Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 80: Nói về lý tưởng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:52
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con trai của Trưởng công chúa, Cao Triều, tới chức Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ. Hắn nắm quyền sinh sát trong Chiêu Ngục Thiên Lao, lòng hiểm độc, thủ đoạn tàn nhẫn, g.i.ế.c chớp mắt, là tâm phúc trong các tâm phúc của hoàng đế. Chính Cố Trường Bình, vị Thủ phụ một thời, cũng bày mưu đẩy ngã.

Ba , ai mà y để tâm, ai mà y lôi kéo, và cũng chẳng ai mà y e dè.

Còn về ...

Cố Trường Bình khẽ lắc đầu, cất cao giọng: “Người , miếu Khổng Tử lạnh lẽo ẩm thấp, năm vị giám sinh tay trói gà chặt, cho phép bọn họ quỳ bồ đoàn .”

Tề Lâm: “...”

Bồ đoàn đặt xuống chân, Tĩnh Bảo rùng hít sâu một . Ăn sung mặc sướng suốt mười lăm năm, đây là đầu tiên nàng phạt quỳ.

Thánh nhân ơi, thánh nhân ! Người đều ngài linh thiêng bậc nhất, con cầu ngài phù hộ cho con đậu bảng vàng, chỉ cầu ngài phù hộ cho con ở Quốc Tử Giám bình an, đừng hôm nay chuyện , mai chuyện nữa.

Khấn xong, nàng chắp tay vái trời ba vái. lúc , một dải ánh trăng xiên xiên rọi xuống, rơi đúng bàn tay nàng. Bàn tay thon dài như hành tươi, mềm mại như đậu hũ, khiến tim Từ Thanh Sơn đập thình thịch ngừng!

“Tiền Tam Nhất, ngươi đúng là chọn ngày thật đấy!” Cao mỹ nhân quỳ đến tê rần chân tay, bèn bắt đầu kiếm cớ gây chuyện.

Tiền Tam Nhất cũng thấy ấm ức, trừng mắt Cao mỹ nhân hồi lâu thở dài não nề.

“Trách Tiền Tam Nhất gì chứ, chẳng là chủ ý của ngươi ?” Từ Thanh Sơn lên tiếng bênh vực.

Cao mỹ nhân định bật , nhưng nghĩ đến việc tên nãy là đầu tiên nhận tội , khá nghĩa khí, nên chỉ lườm hai cái.

Uông Tần Sinh rụt rè ghé sát Tĩnh Bảo, thì thào: “Ta tiểu, ngươi ?”

Tĩnh Bảo im lặng, coi như .

Cao mỹ nhân buột miệng cảm thán: “Ta hà tất tới cái chốn khổ cực gì! Ở phủ công chúa ăn ngon mặc , sướng hơn ?”

Tiền Tam Nhất: “Thực cũng tới. Cha bảo Quốc Tử Giám ngốc nhiều tiền lắm, nên bảo tới lừa ít bữa.”

Từ Thanh Sơn lạnh giọng: “Ta chỉ học cho trò, mang bản lĩnh thật sự bảo vệ giang sơn.”

Uông Tần Sinh rụt rè : “Ta chỉ thi đậu công danh, về phủ Kim Lăng một viên quan nho nhỏ, cưới một nàng vợ, sinh vài đứa con, sống yên cả đời. Tĩnh Bảo, còn ngươi?”

Tĩnh Bảo do dự một chút đáp: “Ta mượn công danh để giữ sản nghiệp của Đại phòng nhà .”

Cao mỹ nhân khinh khỉnh với những lý do nhập học của bọn họ. Làm quan nhỏ? Giữ gia sản? Có chút chí khí nào ? Đám … thật chẳng !

Cao mỹ nhân vênh mặt : “Sau Cẩm Y Vệ, ai dám lời , g.i.ế.c kẻ đó!”

Tiền Tam Nhất: “Ta Hộ Bộ, nắm giữ tài chính thiên hạ.”

Từ Thanh Sơn: “Ta Binh Bộ, bảo vệ quốc gia. Nam nhi nhà họ Từ, c.h.ế.t cũng c.h.ế.t chiến trường.”

Uông Tần Sinh: “Ta tri huyện là , nhất là loại nhàn tản, chứ việc nhiều nhức đầu.”

Tới lượt Tĩnh Bảo, nàng nghĩ một lúc : “Ta Lễ Bộ, quản hôn lễ quốc gia, đó sửa pháp điển.”

Uông Tần Sinh tò mò hỏi: “Sửa điều gì?”

Tĩnh Bảo đáp: “Điều về chế độ tam thê tứ . Nam nhân thể tam thê tứ , thì nữ nhân cũng nên tam phu tứ bộc, như mới công bằng.”

Cả đám trố mắt nàng: “...” Tên chắc đầu cửa kẹp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-80-noi-ve-ly-tuong.html.]

Canh tư qua. Cao mỹ nhân là đầu tiên gục xuống bồ đoàn: “Gia quỳ nữa, thích thì kệ!”

Tiền Tam Nhất cũng bắt chước theo, dẫu nửa đêm , chẳng ai thấy. Uông Tần Sinh nhịn tiểu từ nãy giờ, rốt cuộc chịu nổi nữa, kẹp hai chân chạy ngoài giải quyết. Lúc trở , thấy hai ngủ say như c.h.ế.t, cũng thu xuống.

Tĩnh Bảo cũng ngủ nhưng dám. Nàng liếc Từ Thanh Sơn một cái, thấy vẫn thẳng tắp, bèn lấy hết can đảm, chìa ngón tay , khều nhẹ vai .

Từ Thanh Sơn trừng mắt nàng.

Tĩnh Bảo sợ hãi thấp giọng: “Từ , luyện võ tai thính mắt nhạy, chợp mắt một chút thôi, nếu đến... đ.á.n.h thức nhé, cảm ơn!”

Nói , nàng cuộn , rúc lên bồ đoàn. Lúc cơn buồn ngủ kéo tới, một ý nghĩ lướt qua: Mình thì thuận lợi, bên phía Sử Minh Sử Lượng suôn sẻ ?

Đêm khuya, nhiệt độ hạ thấp. Người đang ngủ, nếu thấy lạnh, sẽ theo bản năng mà áp sát về phía ấm áp. Bên cạnh Tĩnh Bảo là Từ Thanh Sơn, đầy dương khí, quanh năm tắm nước lạnh nên thể như lò sưởi. Tĩnh Bảo xoay vài cái, sát gần.

Từ Thanh Sơn đang lim dim gật gù, bỗng thấy chân nóng nóng. Cúi đầu xuống, chỉ thấy hai tay "tên ẻo lả" đang ôm chặt lấy chân mà ngủ, mũi còn phì phò thở.

Hừ! Ngay cả trong mơ cũng dụ dỗ , coi là xác c.h.ế.t chắc?

Từ Thanh Sơn định hất nàng thì Tĩnh Bảo bỗng chặc lưỡi trong mơ, dụi mặt sang, cái miệng nhỏ còn bĩu lên một chút.

Từ Thanh Sơn tê cả da đầu, tim cũng khẽ run rẩy. Tay tự chủ vươn , khều nhẹ lên má nàng. Vừa khều một cái, tim càng đập mạnh hơn. Hắn vội rụt tay về, nhắm mắt điều tức, một lúc đưa tay qua nhéo nàng.

Xong , xong thật !

Từ Thanh Sơn nghiến răng c.ắ.n đầu lưỡi, cơn đau lập tức mồ hôi lạnh túa lưng. Hắn quả quyết rút chân về, dời sang bên cạnh.

Tĩnh Bảo ôm hụt, mở mắt , ngơ ngác quanh một hồi: “Từ , tới ?”

Từ Thanh Sơn hừ một tiếng, chẳng buồn để ý tới nàng.

Tĩnh Bảo trợn tròn mắt , đôi mắt đào hoa như phủ một tầng sương, khiến bụng Từ Thanh Sơn siết , bèn vội vàng lưng .

Sáng sớm, trời phía đông hé trắng, mấy sai vặt xách thùng, cầm chổi bắt đầu dọn dẹp. Cả bọn dám ngủ tiếp, từng một dậy ngay ngắn quỳ gối.

Không lâu , Tịch Thái An tới tuần tra, thấy năm quỳ nghiêm chỉnh, lòng cũng dịu phần nào. Ông nghiêm giọng răn dạy đôi câu rời . Ngay lúc , tiếng chuông trống vang lên.

Tới giờ các giám sinh đến nhà ăn dùng bữa sáng, bụng năm cũng bắt đầu thi kêu rột rột. Tới trưa thì ai nấy đều đói đến hoa mắt chóng mặt. Tới chiều tối, Cao mỹ nhân mắt xanh như ma đói; Tiền Tam Nhất thì mềm oặt như đống bùn nhão; Uông Tần Sinh lén lau nước mắt, càng lau càng nhiều, chẳng thể ngăn nổi.

Từ Thanh Sơn xoa bụng, đang nghĩ nên ngoài kiếm cái gì ăn , chứ thể để đói mà c.h.ế.t !

Tĩnh Bảo loay hoay một lúc, moi từ trong một gói gì đó, trải lên đất: “Ta còn cái .”

Cả đám sang, là một gói nho sữa trắng nõn.

Cao mỹ nhân nhanh tay lẹ mắt “soạt” một cái giật lấy, trách: “Sớm lấy , gia đói c.h.ế.t!”

Tiền Tam Nhất như ch.ó đói vồ mồi, vốc một nắm nhét đầy miệng.

Uông Tần Sinh kéo dài giọng : “Các, các ngươi chừa cho với… đừng ăn sạch…”

Cao mỹ nhân nhai ném gói giấy qua: “Cầm lấy!”

Uông Tần Sinh dám lấy nhiều, cẩn thận bốc chừng mười mấy quả. Vừa c.ắ.n một trái rơi một giọt nước mắt, c.ắ.n một trái, một giọt nước mắt nữa.

Tĩnh Bảo nhận gói giấy, liếc Từ Thanh Sơn vẫn giữ dáng thẳng lưng, bèn nhường: “Từ , ăn .”

 

Loading...