Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 798: Tờ giấy này, ngươi hãy giữ lấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:43
Lượt xem: 204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa lặng tịch mịch, Từ Thanh Sơn bật .

“Nàng xem, khi tổ phụ hạ lệnh , tâm trạng của ông lúc đó là gì?”

Tĩnh Bảo trả lời .

Điều duy nhất ông thể hiểu là Từ Bình sinh lòng đầu hàng.

Từ Thanh Sơn xoa trán, Tĩnh Bảo thấy trong kẽ móng tay là vết bẩn.

“Ta hận ông , nhưng ông nuôi khôn lớn, thế nào cũng thể hận nổi. nếu hận, trong lòng thấy với nhị thúc. Mẹ nó chứ, nàng xem ?”

Không đợi Tĩnh Bảo lên tiếng, tự lẩm bẩm: “Nhà họ Từ thể tướng quân đầu hàng, nên nhị thúc c.h.ế.t. Chỉ cái c.h.ế.t của mới thể bảo cho cả nhà họ Từ. Giờ thì ...”

Hắn chợt im bặt, nàng một cái thở dài khe.

Tĩnh Bảo hiểu chứ.

Vì Chữ phu nhân vây thành, dù thắng trận , vua cũng chẳng thể như xưa.

Hắn là vị tướng đầu hàng thứ hai của nhà họ Từ.

Mà kết cục của tướng hàng, cũng như cả dòng họ họ gánh theo, chỉ một.

“Từ Thanh Sơn, ngươi thể...”

“Đừng nữa, nó!”

Từ Thanh Sơn nàng định gì, bèn dứt khoát cắt lời: “Muốn quỳ gối xưng thần Lý Quân Tiện, . Cách dạy cho phép, họ của cho phép, m.á.u trong cũng cho phép.”

“Khó đến ?”

Từ Thanh Sơn chỉ , đáp mà hỏi : “Nàng thích , khó ?”

Tĩnh Bảo: “...”

Từ Thanh Sơn: “Tại ?”

Một câu nhẹ bẫng, như sét đ.á.n.h ngang tai. Bởi vì cả hai đều phản bội lòng .

Từ Thanh Sơn cầm lấy chén , hớp cạn mà chỉ nhấp một ngụm.

“Trong năm bọn , ngưỡng mộ nhất là Tần Sinh, tên ngốc đó đúng là ngốc mà phúc; đó là Tam Nhất, cứ cắm đầu kiếm tiền cũng hẳn là ; còn nàng và Mỹ Nhân, hâm mộ.”

“Tại ?”

“Mỹ Nhân lòng quá tinh tế, nghĩ nhiều thì ít niềm vui. Còn nàng...”

Ánh mắt dịu dàng vô hạn: “Rõ ràng là con gái, cứ việc của nam nhi, đường tất nhiên sẽ gian nan hơn khác.”

Trong mắt Tĩnh Bảo đầy vẻ kinh ngạc.

Thì , thấu hiểu đến !

“Cố Trường Bình, càng hâm mộ.” Từ Thanh Sơn khẩy: “Một cô hồn dã quỷ, niềm vui nỗi buồn đều giấu kín. Nếu nàng, hừ, đời e là chẳng mỉm nổi nào.”

Nghe buông lời giận dỗi, lòng nàng đau xót: “Vậy còn ngươi thì ?”

“Ta ?”

Từ Thanh Sơn lắc đầu: “Nửa đời vô tâm vô phế, gì thì . Nửa đời ... , nhưng mắt thì khá là khốn khổ.”

“Không khốn khổ nữa mà là khổ đến c.h.ế.t!”

“Nàng xót ?”

“Xót!”

Từ Thanh Sơn qua đang giường, lâu mới Tĩnh Bảo, : “Trừ , nàng là phụ nữ đầu tiên xót thương . Nàng ...”

Hắn vẻ nhẹ nhàng nhún vai: “Tang lễ của , phiền nàng lo liệu. Coi như đáp , nàng giữ lấy tờ giấy .”

Hắn rút từ trong n.g.ự.c một tờ giấy, Tĩnh Bảo nhận lấy, lập tức c.h.ế.t lặng.

“Chúng từng thành , hòa lyy cũng đúng. là hôn sự do Hoàng đế ban nên thủ tục từ hôn sẽ khá rắc rối. Ta tranh thủ thời gian sẵn một tờ hưu thư.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-798-to-giay-nay-nguoi-hay-giu-lay.html.]

Từ Thanh Sơn hừ một tiếng: “Nói , nàng và Cố Trường Bình thành , sẽ tặng một đồng nào. Tờ giấy đáng giá ngàn vàng đấy.”

“Từ Thanh Sơn!” Hai hàng nước mắt trào từ mắt Tĩnh Bảo: “Giờ ngươi cũng học theo Tiền Tam Nhất, giở thói vô khắp nơi !”

“Hết cách, nghèo chí ngắn mà!”

Từ Thanh Sơn hàng lệ nơi khóe mắt nàng, do dự một lúc, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Còn một chuyện, nàng nhất định nhớ. Mỗi dịp Thanh minh Rằm tháng Bảy, hãy đến thăm cha .”

Nước mắt của Tĩnh Bảo tuôn trào dữ dội hơn.

“Xem nàng kìa!”

Từ Thanh Sơn đưa tay lau nước mắt cho nàng, thấy đôi tay m.á.u và bụi bẩn, đành rụt .

“Mỗi năm chịu khó diễn cho hai thôi, thế mà cũng . Chỉ riêng tình nghĩa giữa hai khi còn ở Quốc Tử Giám, chẳng nên ?”

Từ Thanh Sơn tức giận : “Nhớ gọi cả tên họ Tiền, họ Cao cùng, Tần Sinh mà còn ở kinh thành thì cũng tới!”

Là đến thăm cha ngươi, là đến thăm ngươi?

Tĩnh Bảo bất ngờ vươn tay, siết chặt lấy cánh tay ngươi, nghiến răng: “Từ Thanh Sơn, chúng từng thề c.h.ế.t ngày năm cùng tháng cùng năm, nhưng từng cùng cha cùng ! Nếu chúng đến thì trừ khi ngươi cùng. Không ngươi, ai trong chúng cả!”

Đồng tử Từ Thanh Sơn co rút .

Hắn cúi đầu bàn tay đang bấu chặt tay , khổ: “Mẹ nó chứ, nàng nhất định thông minh ?”

“Nhất định . Bắt buộc !”

Tĩnh Bảo dứt khoát xổm xuống mặt : “Coi như cầu xin ngươi cũng , lấy tình nghĩa cũ ép buộc ngươi cũng . Giờ đến nước , ngươi đừng chuyện ngốc...”

Câu ngắt ngang.

Từ Thanh Sơn tay nhanh như chớp, mu bàn tay đập mạnh gáy nàng.

Nàng ngã chúi về phía , lập tức đỡ lấy. Nàng cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt cúi xuống...

Đôi mắt ngấn lệ từ từ, bất cam, u oán mà khép .

“Mẹ nó chứ, một đàn ông thật sự sẽ dễ dàng vạch trần lời của . Hắn sẽ ghi nhớ trong lòng, âm thầm mà theo.”

Hắn thở dài, nhẹ nhàng đặt trong lòng lên chiếc giường tre.

Nghiêm túc kỹ dung mạo cuối. Mọi thứ đều , chỉ hàng lệ nơi khóe mắt quá chói mắt, chói đến mức khiến đau nhói.

Từ Thanh Sơn dùng mu bàn tay lau từng giọt.

“Mẹ nó, thiên hạ trăm ngàn con đường, mà Từ Thanh Sơn chỉ còn một lối. Không cứ nhất định hùng, cũng chẳng nỡ rời bỏ các ngươi. chỉ các ngươi, còn nhà họ Từ, còn Từ gia quân. Ta tìm cho họ một con đường sống.”

Tĩnh Bảo nhắm mắt nhúc nhích, gương mặt trắng bệch, đôi mày thanh tú nhíu chặt.

Từ Thanh Sơn tiếp: “Mẹ nó, còn sức cầm đao nữa . Nàng điều đó nghĩa là gì ? Nghĩa là con đường sống , chỉ thể dùng mạng để đổi lấy. Nàng hiểu ?”

“...”

“Nàng nhất định hiểu.”

Từ Thanh Sơn bật : “Nàng, , Tam Nhất, Mỹ Nhân, cả Cố Trường Bình nữa chúng đều là những giống . Nếu giống, chẳng thể cùng đường, chẳng thể thành , chẳng thể là thầy trò.”

Nước mắt cũng rơi từ mắt Từ Thanh Sơn.

“Mấy họ, sẽ từ biệt từng . Nếu họ oán trách gì, nhờ nàng giúp vài lời. Còn Cố Trường Bình...”

Từ Thanh Sơn c.ắ.n chặt răng: “Trong lòng vẫn luôn cam tâm. Nếu kiếp , nếu ba chúng còn gặp , nếu vẫn là cục diện như , vẫn sẽ tranh một . Không thể để dễ dàng như thế.”

Hắn gọi một tiếng, môi lạnh hôn nhẹ lên trán nàng, để một nụ hôn thật nhẹ.

Trọn vẹn .

“A Bảo, kiếp viên mãn, cáo biệt tại đây. Hẹn kiếp gặp !”

Nói xong, chống tay dậy, ngoảnh nào, xoay rời .

Nếu lúc đó đầu , sẽ thấy hàng lệ lau khô nơi khóe mắt nàng, lặng lẽ rơi xuống...

 

Loading...