững đạo. Di chiếu của tiên đế là đạo, là thiên mệnh quy về; bảo vệ giang sơn là nghĩa, là nghĩa lớn ngất trời. Hắn c.h.ế.t vì đạo nghĩa, c.h.ế.t cũng xứng đáng.

Còn ngươi, là do một tay dạy dỗ nên , cũng là gửi gắm nhiều kỳ vọng nhất.

Người thường , một niệm sinh, một niệm diệt, một niệm thành Phật, một niệm thành ma. Thanh Sơn, mong ngươi lựa chọn thật kỹ, cũng đừng phụ lòng danh tiếng trăm năm của nhà họ Từ, cũng đừng phụ linh hồn lão Hầu gia đang phù hộ trời cao.”

Từ Thanh Sơn mấp máy môi, nhưng cuối cùng gì, chỉ ôm quyền với trưởng công chúa, đó ôm lấy t.h.i t.h.ể của Chữ phu nhân.

Tĩnh Bảo thì sững sờ trưởng công chúa, trong lòng sinh lòng kính phục vô hạn đối với vị nữ nhân chỉ gặp một .

So với Hoàng đế, cao hơn bao nhiêu bậc.

Mỗi một lời của bà đều như cái búa gõ thẳng lòng Từ Thanh Sơn.

Nếu nàng cố tranh thủ Từ Thanh Sơn còn mang chút mưu tính thì sự lôi kéo của trưởng công chúa là minh đao minh thương, quang minh chính đại, là dương mưu.

Mà dương mưu, đối với ngay thẳng hiệu quả kỳ lạ.

“Đi thôi, ẻo lả.”

Tĩnh Bảo hồn, khóe mắt liếc thấy cha con nhà họ Tô, bèn sang với trưởng công chúa: “Công chúa, họ thể cùng rời ?”

Tô Bỉnh Văn và trưởng công chúa cùng lúc sửng sốt.

Người ngờ Tĩnh Bảo đến lúc còn nhớ tới họ;

Người ngờ Tĩnh Văn Nhược cầu xin Từ Thanh Sơn, mà đẩy quả bóng sang cho .

Thật thông minh!

giữ họ ý nghĩa gì?

Không bằng nợ một nhân tình cho Từ Thanh Sơn.

Trưởng công chúa Từ Thanh Sơn, bình thản đáp hai chữ: “Có thể!”

Đoàn rời , Thủy Tích điện rộng lớn thoáng chốc trở nên trống rỗng.

Vương Trung nhăn nhó mặt mày, rưng rưng : “Điện hạ, tiếp theo đây?”

Trưởng công chúa lạnh giọng: “Ngươi gì? Còn đến lúc . Bây giờ Hoàng thượng đang ở ?”

Vương Trung lau nước mắt: “Ở ngự thư phòng.”

Trưởng công chúa hỏi tiếp: “Thái phó ?”

Vương Trung: “Ngồi bên ngoài ngự thư phòng.”

Quả đúng là bó tay tập!

Trưởng công chúa thở dài: “Làm hết sức thể, chuẩn cho tình huống tệ nhất. Lão già , ngươi chuẩn !”

Vương Trung như sét đánh, run rẩy, thậm chí răng cũng va : “Vậy còn điện hạ thì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-797-mot-niem-sinh-mot-niem-tu.html.]

Trưởng công chúa: “Ta đàm phán với Lý Quân Tiện và Cố Trường Bình!”

Vương Trung như rút sạch khí lực, lặng lẽ trưởng công chúa hồi lâu, đột nhiên quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh.

“Điện hạ, bảo trọng!” Trưởng công chúa đỡ ông dậy, ánh mắt thâm trầm: “Thời gian thể trì hoãn nhiều , lão già, ngươi cũng bảo trọng.”

“Điện hạ ...”

Vương Trung thành tiếng.

Cổng cung rộng mở, con cháu Từ gia quân thấy tướng quân ôm t.h.i t.h.ể lão phu nhân bước , bèn đồng loạt quỳ một gối xuống.

Thậm chí bắt đầu nức nở.

Tĩnh Bảo lúc mới hiểu vì cuối cùng Cố Trường Bình chọn tay với Chữ Dung...

Bởi vì hai mươi năm Biên Sa, trong lòng những con cháu Từ gia quân, Chữ phu nhân chỉ là của Từ Thanh Sơn, mà còn là của tất cả họ.

“Các , chúng đưa phu nhân về nhà!” Thẩm Dịch cao giọng hô.

“Đưa phu nhân về nhà!”

“Đưa phu nhân về nhà!”

“Đưa phu nhân về nhà!”

Tĩnh Bảo đầu với Tạ Lan: “Đại tẩu, các cũng về !”

Tạ Lan mấp máy môi, dường như điều gì, nhưng nụ hờ hững nơi khóe môi Tĩnh Bảo khiến cho ngẩn .

Xem cần gì nữa, nàng nên gì!

Người nhà họ Từ mơ cũng ngờ, rời sống sờ sờ, cuối cùng trở về thành một thi thể.

Càng ngờ, là Từ Thanh Sơn, lẽ đang ở chiến trường, ôm t.h.i t.h.ể đó trở về.

Đã xảy chuyện gì?

Trong khi đều nơm nớp lo sợ, chẳng ai dám lên tiếng hỏi, chỉ thể trơ mắt Từ Thanh Sơn ôm t.h.i t.h.ể thẳng viện chính.

Hắn đặt Chữ Dung lên giường, chỉnh áo quần phần lộn xộn, lấy một chiếc chăn mỏng ở cuối giường đắp lên bà.

Sau đó quản gia đang lau nước mắt, trầm giọng dặn dò: “Quản gia?”

“Quốc công gia!”

“Ngươi đích đến tiệm quan tài, tìm một cỗ nhất, tang lễ đơn giản, cần báo tin bằng cố hữu. Giữ linh cữu bảy ngày, đưa an táng, hợp táng cùng cha. Hiểu chứ?”

Quản gia trầm ngâm một lát, hỏi : “Nếu bảy ngày , quốc công gia vẫn còn đang chinh chiến, xuất tang ?”

“Trận , cần đến bảy ngày. Nếu còn sống, sẽ trở về; nếu còn...” Từ Thanh Sơn ngẩng đầu : “Thất gia sẽ đưa tang, hộ linh.”

Quản gia thấy tim như thắt .

“Đi việc . Ta còn mấy chuyện cần dặn dò Thất gia, đừng để bất cứ ai phiền.”

“Rõ!”

Quản gia liếc mắt Tĩnh Bảo, lặng lẽ đóng cửa rời .

Cánh cửa khép , Từ Thanh Sơn lập tức chống đỡ nổi nữa, ôm bụng, từ từ ngã xuống.

“Thanh Sơn!”

Tĩnh Bảo lập tức đỡ lấy : “Ngươi ?”

Từ Thanh Sơn cố tỏ mạnh mẽ nữa, thản nhiên : “Không , chỉ thương nhẹ, c.h.ế.t .”

Tĩnh Bảo kinh hãi đến nỗi lắp: “Ta... gọi Tạ Lan tới!”

“Không cần gấp.” Từ Thanh Sơn liếc mắt ghế trúc cạnh cửa sổ: “Đỡ sang đó, uống ly nóng.”

Tĩnh Bảo đỡ qua, đầu rót .

Tách đưa đến tay Từ Thanh Sơn, ừng ực uống cạn, thở hắt : “Ẻo lả, .”

Tĩnh Bảo trong lòng trăm điều khuyên chữa thương , nhưng thần sắc mặt , nàng rót thêm một chén , đặt bên cạnh, lặng lẽ đối diện.

Sau lặng lâu, Từ Thanh Sơn mới nhẹ giọng : “Ẻo lả, nàng ngờ , nhị thúc là do tổ phụ phái b.ắ.n c.h.ế.t.”

Tất cả biểu cảm của Tĩnh Bảo đều đông cứng khuôn mặt.

 

Loading...